Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Vẻ giận dữ trên mặt ông vẫn còn đó, nhưng ánh mắt rõ ràng đã lóe lên một cái, ngữ khí cũng vi diệu dịu đi một chút xíu, mang theo sự uy nghiêm gượng ép và... một chút xao động khó nhận ra ?
"Hừ! Hoang đường! Đường đường là quân chủ một nước, sao có thể... sao có thể làm cái nghề thương gia hèn mọn này ! Để thần t.ử của trẫm... đi mua... đi mua loại t.h.u.ố.c đó! Còn ra thể thống gì nữa! Truyền ra ngoài, thể diện của trẫm để đâu !"
"Ối chao! Bệ hạ!"
Ta lập tức làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, nắm tay nhỏ đ.ấ.m vào lòng bàn tay, giọng nói lanh lảnh, "Dân nữ lỡ lời rồi ! Bệ hạ ngài là cửu ngũ chí tôn, sao có thể tự mình làm ăn được ! Như vậy thật mất giá!"
Ta xoay chuyển lời nói :
"Ý của dân nữ là... tiền mua t.h.u.ố.c này , đương nhiên là vị đại nhân đi lấy t.h.u.ố.c tự bỏ ra ! Mua nhiều mua ít, cũng là vị đại nhân đi lấy t.h.u.ố.c tự mình xem xét mà làm !"
"Còn về việc ông ta mua về là để tự mình dùng... hay là thương xót đồng liêu, chia cho vị đại nhân nào cần dùng... hoặc là, lỡ tay đem hơi nhiều, sau khi về kinh nhượng lại cho những quý nhân khác có nhu cầu để kiếm chút tiền vất vả... đó đều là việc riêng của vị đại nhân đi lấy t.h.u.ố.c!"
"Có liên quan gì đến Bệ hạ đâu chứ? Ngài chỉ là tình cờ phái ông ta đi lấy t.h.u.ố.c của ngài mà thôi! Ông ta trên đường tiện tay mua chút thổ đặc sản, ai có thể nói gì được ? Đúng không Bệ hạ?"
Ta chớp chớp đôi mắt to vô tội, nhấn mạnh cực kỳ rõ ràng mấy chữ "chia", "đem", "nhượng", "việc riêng", "tiện tay", "thổ đặc sản", ám chỉ điên cuồng.
Trong Ngự thư phòng chìm vào một mảnh tĩnh lặng.
Hoàng đế nhìn chằm chằm vào ta , biểu cảm trên mặt thay đổi liên tục: phẫn nộ, chấn kinh, xao động, xoắn xuýt, cuối cùng tất cả hóa thành một loại... xung động đang cố kìm nén để không vỗ bàn khen hay !
Ông hít sâu một hơi , lại hít sâu một hơi , nghiêm mặt, bưng chén trà đã nguội ngắt bên cạnh lên uống một ngụm, mượn đó để che giấu khóe miệng không nhịn được mà nhếch lên.
"Hừ!" Ông đặt mạnh chén trà xuống, giọng điệu nghe qua vẫn nghiêm lệ như cũ, nhưng tia sáng nơi đáy mắt đã không giấu được nữa.
"Hoang đường! Quả thực là hoang đường tột độ! Trẫm... trẫm sao có thể quản thúc tư đức của chúng thần! Ông ta trên đường lấy t.h.u.ố.c muốn làm gì... trẫm... trẫm quản không nổi! Cũng lười quản! Tất cả... đều là hành vi cá nhân của ông ta ! Không liên quan gì đến trẫm!"
"Bệ hạ thánh minh!" Ta lập tức hô to: "Dân nữ biết ngay mà, Bệ hạ Ngài là người hiểu tình đạt lý, phóng khoáng! Vậy... chuyện lấy t.h.u.ố.c cứ quyết định như thế nhé?"
