Lệnh Nghi/Chương 8C. 8
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta nhìn ông ta , giọng không cao: "Ông vốn là người làm việc cho mẫu thân tôi . Bà ấy đối đãi với ông không tệ."

 

Ông ta cúi đầu thấp hơn nữa.

 

"Đã biết vậy mà còn dám giấu giếm ta lâu như thế?"

 

Ông ta cay đắng nói : "Thưa cô nương, ban đầu lão nô cũng từng nghĩ đến việc báo cho người . Nhưng khi đó người còn ở trong phủ, phía trước có lão gia, phía sau có lão thái thái, Liễu phu nhân lại nắm giữ ấn tín nội viện. Lão nô nếu vượt mặt họ để tìm người , thì không chỉ cửa hàng không giữ được , mà ngay cả già trẻ lớn bé trong nhà cũng sẽ gặp họa theo."

 

Ta im lặng một lát rồi mới nói : "Thiếu bao nhiêu, về tính toán rạch ròi từng khoản một. Khoản nào đòi lại được thì đòi cho bằng hết. Khoản nào không đòi được cũng phải ghi rõ người và việc cho ta . Sau này sổ sách của cửa hàng không được phép trộn lẫn bất kỳ khoản nào của phủ vào nữa. Nếu còn có lần sau , ông không cần đến gặp ta nữa đâu ."

 

Người thứ hai đến là quản sự ở trang điền.

 

Ông ta vào cửa, trước tiên báo cáo một lượt về thu hoạch năm nay, cuối cùng mới chậm chạp thốt ra một câu: "Cho nên tiền thuê đất năm nay e là phải giảm thêm hai thành so với mọi năm ạ."

 

Ta nghe xong, hỏi vặn lại : "Giảm hai thành? Vậy năm nay cả nhà ông cũng ăn ít đi hai thành sao ?"

 

Ông ta sững người .

 

Ta cúi đầu lật sổ, chẳng buồn ngẩng lên: "Thu hoạch năm kia và năm ngoái không hề ít, đất không thiếu, trời không sập, thế mà từ mùa đông năm kia , tiền thuê đất cứ năm sau lại hẻo lánh hơn năm trước . Sao thế, trang điền của Ôn gia năm nay mới bắt đầu có sâu bệnh, hay là trước nay các người ỷ ta không hiểu chuyện, định dùng vài câu 'thời tiết không thuận' để lấp l.i.ế.m cho qua?"

Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ

 

"Về tính lại đi . Còn dám cầm loại sổ sách này đến lừa gạt ta thì ông cũng không cần làm nữa."

 

Thực ra , ta cũng chẳng phải bẩm sinh đã biết những việc này .

 

Mấy ngày đầu, ta thường xuyên tính toán đến đau cả đầu. Hàng vải trong tiệm ra vào thế nào, mùa vụ ở trang điền ra sao , tiền tháng của người hầu ở biệt viện, tiền củi gạo trong bếp, rồi cả hồng bao lễ nghĩa mỗi dịp lễ tết... việc gì cũng phải qua đầu óc.

 

Có lần ta nhìn chằm chằm vào sổ sách đến nửa đêm, đèn dầu sắp cạn, những con số trong mắt ta cứ rối tung lên thành một đoàn. Ta gảy bàn tính lạch cạch, càng gảy càng phiền, cuối cùng ấn mạnh tay xuống, suýt chút nữa là thở không thông.

 

Tần nương vội vàng rót cho ta chén nước nóng, khẽ khàng bảo: "Cô nương, chậm một chút."

 

Ta nhận lấy chén nước, nhưng tay vẫn còn run nhẹ.

 

"Ta cứ tưởng mình biết làm ." Ta nói nhỏ.

 

Bà ấy ngẩn ra : "Gì cơ ạ?"

 

"Ta cứ tưởng những năm qua xem đủ nhiều rồi , thật sự đến tay mình thì ít nhất cũng phải trôi chảy một chút. Hóa ra vẫn sẽ rối tung lên."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/lenh-nghi-hxgd/chuong-8.html.]

