Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ngày hôm đó, ta vừa đưa một bình “Kình Thiên Bạch Ngọc Trụ” cho một ông chủ tiệm lụa ánh mắt né tránh, nói năng ấp úng, thu về mấy lượng bạc vụn.

Vừa ngẩng đầu lên, đã thấy một lão già ăn mặc chỉnh tề, nhưng ánh mắt cũng né tránh tương tự, đang lén lút sán lại gần.

“Cô... cô nương...” Giọng lão đè cực thấp, còn cảnh giác nhìn quanh quất: “Cái đó... Giá Hải T.ử Kim Lương... bán thế nào?”

Ta còn chưa kịp mở miệng, một bà thím xách giỏ rau bên cạnh đã “phụt” một tiếng cười ra ngắt:

“Ái chà, Trương quản sự! Ngài cũng tới à ? Hôm qua Lý kế toán mới mua một bình đấy! Bảo là mua hộ người thân ở quê?”

Lão Trương đỏ bừng mặt, cứng cổ: “Nói... nói bậy! Ta... ta là thay lão gia nhà chúng ta ... mua cho người em họ xa của lão gia!”

“Ồ…” Ta kéo dài giọng, vẻ mặt “ ta hiểu mà”.

“Hiểu rồi hiểu rồi ! Em họ xa mà! Năm lượng một bình, già trẻ không lừa! Đảm bảo người em họ xa của lão gia nhà ngài... ừm, "đội trời đạp đất"!”

Làm ăn cứ thế đột nhiên phất lên, hơn nữa còn không thể ngăn cản nổi!

Trong nhà đám lão già ở Thái y viện, ai mà chẳng có vài tên quản sự, kế toán “lực bất tòng tâm”, hoặc là... chính bản thân lão gia.

Các Thái y có thể không vứt bỏ được thể diện, nhưng không chịu nổi đám hạ nhân truyền tai nhau đâu !

Cái sạp “Chuyên trị bất lực” này , hiệu quả đã có Thái t.ử Điện hạ bảo chứng, vị trí lại “an toàn ”, trong nháy mắt trở thành thánh địa ngầm hiểu với nhau trong một số vòng tròn ở kinh thành.

Tiểu Bạch cuối cùng không cần phải nhìn trời khổ sở nữa, thỉnh thoảng còn có thể giúp ta rao vài câu, chỉ là giọng nói cứ như muỗi kêu:

“Kình... Kình Thiên... Bạch Ngọc Trụ... đi ngang qua đừng bỏ lỡ...”

Hô xong chính y lại đỏ mặt tía tai vì xấu hổ trước .

Tiểu Hắc cũng tiến hóa rồi , hắn phụ trách thu tiền thối tiền!

Tuy vẫn mặt liệt, vẫn nhìn đất, nhưng đưa tiền nhận tiền thì cực kỳ chuẩn xác và dứt khoát, tiền đồng đếm kêu lách cách, ánh mắt nhìn chằm chằm vào tay khách hàng, cứ như thể đối phương mà dám đưa thiếu một đồng, hắn có thể bẻ gãy ngón tay người ta luôn vậy .

Làm ăn phát đạt, tiền đồng kêu leng keng, bạc trắng nặng trĩu, làm ta vui đến mức lúm đồng tiền chưa bao giờ tắt.

Cứ thế qua nửa tháng, thấy mặt trời sắp xuống núi, ta đang hớn hở đếm thành quả trong túi tiền, trong lòng tính toán tối nay thêm cái đùi gà.

Đột nhiên, một luồng khí chua loét lẫn mùi mồ hôi ập đến.

Ngẩng đầu nhìn lên, một nhóm thư sinh mặc áo xanh đi tới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.

vn/chuyen-tri-cac-loai-bat-luc/chuong-19.html.]

