Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Một năm của Thẩm Vân Trạch cộng lại chắc cũng không cười nhiều bằng một ngày hôm nay.

Ngày hôm sau ta lại tới đưa đồ ăn, kết quả lần nữa bắt gặp Thẩm Vân Trạch đang bí mật bàn chuyện với thuộc hạ.

Xui xẻo thế nào lại còn nghe thấy mấy lời kiểu như ép cung đoạt vị.

Thẩm Vân Trạch chẳng có gì thay đổi.

Ngược lại người ngồi đối diện hắn , vừa nhìn thấy ta đã không nhịn được bật cười .

"T.ử Chiêm, ngươi cười cái gì?"

Thẩm Vân Trạch trừng mắt nhìn hắn , hiếm hoi lộ ra vẻ hơi tức giận.

Quất Tử

"Chuyện hôm nay đã bàn xong rồi , ngươi nên đi làm việc."

"Còn ở đây không đi là làm chậm thời cơ. Muốn ta phạt ngươi?"

Mưu sĩ tên T.ử Chiêm lập tức cúi đầu, xin lỗi ta :

"Thuộc hạ biết tội, mong chủ mẫu đại nhân đại lượng, tha cho thuộc hạ."

Ta với Thẩm Vân Trạch đều bị câu đó làm cho đứng hình.

May mà có hệ thống nhắc nhở, ta mới phản ứng lại , đỏ mặt đuổi hắn :

"Không trách ngươi không trách ngươi, mau đi đi !"

Đừng nói chứ...

Cách gọi này nghe thật sự rất sướng tai.

Đợi người kia đi mất từ lâu rồi mà mặt Thẩm Vân Trạch vẫn chưa hết đỏ.

Thế mà ngoài mặt vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

Hắn dặn ta :

"Vừa rồi nghe thấy gì thì coi như chưa nghe thấy."

"Ta không muốn kéo muội vào mấy chuyện này ."

Ta căn bản chẳng nghe lọt tai.

Chỉ nhìn khuôn mặt ửng đỏ của hắn mà trêu chọc:

"Vân Trạch ca ca sao lại đỏ mặt rồi ?"

Chắc chắn là ngại rồi ngại rồi .

Tai hắn càng đỏ hơn, nhưng miệng vẫn không chịu thua:

"Chỉ mình ta đỏ mặt thôi à ?"

Ta sao có thể cúi đầu được :

"Đỏ mặt thì sao ? Ta thích đỏ mặt đấy, ta thường xuyên đỏ mặt, ta còn đỏ mặt với người khác nữa cơ."

Hai bọn ta chắc trời có sập xuống cũng còn cái miệng để chống.

Hắn bị câu cuối của ta chọc giận, giọng lạnh xuống:

"Ồ."

Thẩm tỷ tỷ lại giận rồi .

Ta thật sự nghi ngờ giữa hai đứa thì hắn mới là con gái.

Nhưng cuối cùng ta vẫn không nhịn được mà dỗ hắn .

May mà Thẩm Vân Trạch rất dễ dỗ.

Ta chỉ nói một câu thôi hắn đã hết giận.

Cuối cùng còn dặn ta mấy ngày này ngoan ngoãn chút.

𝑇𝑟𝑢𝑦𝑒̣̂𝑛 𝑑𝑢̛𝑜̛̣𝑐 𝑑𝑖̣𝑐ℎ 𝑏𝑜̛̉𝑖 𝑄𝑢𝑎̂́𝑡 𝑇𝑢̛̉ 𝑣𝑎̀ 𝑑𝑎̆𝑛𝑔 𝑡𝑎̉𝑖 𝑑𝑢𝑦 𝑛ℎ𝑎̂́𝑡 𝑡𝑎̣𝑖 𝑀𝑜𝑛𝑘𝑒𝑦𝐷, 𝑚𝑜̣𝑖 𝑛𝑜̛𝑖 𝑘ℎ𝑎́𝑐 𝑑𝑒̂̀𝑢 𝑙𝑎̀ 𝑎̆𝑛 𝑐𝑎̆́𝑝.

Hoàng đế bệnh tình không tốt , triều đình hỗn loạn, tốt nhất mấy ngày này đừng ra ngoài.

Ta vốn định ngoan ngoãn nghe lời.

Nhưng trời không chiều lòng người .

