Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đông Cung, tẩm điện Thái t.ử.

Bầu không khí có chút ngưng trọng, chủ yếu là vì gương mặt của lão Hoàng đế kia kéo dài ra còn hơn cả mặt lừa.

Thái t.ử điện hạ ngoan ngoãn nằm thẳng, sắc mặt hồng nhuận, ánh mắt thanh minh, so với vị "vỡ đê" trước kia hoàn toàn như hai người khác nhau .

Ta cầm ngân châm, vững như bàn thạch, mũi châm cuối cùng đ.â.m chuẩn xác vào huyệt Quan Nguyên!

"Điện hạ, xong việc!" Ta nhanh nhẹn thu châm, giọng nói lanh lảnh: "Cái gốc đập nước này của ngài, nay đã là đồng đúc sắt rèn! Sau này chỉ cần đừng có làm loạn, bảo đảm ngài sẽ long tinh hổ mãnh, con cháu đầy đàn!"

Thái t.ử mỉm cười yếu ớt nhưng chân thành: "Đa tạ... Khương tiểu thần y. Cô bỗng cảm thấy... đan điền phát nhiệt."

Nói nhảm, ta châm cứu suốt một tháng trời, nếu còn không phát nhiệt thì ta thà chuyển nghề đi bán khoai lang nướng cho xong.

Hoàng đế hừ lạnh một tiếng từ trong mũi xem như đáp lại , rồi nhấc chân bước ra ngoài, ta khúm núm đi theo sau .

Tiểu vương gia Lý Tế đi bên cạnh, vẻ mặt đầy vẻ khó hiểu.

Cả nhóm di chuyển ra đình hóng gió ngoài trời.

Ta hắng giọng: "Bệ hạ, nếu liệu trình đã kết thúc, dân nữ xin phép..."

"Không có việc gì thì lui xuống đi ." Nói xong, ông chắp tay sau lưng nhìn trời.

Lui? Thế thì không được ! Muốn hưởng lộc không công sao ? Mơ đi !

Tưởng Khương Thỏ Thỏ ta một tháng qua là đi du lịch miễn phí ở kinh thành chắc?

"Bệ hạ!" Ta sải bước tiến lên, mặt đầy nụ cười "ngây thơ vô số tội", giọng nói ngọt xớt: "Dân nữ không vội! Một chút cũng không vội! Có thể phân ưu cùng Bệ hạ và Thái t.ử điện hạ, đó là phúc phận tám đời dân nữ tu được ! Đâu dám đòi hỏi ban thưởng gì chứ!"

Hoàng đế mắt cũng không thèm nhấc, tiếp tục nhìn trời.

Ta xoa xoa đôi bàn tay nhỏ, tiếp tục luyên thuyên: "Có điều... Bệ hạ là bậc miệng vàng lời ngọc, đã nói là tự có ban thưởng, dân nữ nếu khước từ, chẳng phải là vỗ mặt ngài sao ? Như vậy thì dân nữ thật quá không hiểu chuyện rồi ! Cho nên là... dân nữ mạn phép... hơi ... ừm, đề xuất một chút xíu... thỉnh cầu nho nhỏ?"

Hoàng đế cuối cùng cũng thu lại tầm mắt từ tận chân trời, rơi xuống mặt ta , ánh mắt kia ... ba phần mất kiên nhẫn, ba phần cảnh giác, bốn phần "Trẫm xem ngươi còn giở trò gì".

"Nói." Một chữ, lời ít ý nhiều.

Ta lập tức quay đầu, nhe răng cười với Lý Tế đang đứng xem kịch vui bên cạnh: "Tiểu vương gia, làm phiền ngài... dời bước đi chỗ khác, đứng xa một chút, tốt nhất là... đi đàm đạo lý tưởng nhân sinh gì đó với Cao công công đi ?"

Lý Tế: "???"

Hắn nhìn ta , bước một bước lại ngoảnh đầu ba lần , mang theo một bụng oán hận dời đến cách đình hóng gió mười trượng, cùng lão thái giám Cao Toàn cũng đang ngơ ngác nhìn nhau trân trối.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.

net.vn - https://monkeyd.net.vn/chuyen-tri-cac-loai-bat-luc/chuong-26.html.]

Dọn bãi xong xuôi! Chế độ đòi nợ, khởi động!

