Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Tần Ngộ thu hồi ánh mắt, giọng điệu thản nhiên: "Về rồi à ?"

Tôi đứng ở cửa, không cảm xúc nhìn anh .

"Sao anh vào được đây?"

"Anh có chìa khóa."

"Ai cho anh chìa khóa?"

"Mẹ." Anh nói một cách hiển nhiên: "Mẹ bảo anh trông chừng em, đừng để em tự làm mình c.h.ế.t quẫn."

[Trông chừng đừng để tự làm mình c.h.ế.t quẫn ha ha ha ha ha, mẹ ruột xác nhận đây là đứa con gái hay gây chuyện à ?]

Tôi quăng đống túi xuống đất, thay dép lê rồi bước vào phòng khách.

Đồng thời ra lệnh cho anh : "Đi, mang mấy cái túi khác em để ngoài cửa vào đây."

Tần Ngộ không nhúc nhích.

Anh tựa vào sofa, ánh mắt di chuyển từ mái tóc xuống bộ móng, rồi từ bộ móng chuyển sang đống túi mua sắm kia .

"Tiêu hết bao nhiêu?"

"Liên quan gì đến anh ."

"Năm trăm nghìn tệ anh vừa chuyển."

"Đó là anh tự nguyện chuyển." Tôi ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn đối diện anh , " Tôi cũng đâu có cầu xin anh ."

Đám bình luận lại bắt đầu nhảy chữ:

[Hùng hồn quá ha ha ha ha.]

[Tần Ngộ: Năm mươi vạn anh chuyển. Em gái: Đó là anh tự nguyện. Ha ha ha ha ha đỉnh thật sự.]

[ Nhưng hình như Tần Ngộ không hề tức giận. Trông anh thậm chí còn có vẻ hơi vui??]

Tần Ngộ đúng là không hề tức giận.

Anh thậm chí còn khẽ nhếch môi.

"Ăn chưa ?" Anh hỏi.

"Chưa."

"Lẩu à ?"

"Ừm."

"Quán nào?"

"Em đã bảo là chưa ăn rồi mà!" Tôi liếc anh một cái: "Anh hỏi nhiều thế làm gì?"

Anh không trả lời, cúi đầu bấm điện thoại vài cái.

Sau đó đứng dậy, cầm lấy chìa khóa xe trên bàn trà .

"Đi thôi."

"Đi đâu ?"

"Em chẳng phải muốn ăn lẩu sao ?"

Tôi nhíu mày: "Em tự đi được , không cần anh đi cùng."

Tần Ngộ nhìn tôi một cái.

"Em chắc chứ?"

"Tất nhiên là chắ..."

Nói được một nửa, tôi nuốt ngược nửa câu sau vào trong.

Hai người đi ăn lẩu thì có thể gọi được nhiều món hơn, không bị lãng phí.

Đi thì đi .

Nói xong, tôi cúi đầu nhìn lại mình .

Váy dài đen, mặt mộc hoàn toàn .

Lúc nãy thử đồ ở trung tâm thương mại, tôi soi gương nhìn cái bộ dạng này của mình , càng nhìn càng thấy gu thẩm mỹ của kẻ công lược xung khắc với tôi .

Cái váy này dài quá.

Cổ áo này cao quá.

Màu sắc này nhạt nhẽo quá.

Dù sao về nhà cũng phải thay .

"Anh đợi em một lát." Tôi đứng dậy, xách đống túi mua sắm dưới đất đi về phía phòng ngủ.

"Bao lâu?"

"Anh đừng có quản."

Tôi bước vào phòng ngủ, đóng cửa lại .

Bình luận: [Nguyên chủ định thay đồ trang điểm trọn bộ trong phòng ngủ rồi mới ra ngoài đấy à ? Thế thì phải đợi đến bao giờ?]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeyd.net.vn/vi-hon-phu-ghet-toi-vo-cung-khien-nu-chinh-cong-luoc-cung-bo-tay/chuong-5.

html.]

[Tần Ngộ, anh chuẩn bị tinh thần đợi hai tiếng đồng hồ đi là vừa .]

