Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi Tần nương kể những chuyện phiếm này cho ta nghe , bà còn lén nhìn ta một cái.
Ta đang tính toán thu hoạch cuối tháng, ngòi b.út trong tay hơi khựng lại , nhưng cũng chỉ khựng lại một nhịp mà thôi.
"Đã biết ."
Bà ấy không kìm được hỏi: "Cô nương, người không giận chút nào sao ?"
Ta cúi đầu viết một con số lên sổ, một lúc sau mới nói : "Có gì mà phải giận."
"Những lời hắn nói ngày trước , ta đã từng thật lòng tin tưởng. Nay ta không tin nữa, nên cũng chẳng có gì để mà giận."
Mùa đông năm nay, lần đầu tiên ta tự mình đi thăm trang điền.
Đường đất lầy lội hơn ta tưởng, đế giày vừa giẫm xuống đã lún sâu gần nửa bàn chân. Trang đầu và những tá điền đứng một bên lén lút quan sát ta , có lẽ họ đều muốn xem xem vị cô nương từ phủ đài các ra này rốt cuộc có thể đứng ở đầu ruộng được bao lâu.
Lúc đầu ta cũng thấy chật vật, gấu váy dính đầy bùn, gió thổi qua khiến tay lạnh cóng đến cứng đờ.
Nhưng ta không đi .
Ta theo chân trang đầu đi một vòng, xem mảnh đất nào thấp, mảnh đất nào khô hạn, mảnh nào năm ngoái bảo có sâu bệnh nhưng thực chất năm nay chẳng hề trồng bù. Đi đến cuối cùng, chân ta mỏi nhừ, mặt bị gió thổi đến nóng bừng, nhưng trong lòng lại nảy sinh một cảm giác vững chãi lạ kỳ.
Ta đứng trên bờ ruộng, nhìn những thớ đất vừa được lật lên, chợt hiểu ra một điều.
Thì ra khi tự nắm giữ cuộc đời mình , mọi chuyện không hề trở nên dễ dàng hơn.
Mà chỉ trở nên chân thực hơn thôi.
Ngày về lại thành, trời đã tối muộn.
Xe ngựa chậm chậm lăn bánh vào biệt viện, ta vén rèm lên, thấy trong viện vẫn thắp đèn sáng trưng. Trên giấy dán cửa sổ in bóng mấy dáng người nhỏ nhắn đang cúi đầu ngồi đó, hình như đang viết viết gì đó.
Ta hơi ngẩn ra , quay sang hỏi Tần nương: "Ai ở bên trong thế?"
Bà mỉm cười đáp: "Là con gái út nhà chưởng quầy họ Triệu và cháu ngoại của trang đầu. Mấy hôm trước họ đến đưa đồ, thấy cô nương đang xem sổ sách nên cứ đứng ngoài cửa ngó nghiêng mãi. Sau đó, đứa nhỏ hơn lén hỏi lão nô rằng nữ nhi liệu có được học chữ, học tính toán không . Lão nô nghĩ ban ngày chúng cũng rảnh rỗi nên cho người mang hai quyển sổ cũ tới cho chúng tập chép."
Ta nhìn những chiếc bóng trên cửa sổ, hồi lâu không nói nên lời.
Chẳng hiểu sao , l.ồ.ng n.g.ự.c bỗng khẽ lay động.
Nếu năm xưa có ai đó nghiêm túc nói với ta rằng, nữ nhi không chỉ có thể học chữ, mà còn có thể xem sổ sách, xem khế ước, nhìn thấu những lời " muốn tốt cho con" thốt ra từ miệng người khác thực chất đáng giá bao nhiêu tiền, có lẽ ta đã bớt đi được vài phần lầm lạc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeydd.com/lenh-nghi-hxgd/chuong-9.html.]
Một lúc
sau
,
ta
mới khẽ bảo: "Cứ để chúng chép
đi
.
"
Sau khi vào đông, số cô bé đến biệt viện học chữ ngày một đông hơn.
