Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Về đến nhà thì trời đã tối.
Tôi lấy chìa khóa mở cửa, đẩy cửa bước vào .
Đèn phòng khách đang sáng.
Tần Ngộ ngồi trên sofa, tay cầm một ly nước, tư thế tùy ý như thể đang ở nhà mình .
Nghe thấy tiếng cửa, anh ngẩng đầu lên.
Giây đầu tiên nhìn thấy tôi , ánh mắt anh di chuyển từ tóc xuống mặt, từ mặt xuống quần áo, từ quần áo xuống chân.
Sau đó anh nhíu mày.
"Đi đâu đấy?"
"Ra ngoài."
"Mặc mỏng thế này ?"
"Không lạnh."
Anh đặt ly nước xuống, đứng dậy, đi đến trước mặt tôi .
Anh cao hơn tôi rất nhiều, khi anh đứng trước mặt, tôi phải ngửa đầu mới nhìn thấy mặt anh .
"Khương Tự."
"Gì?"
"Hôm nay em đi gặp ai?"
Tim tôi thót lại một cái.
Sao anh biết ?
"Chẳng gặp ai cả." Tôi lách qua người anh , đi về phía phòng khách.
Anh đi theo phía sau , giọng nói không nhanh không chậm: "Lúc em nói dối, em không dám nhìn vào mắt người khác."
Tôi không quay đầu lại .
"Từ năm mười lăm tuổi em đã thế rồi . Mỗi lần nói dối đều sẽ khựng lại hai giây, sau đó chuyển chủ đề."
Tôi dừng bước.
"Em không có nói dối."
"Vậy em nhìn anh đi ."
Tôi quay người lại , ngước lên nhìn anh .
Đôi mắt anh rất sâu, bên trong như có thứ gì đó đang cuộn trào.
"Gặp ai?"
"Một người bạn."
"Bạn nào?"
"Anh không quen đâu ."
Anh im lặng.
Im lặng rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ không nói nữa, thì anh đột nhiên lên tiếng.
"Khương Tự."
"Ơi?"
"Sau khi quay lại , em có thấy chỗ nào không giống trước kia không ?"
Tôi ngẩn người .
Bình luận cũng ngẩn người theo.
[Có phải anh ấy biết gì rồi không ?]
[Anh ấy biết chuyện về người công lược sao ??]
[Không thể nào, lúc người công lược đến, chắc chắn anh ấy cũng bị hệ thống ảnh hưởng, sẽ không nhận ra điều bất thường đâu .]
[Vậy anh ấy đang hỏi cái gì thế?]
Tôi nhìn Tần Ngộ, đột nhiên cảm thấy tim mình đập hơi nhanh.
"Chỗ nào không giống?"
Anh nhìn tôi , ánh mắt dừng lại trên tóc, rồi lại rơi trên khuôn mặt tôi .
"Trước đây em sẽ không do dự."
"Cái gì?"
"Emmuốn làm gì thì làm đó. Muốn ăn lẩu thì ăn, muốn nhuộm tóc thì nhuộm, muốn tiền thì mở miệng đòi trực tiếp." Anh khựng lại : " Nhưng hôm nay, em có chuyện đang giấu anh ."
Ngón tay tôi vô thức siết c.h.ặ.t dây túi xách.
Bình luận phát điên.
[Tần Ngộ, anh cũng nhạy bén quá rồi đấy!]
[Vậy ra không phải anh ấy không biết sự tồn tại của người công lược, mà là anh ấy giả vờ như không biết sao ?]
[Không đúng, ý
anh
ấy
là
anh
ấy
nhận
ra
nguyên chủ khác với
trước
kia
rồi
. Khương Tự
trước
đây sẽ
không
do dự,
không
che giấu,
không
quan tâm đến cảm nhận của
anh
ấy
.
Nhưng
Khương Tự của ngày hôm nay,
có
quan tâm.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com - https://monkeyd.net.vn/vi-hon-phu-ghet-toi-vo-cung-khien-nu-chinh-cong-luoc-cung-bo-tay/chuong-9.html.]
