Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Hả?" Cái miệng nhỏ của ta mếu máo, lúm đồng tiền tức khắc đong đầy vẻ "ủy khuất", "Bệ hạ... hai điều sau dân nữ còn chưa nói mà! Ngài xem mặc bảo này ..."
"CÚT…!" Hoàng đế hoàn toàn vỡ trận, tiếng rồng gầm rung trời, làm kinh động cả bầy chim ch.óc vô tội trong Ngự Hoa Viên: "Lập tức! Ngay lập tức! Cút ra khỏi cung cho trẫm! Trẫm hiện giờ không muốn nhìn thấy ngươi!"
Ta ôm hòm t.h.u.ố.c thỏ vẹo cổ của mình , rụt cổ lại , nhỏ giọng lầm bầm: "Được rồi được rồi ... cút thì cút... làm gì mà hung dữ thế... mua bán không thành thì nhân nghĩa vẫn còn mà... ừm, t.h.u.ố.c vẫn phải uống đúng giờ nhé Bệ hạ..."
Ngay lúc ta chuẩn bị "cút xéo", một thị vệ xông vào Ngự Hoa Viên như bị lửa đốt m.ô.n.g, "uỵch" một tiếng quỳ xuống, giọng nói mang theo sự khẩn cấp tột độ:
"Bệ hạ! Cấp báo! Sứ đoàn Doanh Châu quốc hải ngoại đã đến kinh thành! Nhưng ... nhưng chính sứ của họ đột phát ác tật, nôn mửa tiêu chảy, sốt cao hôn mê, e là nguy hiểm đến tính mạng! Các vị đại nhân đều bó tay không biện pháp, xin Bệ hạ mau ch.óng đến bàn bạc!"
Trong hoa viên tức khắc im phăng phắc.
Cơn bạo nộ trên mặt Hoàng đế lập tức đông cứng, thay vào đó là sự phiền muộn, còn có một tia phát điên.
Hắn lườm ta một cái sắc lẹm, ánh mắt kia phức tạp đến mức có thể viết thành một cuốn sách, cuối cùng vung long bào, không thèm nhìn ta thêm cái nào nữa, mang theo một bụng hỏa khí hừng hực rời đi .
Ta đứng trong đình, nhìn theo bóng lưng xa dần của Hoàng đế, và Lý Tế đang ngơ ngác cách đó mười trượng.
"Xì!" Ta bĩu môi, gương mặt nhỏ nhắn đầy vẻ bất mãn: "Chạy nhanh thật đấy! Chắc chắn là muốn quỵt nợ! Năm thỉnh cầu mới nói được ba! Còn hai cái nữa chưa đếm mà! Keo kiệt! Quá keo kiệt!"
Ta hậm hực xoay người , sải đôi chân ngắn bước ra ngoài cung, miệng cũng không rảnh rỗi lúc nào:
"Lão Hoàng đế thối, ăn chực quen thân rồi phải không ? Dùng xong là vứt, đúng là đồ tra nam!"
"Mặc bảo cũng có đáng tiền gì đâu , đồ bủn xỉn!"
"Về khách điếm thu dọn hành lý! Cái nơi rách nát này cô nãi nãi một ngày cũng không muốn ở thêm nữa! Về nhà! Lập tức! Ngay bây giờ! Chính sứ Doanh Châu quốc gì chứ? C.h.ế.t thì c.h.ế.t đi ! Liên quan gì đến ta !"
Tiếng c.h.ử.i đổng của ta bay xa suốt dọc đường ra khỏi cửa cung.
*
"Về Thanh Hà! Lập tức! Ngay bây giờ! Ở lại thêm một ngày ta cũng sợ bị đám cáo già này tính kế đến mức cái quần lót cũng không còn!"
Ta vẫy tay với Tiểu Bạch, Tiểu Hắc đang ngồi xổm dưới chân tường cung giả làm nấm.
"Đi! Về Thê Vân Lâu! Thu dọn hành lý! Cô nãi nãi muốn về nhà ăn thịt bò khô rắc tiêu của nương ta !"
Tiểu Bạch, Tiểu Hắc nhìn nhau một cái, vội vàng đi theo.
Về nhà trực tiếp sao ? Thế thì không được !
Đã đến thì
phải
đến cho trót,
không
đem những thứ "
người
bệnh" béo bở nhất.
.. khụ, đặc sắc nhất kinh thành...
