Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Cha ta , Khương Vấn Tước nhặt hòm t.h.u.ố.c lên, nhìn bên trái, lại ngó bên phải , mờ mịt lắc đầu, ánh mắt tràn đầy vẻ hoang mang của một kẻ hủ nho:

"Chuyện này ... y đạo tinh thâm, nam nữ khác biệt, cơ duyên tạo hóa... vi phu... không tham thấu được ."

"Xì! Đúng là đầu gỗ!" Mẹ ta cười nhạo một tiếng, muôi xào chuẩn xác điểm xuống phía dưới bức "Nam khoa Thánh nữ", giọng nói c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt, đ.â.m trúng tim đen:

"Thế này mà còn không hiểu? Ông nắm giữ phượng thể của các nương nương, nhưng phượng thể dù có kim quý đến đâu , cũng chẳng kim quý bằng mệnh căn t.ử của vị ngồi trên ngai vàng kia cùng đám lão gia dưới trướng ông ấy!"

"Con bé Thỏ Thỏ này , một nắm ngân châm, chuyên đ.â.m vào huyệt hiểm! Đâm chuẩn mệnh căn t.ử của đàn ông, chính là đ.â.m vững cái gốc rễ của chính nó! Hiểu chưa ?"

Cha ta : "..." Ông há miệng, định phản bác mấy đạo lý lớn kiểu "y giả nhân tâm không phân quý tiện", nhưng nhìn cuộn tranh "Nam khoa Thánh nữ" kia , lại nghĩ đến chiến tích oanh liệt của con gái nhà mình và cái đồng ấn tam phẩm trên cổ, cuối cùng hóa thành một tiếng thở dài thườn thượt, lẳng lặng ôm hòm t.h.u.ố.c phụ khoa của mình c.h.ặ.t hơn.

Ừm, chắc chắn là hòm t.h.u.ố.c cần được sưởi ấm.

Hàng xóm láng giềng đã sớm vây kín đến mức nước chảy không lọt, chỉ trỏ bàn tán, ánh mắt đan xen giữa kính sợ, hiếu kỳ và lo âu.

Để không làm lạnh lòng những bằng hữu đứng phía sau đám đông, ta lại trèo lên nóc kiệu, vui vẻ chào hỏi mọi người .

Trương đồ tể chen ở phía trước nhất, nhìn cái cờ hiệu "Chuyên trị các loại bất lực", mặt già đỏ bừng, vô thức kẹp c.h.ặ.t c.h.â.n, cười gượng với ta :

"Khương... Khương đại nhân... ồ không , Thánh nữ... ngài... ngài đã về rồi sao ? Cái vị bằng hữu kia của ta ... nhờ phúc của ngài, vẫn ổn lắm! Vẫn ổn lắm!"

Gã nói rất to, như thể đang dõng dạc tuyên cáo với cả thế giới rằng uy phong của "bằng hữu" gã vẫn còn đó.

Đúng lúc này !

"Tránh ra ! Mau tránh ra ! Khương đại nhân! Hạ quan đến muộn! Xin thứ tội! Thứ tội cho ta !"

Trong cát bụi mịt mù, chỉ thấy huyện thái gia béo ị của huyện Thanh Hà là Ngô Đức Dung, mũ mão lệch lạc, vạt áo quan kéo lên nhét vào thắt lưng, lộ ra hai cái chân ngắn cũn đang cuồng phong đại lộ, đang dẫn theo huyện thừa, chủ bạ, điển sử cùng một đám thuộc quan, lăn lê bò lết, thở hồng hộc như trâu chạy về phía này !

Từ xa nhìn thấy ta đang ngồi trên nóc xe, cổ treo đồng ấn, phía sau là cờ hiệu "Chuyên trị các loại bất lực" đang phần phật tung bay, lại thêm bộ cáo mệnh phục ch.ói mù mắt trên người mẹ ta ...

Chân huyện thái gia béo nhũn ra , cũng chẳng màng đến quan nghi gì nữa, cách xa bảy tám trượng đã "phịch" một tiếng, thực hiện một lễ ngũ thể đầu địa tiêu chuẩn!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.

net.vn - https://monkeyd.net.vn/chuyen-tri-cac-loai-bat-luc/chuong-36.html.]