Tôi đúng là đã mất gần hai tiếng đồng hồ.

Thay chiếc váy hai dây đen dáng ngắn mới mua, cổ áo khoét sâu vừa phải , gấu váy nằm ở giữa đùi.

Bên ngoài khoác thêm một chiếc áo khoác dáng ngắn màu tím đậm.

Trang điểm đậm toàn bộ.

Đường kẻ mắt kéo dài, đuôi mắt dán lông mi giả, son môi chọn màu quả mọng đậm.

Cuối cùng, tôi soi mình trong gương.

Tóc highlight xanh lục huỳnh quang, móng tay mắt mèo đính đá, váy hai dây dáng ngắn.

Hoàn hảo.

Đám bình luận ngay khoảnh khắc tôi đẩy cửa bước ra liền bị đứng hình.

Sau đó là màn hình bị chiếm trọn bởi những dòng chữ điên cuồng:

[Đù.]

[Đù đù đù.]

[Đây là cùng một người sao ?]

[Kẻ công lược ở đây thì là đóa hoa thanh thuần, nguyên chủ về một cái là biến hình thành Nữ hoàng bóng đêm ngay.]

[Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao thái độ của Tần Ngộ lại thay đổi rồi .]

[Kẻ công lược mất nửa năm cũng không khiến Tần Ngộ thèm liếc mắt nhìn lấy một cái, nguyên chủ vừa thay bộ đồ là anh ta đến ngay, thế này còn chưa đủ nói lên vấn đề sao ?]

[Lầu trên đừng có nói bừa, đây rõ ràng là tình anh em.]

[Anh em kiểu gì thế này ? Có ông anh nào đợi em gái ở nhà hai tiếng đồng hồ chỉ để đưa đi ăn lẩu không ?]

Khi tôi đẩy cửa bước ra , Tần Ngộ đang đứng trước cửa sổ sát đất ở phòng khách gọi điện thoại.

Nghe tiếng cửa mở, anh quay đầu lại .

Điện thoại vẫn áp bên tai, nhưng lời nói thì dừng hẳn.

Anh nhìn tôi , ánh mắt di chuyển từ tóc xuống mặt, từ mặt xuống váy, từ váy xuống chân.

Cuối cùng dừng lại ở bàn chân.

Tôi đi một đôi scandal cao gót quai mảnh màu đen, gót cao tầm mười phân.

Đám bình luận lại bắt đầu phát điên:

[Tần Ngộ, anh nhìn đủ chưa hả??]

[Cái ánh mắt này của anh ta , không phải là ánh mắt nhìn em gái đâu nhỉ?]

[Lầu trên nói đúng rồi đấy, đây tuyệt đối không phải ánh mắt nhìn em gái.]

[Vậy là Tần Ngộ thực sự thích nguyên chủ? Thế nửa năm qua kẻ công lược làm cái gì vậy ? Công cốc à ?]

[Kẻ công lược: Tôi cứ tưởng mình đang công lược nam chính, hóa ra nam chính vốn dĩ không thích kiểu người như tôi ?]

Tần Ngộ hạ điện thoại xuống, cúp máy.

"Đi thôi." Anh nói , giọng thấp hơn lúc nãy một chút.

Tôi không nghĩ ngợi nhiều, xách túi bước ra ngoài.

Lúc đi ngang qua anh , anh bỗng đưa tay ra , chặn đường tôi lại .

"Gì thế?"

Anh cúi đầu nhìn chân tôi .

"Thay đôi giày khác đi ."

"Không thay ."

"Bên ngoài lạnh."

"Không lạnh."

"Cổ chân em sẽ bị trầy đấy."

"Không đâu ."

Anh im lặng một giây, rồi thở dài.

Tiếng thở dài đó rất nhẹ, như thể đã thở dài vô số lần rồi .

"Khương Tự."

"Gì?"

Anh ngồi thụp xuống.

Tôi chưa kịp phản ứng xem anh định làm gì, đã thấy anh lấy từ bên cạnh tủ giày ra một đôi giày bệt.

Của tôi , màu bạc, mua từ trước , chưa đi lần nào.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...