à
phi, là đặc sản!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chuyen-tri-cac-loai-bat-luc/chuong-27.html.]
Không quét sạch một vòng đặc sản đặc sắc nhất kinh thành, sao xứng đáng với cái m.ô.n.g bị xóc nảy suốt mười mấy ngày và lá phổi suýt bị lão Hoàng đế làm cho nổ tung của ta chứ?
"Tiểu Bạch! Tiểu Hắc! Mục tiêu… Thành Tây! Xông lên!"
Ta vung tay nhỏ, khí thế như chẻ tre, cứ như thể không phải đi mua đồ mà là đi công thành chiếm đất vậy .
...
Hoàng hôn buông xuống, ba đứa chúng ta như đi tị nạn, hổn hển lết về trước cửa Thê Vân Lâu.
Ta kéo theo hai bó lớn "Kinh Thành Hạn Định · Tráng Dương Thập Toàn Đại Bổ Bao", vừa đi vừa nhảy chân sáo, Tiểu Hắc, Tiểu Bạch mỗi người xách bốn con gà quay , ba vò Hoa Điêu, trông chẳng khác nào hai cái giá treo đồ nướng di động.
Vừa rẽ qua góc phố, đã thấy trước cửa lớn Thê Vân Lâu, một vị công công mặc thái giám phục màu tím đậm đang chắp tay sau lưng, đi tới đi lui trên bậc thềm, thỉnh thoảng lại rướn cổ nhìn về hướng chúng ta đi tới.
Đây chẳng phải là Cao Toàn công công bên cạnh lão Hoàng đế sao ? Chạy đến đây làm môn thần đấy à ?
Cao công công vừa ngước mắt thấy bộ dạng "thu hoạch đầy mình " của chúng ta , đặc biệt là ta với gương mặt nhỏ nhắn đang hưng phấn đỏ bừng, hai mắt ông ta sáng lên, sải bước tiến lại đón tiếp.
"Ái chà chà! Khương tiểu thần y! Người cuối cùng cũng về rồi ! Ta đợi người mà hoa cũng sắp tàn rồi đây!"
"Cao công công?" Ta chồng hộp điểm tâm lên người Tiểu Hắc bên cạnh, phủi phủi vụn bánh trên tay, chớp chớp đôi mắt to.
"Lão nhân gia ngài đây là... Bệ hạ lại muốn ăn Bát Trân Dưỡng Cốt Cao sao ? Hay là... chính ngài cũng muốn tiện tay mang ít Kình Thiên Bạch Ngọc Trụ về dùng?"
Gương mặt già nua của Cao công công cứng đờ, vội vàng nhìn quanh quất, rồi như làm trộm mà ghé sát vào ta , hạ thấp giọng hết mức: "Tiểu thần y cẩn thận lời nói! Cẩn thận lời nói nha!" Ông ta vừa nói , vừa nhanh ch.óng từ trong ống tay áo rộng thùng thình của mình móc ra ba cuộn trục, không nói hai lời nhét thẳng vào lòng ta .
Ta mở ra xem ——
Phụ Khoa Thánh Thủ!
Nam Khoa Thánh Nữ!
Chuyên Trị Các Loại Bất Lực!
Không sai một chữ, ngay cả nét b.út cũng toát lên một vẻ nghẹn khuất theo kiểu "Trẫm bị ép phải làm việc".
"Đây... đây là Bệ hạ... ừm... ban thưởng cho người!" Ánh mắt ông ta đảo liên hồi, ngữ khí cực kỳ mất tự nhiên: "Khẩu dụ của Bệ hạ: Xét thấy ngươi có công cứu chữa Thái t.ử, đặc biệt ban... ba bức mặc bảo! Ừm... cái đó... Bệ hạ còn nói ..."
Cao công công hắng giọng, cố gắng bắt chước điệu bộ uy nghiêm của Hoàng đế:
"Ban cho Khương thị, nhất định phải ... khiêm tốn! Không được phô trương! Bệ hạ còn bảo lão nô chuyển lời tới tiểu thần y, nhất định phải mau ch.óng rời kinh. Ừm... chỉ có thế thôi, lão nô cáo lui." Nói xong liền muốn chuồn lẹ.
"Ấy! Khoan đã !" Ta túm c.h.ặ.t lấy tay áo ông ta .
Chaporia
Bình Luận (0)