Tần Ngộ tiến lên một bước.
Khoảng cách giữa chúng tôi trở nên rất gần.
Gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi gỗ tuyết tùng nhàn nhạt trên người anh .
"Khương Tự." Giọng anh rất thấp: "Có phải em có chuyện gì chưa nói với anh không ?"
Tôi ngước nhìn anh .
Nhịp tim rất nhanh, rất mạnh.
Nhanh đến mức tôi nghi ngờ anh có thể nghe thấy.
"Không có ." Tôi nói .
Sau đó tôi giơ tay ra , đẩy vào n.g.ự.c anh một cái.
"Anh tránh xa em ra chút đi ."
Anh không nhúc nhích.
"Anh chắn đường em rồi ."
Anh vẫn không nhúc nhích.
Tôi nhíu mày: "Tần Ngộ, em bảo anh ..."
Anh ngắt lời tôi : "Hôm nay em đã đến quán cà phê West Bank."
Cả người tôi cứng đờ.
Tần Ngộ nhìn tôi , biểu cảm không có gì thay đổi, nhưng tôi có thể cảm nhận được anh đang tức giận.
"Khương Tự, em gặp ai?"
Tôi há miệng.
Sau đó tôi ngậm miệng lại , đảo mắt một cái.
"Anh có bệnh à ? Em đi đâu gặp ai thì liên quan gì đến anh ? Anh là bố em chắc?"
[... Đến rồi , hương vị quen thuộc đây rồi .]
[Cái người được mất lo âu lúc nãy đúng là bị nhập thật, đây mới là nguyên chủ này .]
Tần Ngộ nhíu mày: "Khương Tự."
"Khương Tự cái gì mà Khương Tự." Tôi lách qua người anh đi vào phòng khách: "Anh quản em đi đâu , quản em mặc bao nhiêu, quản em có ăn lẩu hay không , giờ đến lượt em gặp ai anh cũng muốn quản? Tần Ngộ, có phải anh thầm thích em không ?"
*
Bình luận lập tức nổ tung.
[Sao cô ấy lại nói thẳng ra thế?]
[Đù đù đù!]
[Nguyên chủ, đây là kiểu đ.á.n.h trực diện gì thế này ?]
[Không phải đâu , không phải cô ấy nhận ra Tần Ngộ thích mình , mà là cô ấy đang c.h.ử.i người đấy! Các người nhìn kỹ đi ! Đừng có chèo thuyền lung tung, lý trí chút đi !]
[Lý trí cái gì mà lý trí, tôi không cần!]
Tần Ngộ đứng ở huyền quan, cả người sững lại .
Tôi nhìn biểu cảm của anh , bỗng thấy buồn cười .
"Anh đỏ mặt à ?"
"Không có ."
"Tai anh đỏ rồi kìa."
"Nóng thôi."
"Bật điều hòa rồi anh nóng cái gì?"
Bình luận đã cười điên rồi .
Tôi ngồi xuống sofa, vắt chéo chân, nhìn Tần Ngộ vẫn đang đứng ở cửa.
"Được rồi , đừng đứng đó nữa, như thần giữ cửa ấy . Anh đến tìm em làm gì?"
Tần Ngộ im lặng hai giây, bước tới ngồi xuống đối diện tôi .
"Chiều nay em đến West Bank, gặp Thẩm Lộc."
Tôi nheo mắt: "Sao anh biết ?"
"Ông chủ quán đó là bạn anh ."
Tôi không nói gì, đợi anh tiếp tục.
Tần Ngộ nhìn tôi , ánh mắt bình tĩnh: "Thẩm Lộc đã nói gì với em?"
"Sao anh không nói cho em biết trước , anh đã biết những gì?"
Anh im lặng một thoáng.
"Có một người đã chiếm dụng cơ thể của em."
Không khí im bặt.
Bình luận cũng im lặng theo.
Chaporia
Bình Luận (0)