Bà ấy đứng cạnh ta , hồi lâu mới nói : "Rối là chuyện thường tình. Người trước kia dù có tài giỏi đến đâu cũng chưa từng thực sự tự mình làm chủ. Nay việc gì cũng phải tự gánh vác, làm sao có thể không rối cho được ."

 

Ta không nói gì.

 

Mãi một lúc sau mới uống từng ngụm hết sạch chén nước nóng đó.

 

Phải rồi , rối là chuyện thường tình.

 

Sự vững vàng không phải tự nhiên mà có . Đó là kết quả của những lần rối bời, những lần sai lầm, những giọt nước mắt rơi xuống và những đêm thức trắng; rồi ngày hôm sau vẫn phải gượng dậy tiếp tục xem sổ, tiếp tục tính toán, tiếp tục nghiến răng mà bước tới, cứ thế mà ta luyện nên.

 

Đến tháng thứ ba, các cửa hàng cuối cùng cũng bắt đầu khởi sắc.

 

Không phải là đột nhiên phất lên, cũng không phải từ đó mọi việc đều thuận buồm xuôi gió. Chỉ là sổ sách đã được thu dọn rõ ràng từng chút một, một nửa số bạc bị biển thủ trước đây đã đòi lại được , hai tên trang đầu gian manh xảo quyệt ở trang điền cũng bị thay thế, người nào nên đuổi ở biệt viện đã đuổi, người nào cần bổ sung đã bổ sung, ngay cả chi phí thu mua hàng ngày trong bếp cũng tiết kiệm được ba thành so với trước .

 

Lần đầu tiên khi nhìn vào bảng đối soát cuối tháng, thấy những con số trên sổ không còn rối thành một nòng bong nữa, trong lòng ta bỗng nảy sinh một chút niềm vui nho nhỏ.

 

Niềm vui đó rất chân thực.

 

Không phải vì một lời dỗ dành của ai đó, cũng không phải vì cái ngoảnh đầu nhìn lại của bất kỳ ai.

 

Nó nảy nở từ trên mặt giấy, từ trong sổ sách, từ từng đồng bạc chảy ngược về tay ta .

 

Cũng từ lúc này , tin tức từ Ôn gia bắt đầu truyền đến từng chút một.

 

Đầu tiên là thân phụ muốn nhờ cậy Thẩm gia để thăng tiến trong quan trường nhưng mãi không thành; sau đó là trang điền do Liễu thị quản lý xảy ra thâm hụt, tiên sinh chưởng quỹ ôm một khoản bạc bỏ trốn, cả phủ nháo nhào mấy ngày liền vẫn không giải quyết xong.

 

Khi Triệu chưởng quỹ kể cho ta nghe những tin này , giọng điệu luôn mang theo chút thận trọng.

 

Ta chỉ thản nhiên đáp: "Biết rồi ."

 

Trước kia nhà họ Ôn cứ có chuyện là ta lại vô thức lo lắng, nghĩ xem nên bù đắp sổ sách thế nào, giữ gìn thể diện ra sao . Giờ nghe lại , chỉ thấy giống như đang nghe chuyện rắc rối của nhà người khác.

 

Không phải ta bạc tình.

 

Mà là cuối cùng ta đã hiểu ra , những cái hố đó vốn dĩ đã nát bét rồi . Chỉ là trước đây, họ luôn lấy ta ra để lấp vào đó thôi.

 

Không lâu sau , tin tức từ Thôi gia cũng truyền đến.

 

Nói rằng Thôi Diễn tuy đã cưới nhị cô nương Ôn gia, nhưng phu thê không hòa thuận. Minh Nguyệt vốn tâm cao khí ngạo, lại chưa từng chịu uất ức bao giờ, sau khi vào Thôi gia, mối quan hệ với bà mẫu cũng chẳng mấy êm đẹp .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...