"Dân nữ về nhà sẽ chuẩn
bị
sẵn Bát Trân Dưỡng Vinh Cao cho ngài, tiện thể chuẩn
bị
luôn mẫu mã của các loại thổ đặc sản khác, đảm bảo khiến vị đại nhân
đi
lấy t.
h.u.ố.c... ừm, vui vẻ như ở nhà, thu hoạch đầy kho!"
Hoàng đế phất phất tay, như thể đang xua ruồi: "Được rồi , được rồi ! Lui xuống đi ! Trẫm... Trẫm mệt rồi !"
"Dân nữ cáo lui! Bệ hạ nhớ uống t.h.u.ố.c đúng giờ! Long thể là trọng!" Ta ôm hòm t.h.u.ố.c, nhanh nhảu hành lễ, rồi xoay người chạy biến ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chuyen-tri-cac-loai-bat-luc/chuong-25.html.]
Vừa đi chưa được bao xa, đã nghe thấy từ phía sau trong Ngự Thư Phòng truyền đến tiếng cười "ha ha" sảng khoái. Ta rụt cổ lại , đôi chân ngắn càng thêm ra sức sải bước, đi nhanh như bay.
Mãi cho đến khi bóng dáng màu vàng nhạt kia biến mất nơi cửa, trong Ngự Thư Phòng chỉ còn lại làn hương trầm lãng đãng và một bầu không khí yên tĩnh đến kỳ quái.
Gương mặt đang căng ra của Hoàng đế cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ. Ông xoa xoa huyệt thái dương đang nhảy thình thịch, khóe miệng không kìm nén được mà điên cuồng nhếch lên, cuối cùng "phụt" một tiếng cười ra thành tiếng, càng cười càng lớn, suýt chút nữa thì chảy cả nước mắt.
"Ha ha ha... con bé này ... con bé này thật là... gan to bằng trời! Cổ quái tinh ranh! Lại dám... lại dám khiến trẫm biến tướng đi buôn sỉ d.ư.ợ.c liệu, còn bắt các đại thần tự bỏ tiền túi ra mua t.h.u.ố.c tráng dương làm phúc lợi, ha ha ha... Khương Văn Tước ơi Khương Văn Tước, ngươi sinh ra cái thứ bảo bối sống gì thế này !"
Cười một hồi lâu, Hoàng đế mới thở hắt ra cho thuận khí, bưng chén trà định uống một ngụm cho trôi.
Chén trà vừa đưa đến bên môi, động tác của ông bỗng khựng lại , nụ cười đông cứng trên mặt.
Khoan đã ...
Vừa rồi mình... gọi nàng ta đến Ngự Thư Phòng... là vì chuyện gì ấy nhỉ?
À đúng rồi ! Là muốn hỏi xem nàng ta muốn ban thưởng gì để còn chuẩn bị trước , nhân tiện lấy lòng một chút, sau này uống t.h.u.ố.c cũng thuận tiện hơn...
Kết quả là...
Ban thưởng thì chưa hỏi ra !
Ngược lại còn bồi thêm một cái "thỏa thuận thu mua d.ư.ợ.c liệu dài hạn"! Lại còn bị con bé này lặng lẽ mở rộng đường tiêu thụ nữa chứ!
Chuyện này ... chuyện này là thế nào?
Hoàng đế bưng chén trà , nhìn về phía cửa, biểu cảm trên mặt từ sự sảng khoái sau trận cười lớn, từ từ biến thành ngây ngốc, cuối cùng định hình ở một trạng thái mờ mịt và khó tin: "Hình như trẫm... bị vào tròng rồi ?"
"Cao Toàn!" Hoàng đế đột ngột đặt chén trà xuống, gọi vọng ra ngoài.
"Nô tài có mặt!" Lão thái giám vội vàng bước vào .
"Đi! Bảo với Nội Vụ Phủ!" Hoàng đế day day chân mày, vẻ mặt như không còn gì luyến tiếc, "Lần tới phái người đến huyện Thanh Hà... mang theo nhiều bạc một chút! Ừm... mang nhiều vào !"
Lão thái giám: "...??? Tuân chỉ!"
Chaporia
Bình Luận (0)