Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Mẫu thân ta , Tô Hợp Hương, hoàn toàn ngây người .

Bà ôm đống đồ vàng rực, nặng trịch, vải vóc trơn láng kia , như ôm một củ khoai lang nóng hổi vừa ra lò.

Cúi đầu nhìn những chữ phức tạp trên văn thư mà bà không biết , nhưng cảm thấy vô cùng lợi hại, lại sờ sờ lớp vải mát lạnh mịn màng thêu hoa văn tinh xảo, rồi lại ngẩng đầu nhìn ta , ánh mắt từ chấn kinh đến ngơ ngác, rồi đến sự cuồng hỉ không thể tin nổi!

"Cáo... cáo mệnh? Cho... cho lão nương sao ? Tam... tam phẩm?"

Giọng bà run rẩy không ra hình thù gì, những ngón tay thô ráp cẩn thận vuốt ve những đường thêu chỉ vàng trên quan phục, mắt trợn tròn, tức khắc bộc phát ra hào quang kinh người .

"Ái chà chà! Thỏ Thỏ của mẹ ơi! Con đúng là tổ tông nhỏ của mẹ ! Cái... cái chỉ vàng này là thật không ? Có... có thể cho vào nồi xào rau không ? Phi phi phi! Lão nương là nói ... cái này mặc vào có thể xuống bếp không ? Đừng để lửa làm cháy chỉ vàng!"

Bà kích động đến mức nói năng lộn xộn, cũng chẳng buồn mắng ta nữa, ôm bộ cáo mệnh phục không nỡ rời tay, sau đó dứt khoát… đem bộ quan phục Tam phẩm Thục nhân hoa lệ này , trực tiếp khoác bên ngoài bộ quần áo vải thô dính đầy vết rượu và khói dầu của bà!

Bộ cáo mệnh phục vàng rực rỡ trùm lên bộ đồ cũ mặc ở nhà, trông chẳng khác nào khoác một cái tạp dề vô cùng lộng lẫy, cảm giác tương phản đầy rẫy!

"Lão Khương! Lão Khương! C.h.ế.t ở xó nào rồi ! Mau ra đây mà xem! Lão nương là Cáo mệnh phu nhân rồi ! Tam phẩm đấy!" Mẫu thân ta chống nạnh trông như một cái ấm trà lớn vàng rực, hướng về phía y quán gào to đầy khí thế, tiếng vang thấu nửa con phố.

Trước cửa "Vấn Tước Đường".

Nghe thấy tiếng sư t.ử hà đông của mẫu thân ta , phụ thân ta , đồng chí Khương Vấn Tước từ hậu đường y quán chạy ra , còn đang ôm cái hòm t.h.u.ố.c phụ khoa của ông.

Vừa ra tới nơi ông liền đứng hình tại chỗ, trước tiên nhìn thấy cái "tạp dề" vàng rực rỡ trên người vợ mình , mí mắt giật nảy một cái.

Lại nhìn kỹ cuộn văn thư màu vàng bà đang vung vẩy... Cuối cùng, ánh mắt ông đóng đinh trên cuộn giấy ngự b.út viết bốn chữ "Phụ khoa Thánh thủ" mà ta đưa tới trước mặt ông.

Tay ông run lên, hòm t.h.u.ố.c bảo bối "choảng" một tiếng, thật sự rơi xuống đất!

"Cha! Cha nhìn xem, ngự b.út của Bệ hạ, đích thân phong là Phụ khoa Thánh thủ! Chính danh cho cha rồi nhé! Treo lên đi , cho bõ tức lũ người năm xưa bảo cha là lang băm!" Ta trịnh trọng nhét cuộn giấy vào tay ông.

Phụ thân ta , lão Khương đồng chí, run rẩy đưa tay vuốt ve bốn chữ lớn nét chữ phượng múa rồng bay trên cuộn giấy, đầu ngón tay lạnh ngắt.

Ông nhìn cuộn giấy, lại nhìn hòm t.h.u.ố.c phụ khoa dưới đất đã bầu bạn với ông nửa đời người , môi run bần bật, hốc mắt tức khắc đỏ hoe, một tầng sương nước phủ đầy trong đôi mắt vốn luôn u sầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/chuyen-tri-cac-loai-bat-luc/chuong-35.html.]