Nửa đêm đang ngủ thì bị người ta đ.á.n.h t.h.u.ố.c mê rồi trói đi , ai mà ngờ được chứ?

Ta tỉnh lại thì phát hiện mình đã bị trói thành bánh chưng.

Trong phim truyền hình chẳng phải bắt cóc chỉ trói tay thôi sao ?

Sao tới chỗ này lại chỉ thiếu nước quấn ta thành xác ướp luôn vậy ?

Thấy ta tỉnh, hai nam nhân đang gặm đùi gà bên cạnh quay đầu lại .

"Ồ, tỉnh rồi à tiểu cô nương."

Tên đại hán cao lớn gọi ta một tiếng, ánh mắt đầy cảnh giác nhìn ta .

Ngược lại tên hơi gầy bên cạnh mở miệng:

"Tiểu nha đầu, đói không ? Nếu đói thì gọi một tiếng ông nội nghe thử, ta cho ngươi ăn đùi gà."

Ta không muốn giãy giụa phí sức.

Nhìn bộ dạng hai người này là biết chỉ phụng mệnh trông chừng ta thôi.

Ta trợn trắng mắt rồi nói :

"Muốn ăn thì cởi trói tay cho ta ."

Tên gầy phun một ngụm:

"Tiểu nha đầu, ngươi không hiểu tình hình à ? Còn muốn ta thả ngươi? Ngươi có biết giờ mạng nhỏ của ngươi khó giữ rồi không ?"

Ta thấy là các ngươi mới không hiểu tình hình ấy .

Chờ ta dò rõ xung quanh xong, chỉ cần cởi trói tay ra là để hai ngươi biết ai mới là vua.

"Haiz, các ngươi bắt ta thì có ích gì."

Ta giả vờ sợ hãi.

"Ta chỉ là nữ t.ử tay trói gà không c.h.ặ.t, có thể làm được gì chứ?"

Tên gầy miệng nhanh hơn não:

"Ngũ hoàng t.ử nói rồi , ngươi là người Thẩm Vân Trạch để ý nhất! Chỉ cần bắt được ngươi, lần ép cung này nhất định thành công!"

Đúng là ch.ó gầy không có não.

Hắn vừa nói xong đã bị tên đại hán cho một cú cốc đầu:

"Lão t.ử đã nói không mang theo cái đồ vô dụng như ngươi rồi ! Cứ khóc lóc đòi theo, cái gì cũng nói ra ngoài!"

"Đại ca, nàng ta chỉ là một con bé thôi mà, có làm được gì đâu ? Huynh đ.á.n.h ta làm gì."

Hắn ôm đầu đầy oan ức.

Ta gật đầu, bắt đầu phát huy diễn xuất đã luyện hơn mười năm, cố ép vài giọt nước mắt xuống:

"Thật ra ... các ngươi đều hiểu lầm rồi ."

"Thẩm Vân Trạch vốn chẳng hề để ý tới ta ."

Hai tên đại hán đang cãi nhau cùng quay sang nhìn ta .

"Từ nhỏ hắn đã tranh cha với ta . Rõ ràng ta mới là con ruột, vậy mà cha ta lại thương hắn hơn."

"Hắn còn là tiểu nhân, lúc nào cũng tìm lỗi của ta để cha phạt ta ."

"Dù sau này ta thích hắn , hắn lại không thích ta , còn vì hắn mà ta làm biết bao chuyện ngốc nghếch."

Ta diễn xong, hai người kia đều nhìn ta bằng ánh mắt đồng cảm.

Tên gầy nói :

"Khó trách Ngũ hoàng t.ử cứ bảo hắn không phải thứ tốt đẹp gì! Đến cả cha của tiểu cô nương mà hắn cũng muốn cướp!"

Tên đại hán cao lớn vẫn còn chút cảnh giác:

"Ngươi nói với bọn ta những chuyện này để làm gì?"

Ta thở dài:

"Haiz, đại ca còn chưa hiểu sao ? Ta vì hắn làm nhiều chuyện như vậy , danh tiếng cũng chẳng còn tốt đẹp gì, mà hắn vẫn đối xử với ta như thế, rõ ràng là không hề để ý ta ."

"Chẳng lẽ các ngươi sẽ đối xử với cô nương mình thích như vậy à ?"