Giọng lão mang theo tiếng khóc và âm run vì đứt hơi :

"Hạ... hạ quan Thanh Hà huyện lệnh Ngô Đức Dung! Khấu... khấu kiến Tam phẩm Hạnh Lâm Tán Kỵ Thường Thị Khương đại nhân! Khấu... khấu kiến Tam phẩm Thục nhân Tô lão an nhân! Hạ quan tiếp... tiếp giá chậm trễ! Tội đáng muôn c.h.ế.t! Muôn c.h.ế.t ạ!"

Đám thuộc quan phía sau lão cũng rào rào quỳ xuống một mảng, trán chạm sát đất.

Cả con phố trong nháy mắt im phăng phắc. Gió thổi qua, lá cờ "Chuyên trị các loại bất lực" kêu phần phật nghe đặc biệt vui tai, như thể đang cười nhạo "thịnh huống" quỳ lạy đầy đất này .

Ta ngồi trên nóc xe, đung đưa hai chân, nhìn đám quan lại huyện nha quỳ đầy đất, nhìn cha ta ôm hòm t.h.u.ố.c với vẻ mặt phức tạp "gia môn bất hạnh nhưng lại kiêu ngạo lạ thường", nhìn mẹ ta mặc cáo mệnh phục vàng kim lấp lánh đang chống nạnh trợn mắt, lại nhìn những cái cằm rớt xuống đất của hàng xóm láng giềng...

Ta tằng hắng một cái, đồng ấn trên cổ kêu leng keng, dùng giọng điệu ngọt ngào nhất, nói với Ngô lột da những lời đ.â.m bang nhất:

"Ngô đại nhân, đứng lên đi . Quỳ mãi thế mệt lắm. Ngài thở dốc như trâu, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh thấm ướt cả lưng áo quan... Chậc, thận khí tổn hao nghiêm trọng, hạ bàn hư phù như dẫm lên bông vậy ! Xem ra ngày thường công vụ quá độ, cúc cung tận tụy quá nhỉ!"

"Lát nữa ghé qua Vấn Tước Đường, tìm cha ta ... ờ, tìm Khương đại phu, lấy hai bình Kình Thiên Bạch Ngọc Trụ, coi như bản quan... hậu đãi thuộc hạ! Bảo đảm sẽ khiến bằng hữu của ngài cũng được thơm lây, tinh thần phấn chấn mà tận trung vì triều đình!"

Huyện thái gia béo: "..." Lão nằm rạp dưới đất, mặt nghẹn thành màu tím gan gà, suýt chút nữa thì không thở nổi.

"Phụt ha ha ha ha!" Mẹ ta bên cạnh bộc phát ra tiếng cười kinh thiên động địa, muôi xào chỉ thẳng vào Ngô huyện lệnh.

"Nghe thấy chưa Ngô đại nhân! Khương đại nhân nhà ta ban thưởng cho ông đấy! Còn không mau tạ ơn! Kình Thiên Bạch Ngọc Trụ này là thứ tốt đấy! Ai dùng cũng đều khen hay !"

Cha ta đứng trước cửa y quán, ôm hòm t.h.u.ố.c, nhìn đứa con gái oai phong lẫm liệt ngồi trên nóc xe, nhìn thê t.ử đang cười cuồng dại trong bộ cáo mệnh phục, lại nhìn cái đống thịt đang sắp hổ thẹn đến c.h.ế.t dưới đất kia , cuối cùng triệt để từ bỏ giãy giụa, ngửa mặt lên trời than dài:

"Gia môn hưng vượng rồi ... liệt tổ liệt tông ơi... các người có thấy không ... cái tiểu hiệu nhà ta ... nó không chỉ tu thành Hỗn Thế Ma Vương có thể lật tung ngói nóc điện Kim Loan... nó còn... còn cầm bức ngự b.út biển hiệu hổ sói của bệ hạ làm lệnh kỳ, chễm chệ ngồi trên ngai vàng ma vương kia , một đường hô phong hoán vũ... suýt chút nữa là lật tung luôn cả nóc nhà huyện nha Thanh Hà chúng ta rồi !"

Hết.

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...