"Hồ... hồ đồ! Bệ... Bệ hạ cũng mặc kệ con hồ đồ sao ! Cái này ... cái này treo lên... còn ra thể thống gì! Nhục nhã văn hóa! Tổ tông dưới suối vàng có biết ..."

Ông nghẹn ngào nói không nên lời, đột ngột quay người , ôm lấy cuộn giấy đó như ôm đứa con trai thất lạc nhiều năm cuối cùng cũng tìm được về nhận tổ quy tông, lảo đảo lao về phía bài vị tổ tiên ở hậu đường.

Trong hậu đường, thấp thoáng truyền đến tiếng phụ thân ta mang theo tiếng khóc lại cố nén sự kích động:

"Liệt tổ liệt tông trên cao... đứa con bất hiếu Khương Vấn Tước... mang theo... mang theo ngự b.út của Bệ hạ về rồi ! Phụ khoa Thánh thủ... chính danh rồi ! Biển hiệu nhà họ Khương ta ... không bị đập nát! Không bị đập nát mà tổ tông ơi!" Ông vuốt ve cuộn giấy, như vuốt ve trân bảo mất đi mà tìm lại được .

" Nhưng ... nhưng cái biển hiệu này ..."

Giọng ông đột ngột chuyển hướng, mang theo một nỗi bi phẫn và cảm giác hoang đường không thể diễn tả bằng lời.

"Nó... nó là do cái đứa con nhỏ nhà chúng ta ... Thỏ Thỏ... nó... nó cầm ngân châm, chuyên đ.â.m vào cái... cái chỗ hiểm bảy tấc của đàn ông... mà đổi lấy được đấy ạ!"

Ông ngẩng đầu nhìn bài vị, ánh mắt mê mang lại pha chút kinh hãi, dường như nhìn thấy cảnh tượng gì đó đảo lộn lời dạy của tổ tông:

"Đứa nhỏ này ... không chỉ luyện thành tài... nó còn luyện thành một kẻ... một kẻ có thể khuấy động phong vân Kim Loan điện, khiến đám công khanh cả triều đều phải kẹp c.h.ặ.t ống quần, đúng là một Hỗn Thế Ma Vương mà!"

"Ở kinh thành thì đại náo miếu Long Vương... giờ lại ... lại cưỡi cái luồng yêu phong chuyên trị không được này , thổi một mạch về tận quê cũ Thanh Hà chúng ta ... Hu hu hu... Thế này ... thế này là quang diệu môn mi... hay là... hay là mộ tổ nhà ta bốc... bốc toàn yêu phong tà hỏa đây hả tổ tiên ơi..."

Tiếng nói dần biến thành tiếng nức nở kìm nén và tiếng thở dài nhẹ nhõm.

Cha ta đỏ hoe mắt, mang theo một thân mùi tro hương từ hậu đường đi ra , cảm xúc đã bình phục đôi chút.

Mẹ ta chỉ huy Tiểu Hắc treo hai bức trướng "Phụ khoa Thánh thủ" và "Nam khoa Thánh nữ" lên vị trí nổi bật nhất giữa chính đường y quán.

Mẹ ta chống nạnh bên cái eo vàng bạc lấp lánh của bà, nhìn hai bức ngự b.út tả hữu trên sảnh đường.

"Lão Khương," mẹ ta dùng muôi xào chỉ chỉ vào bốn chữ "Phụ khoa Thánh thủ", rồi lại chỉ sang "Nam khoa Thánh nữ", giọng điệu mang theo sự tinh tường của kẻ đã thấu hiểu sự đời.

"Ông là Phụ khoa Thánh thủ, chuyên xem phượng thể cho các nương nương, kết quả bị Hoàng đế một cước đá về Thanh Hà. Thỏ Thỏ nhà ta là Nam khoa Thánh nữ, chuyên trị đàn ông không được , vậy mà lại có thể lăn lộn ở kinh thành đến mức hô phong hoán vũ, ngay cả Hoàng đế cũng phong quan cho nó. Ông nói xem, tại sao ?"

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...