Ta bảo Tần nương dọn dẹp căn thư phòng nhỏ bỏ trống phía tây, lau sạch bàn ghế, thay giấy dán cửa mới và thắp thêm hai ngọn đèn. Ban ngày chúng học chữ, hoàng hôn ta xem xong sổ sách sẽ dạy chúng cách ghi chép thu chi đơn giản nhất, cách nhận biết dấu ấn trên khế ước, phân biệt ngân phiếu và văn tự vay nợ.
Cho đến một lần , cháu ngoại của trang đầu cầm một tờ khế ước thuê mướn đến hỏi ta . Cô bé nói dòng chữ này không giống với năm ngoái, tại sao ngoại công nó chỉ đọc được mấy câu đầu, còn câu sau "Hạn hán hay lụt lội đều phải nộp đủ tô thuế cũ" thì lại không nhận ra .
Ta nhận lấy xem thử, quả nhiên là dòng chữ được thêm thắt vào sau này .
Ta trải cả khế ước cũ và mới ra , đọc từng chữ từng câu cho chúng nghe . Cuối cùng, ta chỉ vào dòng chữ mới thêm kia , bình thản nói một câu:
"Ai đã động tay vào việc này , tự mình bước ra đây."
Cũng từ đó về sau , người ngoài mới dần nhận ra rằng, thư phòng của ta không phải lập ra chỉ để làm cảnh.
Nữ nhi nếu biết chữ, biết xem sổ sách, biết nhận mặt chữ và dấu ấn trên khế ước, cuộc đời sẽ rẽ sang một hướng khác.
Tiết Đông chí vừa qua, thư của Ôn gia đã tới.
Người đưa thư là bà v.ú già ở chỗ tổ mẫu. Bà khoác chiếc áo choàng bông dày nặng, đứng ở cửa với lớp tuyết mỏng đậu trên vai. Vừa thấy ta , mắt bà đã đỏ hoe: "Đại cô nương, lão thái thái bệnh rồi , muốn gặp người ."
Ta nhận lấy thư, không mở ra ngay.
Chờ đến khi vào trong phòng, liếc mắt qua một lượt, khóe môi ta chợt lạnh ngắt.
Tổ mẫu bệnh là thật.
Hãy cho tớ một tim ❤️❤️ và theo dõi để nhận được lịch đăng truyện sớm nhất. Moa,moa.
(Thằng nào ăn trộm truyện dịch của Tàu Hũ là chó)
Ký tên: והצלחהמאמץ
Nhưng bức thư này không chỉ đơn thuần là mời ta về thăm người bệnh.
Phụ thân viết trong thư rằng, bên ngoài bỗng có người khơi lại chuyện hôn ước cũ, nói Thôi Diễn vong ân bội nghĩa, dựa vào thế lực Ôn gia để thay đổi hôn sự. Hiện giờ lời ra tiếng vào ngày càng khó nghe , nếu náo loạn đến tai quan trên e là sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của hắn . Câu cuối cùng trong thư, ông ta muốn ta trở về một chuyến, viết một bức thư " nói rõ" chuyện từ hôn năm xưa là do ta tự nguyện, coi như giữ lại thể diện cho đôi bên.
Xem xong, ta gấp thư lại , đặt lên bàn rồi bỗng bật cười .
Các người xem, họ vẫn luôn như vậy .
Lúc thuận buồm xuôi gió thì coi mọi chuyện là lẽ đương nhiên; đến khi gặp trắc trở mới sực nhớ ra vẫn còn một đứa như ta để đem ra lấp vào chỗ trống.
Tần nương thấy sắc mặt ta không ổn , lo lắng hỏi: "Trong thư nói gì vậy ạ?"
"Nói tổ mẫu bệnh rồi , muốn gặp ta ." Ta khựng lại một chút mới nói tiếp: "Cũng nói bên phía Thôi Diễn hiện đang gặp rắc rối, muốn ta viết một bức thư nói với người ngoài rằng chính ta không muốn gả nên mới từ hôn.”
Chaporia
Bình Luận (0)