Ta hít sâu một hơi , nụ cười trên mặt không đổi, thong thả... đưa cái vuốt nhỏ mũm mĩm của mình ra . Sau đó... từng ngón, từng ngón một, gập lại !

Khóe mắt lão Hoàng đế, theo ngón tay đầu tiên ta gập xuống, bỗng chốc giật nảy một cái!

"Bệ hạ ngài xem, yêu cầu của dân nữ thật sự không nhiều!" Giọng ta trong trẻo, đếm vô cùng nghiêm túc kỹ lưỡng: "Chỉ có năm cái thôi! Năm cái mà thôi! Hợp tình hợp lý! Già trẻ không gạt!"

"Thứ nhất! Cầu Bệ hạ... ngự b.út thân đề bốn chữ lớn… Phụ Khoa Thánh Thủ!" Ta chớp chớp đôi mắt hạnh, vẻ mặt "hiếu thảo cảm động thấu trời".

"Để dân nữ đem về treo lên tường cho lão cổ hủ nhà dân nữ! Để lão ngày ngày đối diện với mặc bảo của Bệ hạ mà tự kiểm điểm bản thân ! Nghĩ xem năm đó tại sao bị một cước đá về Thanh Hà! Bảo đảm nửa đời sau lão sẽ tận tụy làm việc, không bao giờ dám nói thật mấy câu kiểu lực bất tòng tâm nữa!"

Khóe miệng Hoàng đế giật giật, không lên tiếng, nhưng bàn tay chắp sau lưng có chút run rẩy.

"Thứ hai!" Ta gập ngón thứ hai, nụ cười càng thêm ngọt ngào.

"Cầu Bệ hạ ban thêm bốn chữ… Nam Khoa Thánh Nữ! Đây là bảng hiệu kiếm cơm của dân nữ! Phải phô trương ra ! Treo ngay cửa lớn Vấn Tước Đường ở huyện Thanh Hà! Để các đấng mày râu mười dặm tám dặm quanh đó đều biết , Bệ hạ đã đích thân chứng nhận, Thánh nữ này là hàng thật giá thật! Già trẻ không gạt!"

Gân xanh trên trán Hoàng đế dường như cũng bắt đầu nhảy nhót.

"Thứ ba!" Ta gập ngón tay thứ ba, giọng cao thêm một tông, mang theo sự "chân thành" và "tự hào" vô đối, "Cầu Bệ hạ ban... sáu chữ! Cứ viết là Chuyên Trị Các Loại Bất Lực!"

Ông đột ngột quay đầu, trừng mắt nhìn ta trân trối, ánh mắt kia ... chấn kinh, phẫn nộ, khó tin, còn mang theo một tia mờ mịt!

Dưới lớp long bào, cơ thể ông có thể thấy rõ là đang bắt đầu... run!

Không phải vì tức, mà là vì nhịn! Nhịn ngụm m.á.u già suýt phun ra và tiếng c.h.ử.i bới ầm ĩ!

"Khương! Nha! Nha!" Giọng Hoàng đế rít qua kẽ răng, mang theo tiếng gầm thấp trước khi rồng nổi giận: "Ngươi... ngươi bắt trẫm viết ... viết cái gì!"

"Chuyên trị các loại bất lực!" Ta vẻ mặt đương nhiên, ánh mắt thuần khiết vô tội.

"Bệ hạ ngài xem, thật thẳng thắn làm sao ! Thật vang dội làm sao ! Thật có thể thể hiện tấm lòng huyền hồ tế thế, giải quyết nỗi khổ của dân gian của dân nữ! Treo ra ngoài, bảo đảm người bệnh nhìn một cái là hiểu ngay! Hiệu quả trị liệu tăng gấp bội! Đây chính là bảng hiệu sống mưu cầu phúc lợi cho bách tính đó Bệ hạ!"

Hoàng đế tức đến mức râu cũng run bần bật, ông run rẩy chỉ tay ra ngoài đình.

Ta quay đầu nhìn lại , là một tiểu thái giám, Bệ hạ đây là định múa b.út vung mực sao ?

"Không gấp! Không gấp! Bệ hạ nghe dân nữ nói hết đã ..." Ta vừa nói vừa định gập ngón tay thứ tư...

"Cút! Cút ra ngoài! Cút ngay ra ngoài cho Trẫm!"

Giọng nói của Hoàng đế là tiếng gầm thét bị đè nén đến cực hạn.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...