Tên gầy lập tức tỏ thái độ:

"Tất nhiên là không rồi ! Ta đối xử với cô nương Liễu Liễu ở Xuân Hương viện còn tốt hơn cả mẹ ruột! Chỉ mong cưới nàng về nhà thôi!"

Tên đại hán cũng lắc đầu.

"Cho nên ta cũng không muốn làm khó các ngươi.

"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/bi-ep-troi-buoc-voi-he-thong-yeu-duong-nao-tan/chuong-5.html.]

Ta dùng giọng cầu xin:

"Chỉ cần cởi trói tay cho ta , để ta ăn chút gì thôi."

"Ta vẫn bị trói chân mà, cũng đâu chạy được đúng không ?"

"Vốn dĩ bị liên lụy rồi bắt cóc đã t.h.ả.m lắm rồi , giờ còn không có cơm ăn."

Hai người bị ta lừa đến mơ hồ, thật sự cởi trói tay cho ta , còn kéo ta ngồi cùng, đưa cho ta một cái đùi gà.

Ngu thì ngu thật.

Nhưng tâm địa cũng không xấu .

Ta vừa gặm đùi gà vừa tán gẫu với bọn họ:

"Hai vị đại ca, tại sao Ngũ hoàng t.ử lại muốn ép cung vậy ? Ta nghe nói bệ hạ rất sủng ái hắn mà?"

Tên gầy lắc đầu:

"Ngươi là cô nương nên không biết cũng bình thường."

"Bệ hạ ngoài mặt sủng ái hắn , thực ra lại càng thương Tứ hoàng t.ử do Lam Quý Phi sinh hơn."

"Đặt Ngũ hoàng t.ử ra phía trước làm bia đỡ đạn thôi."

Ta giả vờ kinh ngạc:

"Lại có kiểu phụ thân như vậy sao ?"

Nói nhảm.

Người ta là ngược luyến tình thâm, người ngoài chắc chắn đều là pháo hôi rồi .

Tên đại hán cũng gật đầu:

" Đúng vậy . Tam hoàng t.ử trước đó còn bị Thẩm Vân Trạch tính kế, gãy chân, không thể làm thái t.ử nữa."

"Nếu Ngũ hoàng t.ử còn không tự tính đường lui cho mình , e rằng người tiếp theo sẽ là hắn ."

"Vậy các ngươi nhốt ta ở đây, sau này định dùng ta thế nào?"

Ta nghi hoặc.

"Dù ta thật sự chẳng có ích gì lắm, nhưng các ngươi cũng phải hoàn thành nhiệm vụ mà."

Tên gầy nói :

"Con nha đầu này có phải ngốc không ? Giờ ngươi đang ở trong hoàng cung rồi ! Chẳng lẽ còn muốn hai bọn ta bay qua đưa người ?"

Ta gật đầu:

"Ồ, ra là vậy ."

Hai ngày sau đó, ta chơi với hai tên ngốc này khá vui.

Cuối cùng bọn họ còn trực tiếp tháo trói, cùng ta đ.á.n.h bài ăn chơi.

Cho tới khi trong cung xảy ra biến lớn.

Hai người họ đầy mặt đồng cảm dìu ta tới đại điện.

Ngũ hoàng t.ử đặt đao lên cổ ta , uy h.i.ế.p Thẩm Vân Trạch quỳ xuống tự vẫn.

"Thẩm Vân Trạch! Uổng cho ngươi giỏi tính toán như vậy , không ngờ ta còn giữ lại một chiêu này chứ!"

Ta ngẩng đầu nhìn hắn .

Quả nhiên.

Không chỉ lời nói phản diện, mà ngay cả gương mặt cũng rất phản diện.

Khó trách hoàng đế không truyền ngôi cho hắn .

Ai nhìn mà chẳng thấy phiền lòng chứ.

Thẩm Vân Trạch đứng trước đám thị vệ trong cung, đồng t.ử khẽ run, rõ ràng có chút hoảng loạn:

"Ngũ hoàng t.ử, xin đừng kích động."

Ta cố hết sức méo mặt dùng khẩu hình nói với hắn :

"Không sao , để ta ra tay."

Kết quả Ngũ hoàng t.ử cúi đầu nhìn ta , mặt đầy ghét bỏ:

"Ngươi làm cái biểu cảm gì thế? Xấu xí quá."