Kẻ nào kẻ nấy đầu đội khăn vuông, tay bưng sách vở, mấy kẻ dẫn đầu còn hếch mũi lên trời, vẻ mặt đầy chính khí lẫm liệt “ thay trời hành đạo”, cứ như thể chỗ của ta không phải sạp t.h.u.ố.c mà là cái hang ổ dơ bẩn nào đó không bằng!

“Yêu nữ kia ! Giữa thanh thiên bạch nhật, thái bình thịnh thế, sao ngươi dám ở đây bán loại hổ lang chi d.ư.ợ.c này ! Thật là bại hoại phong tục! Không biết liêm sỉ!”

Kẻ dẫn đầu là một tên cao gầy, chỉ tay vào lá cờ của ta , ngón tay run bần bật vì tức giận.

“ Đúng thế! Nữ t.ử hành y đã là khác lẽ thường! Lại còn chuyên nghiên cứu loại... loại thuật ô uế bẩn thỉu này !”

Một tên lùn béo bên cạnh đầy vẻ căm phẫn, mặt đỏ gay.

“Nhục nhã văn nhân! Nhục nhã văn nhân quá đi ! Mau đuổi hạng yêu nữ mê hoặc lòng người , không biết xấu hổ này ra khỏi kinh thành!”

Đám thư sinh phẫn nộ vây kín sạp nhỏ của ta , thu hút thêm nhiều người qua đường dừng lại xem, chỉ trỏ bàn tán.

Tiểu Bạch, Tiểu Hắc lập tức tiến vào trạng thái cảnh giới!

Khương Nha Nha ta đây trận thế nào mà chưa từng thấy qua?

Cái uy thế con ngỗng nhà thím Trương năm đó đuổi con ch.ó vàng chạy qua ba con phố còn mạnh hơn đám này nhiều.

Đám người này trông thì hung dữ, nhưng bước chân phù phiếm, trung khí không đủ, nhìn qua là biết một lũ yếu sên.

Tuy không biết bọn họ cụ thể là thần thánh phương nào, nhưng dám đến phá sạp của “Thánh nữ nam khoa” ta , quản ngươi là ai, cứ mắng ngược lại đã rồi tính!

Ta thong thả buộc c.h.ặ.t túi tiền, nhét vào n.g.ự.c.

Sau đó đứng dậy, phủi phủi lớp bụi không hề tồn tại trên vạt áo.

Gương mặt tròn xoe không những không giận, ngược lại còn nở một nụ cười ngọt đến tận xương tủy, giọng nói mềm mỏng:

“Ái chà chà! Các vị công t.ử tài cao bát đấu, học phú ngũ xa đây tức giận quá nhỉ, là đọc sách đến mức can dương thượng kháng rồi ? Hay là... ừm, chỗ nào đó "uất kết không thông", nghẹn đến khó chịu nên chạy đến chỗ ta trút đấy?”

Ta tiến lên một bước, chống nạnh, ngửa đầu, dùng gương mặt mềm mại vô hại nhất bắt đầu đòn tấn công y học chuẩn xác:

“Vị công t.ử cao gầy này .” Ta chỉ vào kẻ dẫn đầu.

“Ngài nói chuyện trung khí không đủ, âm cuối phát hư, lòng trắng mắt đục ngầu có tia vàng, chắc chắn là thức đêm khổ học, can hỏa vượng thịnh, thận thủy bất túc!”

“Có phải luôn cảm thấy miệng khô lưỡi đắng, ngũ tâm phiền nhiệt, buổi tối... ừm, dễ bị "chạy ngựa" không ? Ái chà, cái chứng "tinh quan bất cố" này là chuyện lớn đấy! Có muốn lấy chút Cố Tinh Tỏa Dương Tán không ? Đảm bảo giúp ngài ngủ ngon, ngựa không chạy loạn!”

Cười xong, hắn nhìn ta , ánh mắt bỗng trở nên có chút... ừm, giống hệt như con chó nhà ta lúc nhìn thấy khúc xương vậy .

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...