Mẹ nó, nhịn hết nổi rồi .

Bà đây dù không phải tuyệt sắc mỹ nhân thì ít nhất cũng là thanh tú giai nhân được chưa ?

Dám nói ta xấu ?

Ta trực tiếp dùng một cú quật vai quăng Ngũ hoàng t.ử xuống đất, cướp luôn thanh đao trong tay hắn rồi kề ngược lại lên cổ hắn .

Sau đó hỏi:

"Ngươi nói ai xấu ?"

Tất cả mọi người có mặt đều sững sờ trước cảnh tượng này .

Chỉ có Thẩm Vân Trạch thở dài, nhìn Ngũ hoàng t.ử nói :

"Thần đã bảo điện hạ đừng kích động rồi , đừng kích động rồi , sao ngài lại không hiểu chứ?"

"Ở nhà thần còn chỉ dám mắng nàng vài câu, chưa từng dám động tay với nàng."

"Trói ai không trói, ngài cứ nhất quyết trói nàng."

Cuộc ép cung của Ngũ hoàng t.ử cuối cùng kết thúc bằng việc bị ta khống chế.

Lão hoàng đế cũng không thể sống sót qua trận cung biến này .

Tứ hoàng t.ử dưới sự trợ giúp của Thẩm Vân Trạch cùng sự ủng hộ của mọi người đã trở thành tân đế.

Ta lập công lớn, không chỉ bản thân được ban thưởng mà ngay cả lão Từ cũng được tân đế khen "sinh được nữ nhi tốt ", còn được thăng quan.

Thẩm Vân Trạch lại càng thành công minh oan cho phủ Tần Quốc Công, kế thừa tước vị.

Không chỉ là cữu cữu giúp tân đế lên ngôi mà còn thân cư địa vị cao.

Nhưng chuyện ta với Thẩm Vân Trạch thành thân ... là bị uy h.i.ế.p.

Sau khi mọi chuyện bụi trần lắng xuống, ta cảm thấy Thẩm Vân Trạch đã hoàn thành lý tưởng nhân sinh rồi , dựa vào đâu mà ta không được ?

Hơn nữa trước đây hắn hết lần này tới lần khác từ chối ta , bắt nạt ta .

Ta nghĩ kiểu gì cũng nên trả lại mới đúng.

Ban đầu hệ thống còn điên cuồng cảnh báo ta .

Nhưng sau khi bị ta tẩy não, nó cũng chẳng quản nữa.

Ta rất thích tự do.

Sau khi xuyên không vẫn luôn có giấc mộng nữ hiệp.

Ta luôn nghĩ, chờ lớn thêm chút nữa sẽ ra ngoài du lịch, ngắm nhìn thật nhiều phong cảnh nhân gian.

Nhưng cổ đại đâu có máy ảnh.

Cho nên ta chỉ có thể tự rèn mình thành máy ảnh thôi.

Ta nhẫn nại khổ đọc thi thư là vì sợ sau này miêu tả không đủ sinh động.

Khổ luyện hội họa là vì sợ tranh mình vẽ không đủ khiến người khác có cảm giác như tận mắt chứng kiến.

Ngày ngày luyện võ là vì sợ bản thân không thể tự mình đi khắp non sông gấm vóc.

Nếu chỉ vì Thẩm Vân Trạch mà quên sạch tất cả những điều đó...

Ta không làm được .

Cho nên thế nào ta cũng không chịu đồng ý nhanh ch.óng thành thân với hắn .

Cho tới một ngày, khi ta đã chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, chỉ còn thiếu xuất phát.

Thẩm Vân Trạch nhất quyết bám theo muốn đi cùng ta .

Hắn nói muốn thay tân đế đi khắp nơi quan sát dân tình.

Còn nói nếu ta không đồng ý, hắn sẽ viết hết mấy lời trong lòng ta thành sách rồi phát tán khắp nơi.

Ta không tin.

Kết quả hắn nói ra một đống từ ngữ chỉ có thể do chính ta nói mới đúng.

Còn thẳng thắn thừa nhận, từ sau lần bị thương đó, hắn đã có thể nghe được tiếng lòng của ta .

Không còn cách nào.

Người này ... ta không thể đ.á.n.h mất.

Cho nên cuối cùng ta chỉ đành đồng ý.

Sau khi thành thân sẽ mang hắn theo cùng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...