Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Nàng không biết mới đúng.”
“Không biết tức là không ghét, không ghét tức là thích, thích rồi thì là yêu, yêu nghĩa là muốn ở bên ta , mà muốn ở bên ta chẳng phải chính là thích ta sao ?”
“Không sao đâu , dù gì cũng vì tên khốn Giang Lâm kia trước đó làm nàng tổn thương, nàng sợ hãi và mờ mịt cũng là bình thường.”
【Khoan khoan khoan, tự tạo thành vòng logic luôn rồi à ?】
【Phản diện cả đời tự mình công lược bản thân , hết cứu nổi rồi , bảo bối cứ tiếp tục đi .】
Ta cúi đầu, có chút buồn bã: “Ta chẳng giúp được gì cho huynh cả, chỉ làm liên lụy huynh thôi. Với lại ta thật sự không biết mình có thích huynh hay không .”
“Sao lại thế được !” Hắn lập tức cuống lên: “Nàng có thích ta hay không , trong lòng ta tự có đáp án.”
“Vẫn là câu đó, hôm ấy nhiều người như vậy , nàng không chọn ai khác mà lại chọn ta , còn nói ta trông thân thiện, chẳng lẽ ta còn không hiểu sao !”
Ta mờ mịt ngẩng đầu: “Hả?”
Ta thật sự chỉ tiện tay đưa thôi mà.
Lúc đó còn định cảm ơn vị đại thiện nhân này nữa cơ.
Sắc mặt hắn lại lập tức tươi sáng hẳn lên: “Nàng biết không dễ dàng tin người nữa, ta rất vui.”
“Ta có thể đợi, đợi đến khi nàng hiểu rõ lòng mình .”
“Cho ta một cơ hội, được không ?”
11
Khi thật sự nghĩ mãi không thông, ta đã đi hỏi Đại hoàng tỷ một lần .
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Tỷ ấy đang nướng đùi cừu, nghe vậy liền hào sảng đáp: “Nghĩ mấy chuyện vớ vẩn đó làm gì chứ. Có duyên thì cách ngàn dặm cũng gặp được nhau , vô duyên thì đứng đối diện cũng chẳng quen biết .”
“Chuyện chưa hiểu rõ thì cứ để đó trước đi .”
Ta lập tức hiểu ra .
Vì thế ta không còn xoắn xuýt nữa, vẫn như bình thường mà ở cạnh Lục Khác.
Nếu duyên phận thật sự ưu ái, bén rễ nảy mầm.
Vậy ta sẽ vui vẻ đón nhận.
Những dòng chữ luôn nhắc tới nam nữ chính cũng xuất hiện ít dần.
Đa số đều xoay quanh ta và Lục Khác.
Bọn họ nói , ta và Lục Khác còn đẹp đôi hơn nam nữ chính.
Ta gãi gãi đầu.
Không hiểu nữa.
Mấy chuyện sinh hoạt bình thường như vậy thì có gì đẹp đâu nhỉ?
Những dòng chữ lại lướt qua.
【Cảm giác hạnh phúc nhàn nhạt này thật hiếm có quá, trái tim x.á.c c.h.ế.t của tôi cũng thấy ấm lên luôn rồi .】
【Xem nữ phụ lâu rồi mới phát hiện nàng ấy thật sự khá đáng yêu đó chứ.】
Ta ngẩng đầu nhìn khoảng không , ngốc nghếch mà cười với bọn họ một cái.
Hôm nay việc luyện chữ đã kết thúc rồi .
Lục Khác lưu luyến không nỡ rời cung, còn nói ngày mai tới sẽ mang nước mận chua cho ta .
Ta đang đầy mong chờ thì trước mắt bỗng đỏ rực lên.
Những dòng chữ thân thiện trước đó bị vô số dòng chữ đỏ tươi nhấn chìm!
【Trời sập rồi , tiến độ của nam nữ chính sao vẫn là 0 vậy ???】
【Không có nữ chính trợ giúp thì nam chính làm sao giành lại thực quyền được đây! Nữ chính ngày nào cũng chỉ biết ăn ngủ rồi tìm muội muội thôi à , tỉnh táo lại đi chứ!】
【 Tôi thật sự cạn lời luôn rồi , mấy người nhìn ngoài điện đi được không ?】
【Nam chính chủ động tới tìm nữ phụ rồi ?!】
Vô
số
dấu hỏi tràn tới như thủy triều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-su-nhu-y-ghoa/8.html.]
Khó khăn lắm mới dịu xuống được một chút, đầu ta vẫn còn choáng váng, đã nghe tiểu tỳ Tiểu Nguyệt vào báo:
“Ngũ công chúa, Giang Lâm đang chờ người ở ngoài.”
12
Giang Lâm đã đứng ngoài điện rất lâu.
Hoàng đế ngu ngốc vô năng, xem công chúa như cỏ rác.
Đặc biệt là Thẩm Lệnh Nghi, người ít được sủng ái nhất.
Lúc nhỏ, hắn từng rất khó hiểu.
Cho dù sau này bị phụ thân từ bỏ, đưa vào cung để lót đường cho đệ đệ , thì hắn vẫn thật sự đã từng sống những ngày tốt đẹp .
Sao lại có công chúa sống còn t.h.ả.m hơn cả Thế t.ử Hoài Nam Vương chứ?
Từ tò mò và thương hại ban đầu, dần dần hắn lại cảm thấy Thẩm Lệnh Nghi thật ra cũng không tệ.
Nàng tuy hơi ngốc, nhưng ngoan ngoãn nghe lời, khiến người khác mềm lòng.
Một khi đã nhận định ai đó thì trong mắt trong tim đều chỉ có người ấy , rất dễ khiến người ta nảy sinh ý muốn che chở cả đời.
Con người khi còn nhỏ sẽ không biết che giấu d.ụ.c vọng, cũng chưa có lòng tự tôn quá cao.
Thanh mai trúc mã vì thế lại càng có vẻ chân thành, như đã gạt bỏ hết bụi trần thế tục.
Giang Lâm luôn cho rằng mình là thích Thẩm Lệnh Nghi.
Chỉ là con người khi lớn lên rồi , không thể chỉ dựa vào tình cảm mà sống được nữa.
Hắn có tham vọng của riêng mình .
Là Thẩm Lệnh Nghi đã không còn theo kịp bước chân của hắn .
Dù vậy , hắn vẫn nguyện ý sau khi thành công sẽ cưới nàng.
Nhưng nàng sao dám làm loạn trước mặt mọi người , khiến mọi chuyện khó cứu vãn đến vậy ?
— Bây giờ hắn đã hiểu rồi .
Lúc Lục Khác rời cung, bước chân nhẹ nhàng vui vẻ, nào còn tâm trí để ý tới hắn đang đứng trong bóng tối dưới rặng trúc.
Rõ ràng Thẩm Lệnh Nghi từng thích hắn .
Vậy mà giờ đây hắn lại giống như một con chuột chũi âm u chỉ dám lén nhìn hạnh phúc của người khác.
Thông qua ô cửa giấy nhỏ năm xưa chính tay hắn dán cho Thẩm Lệnh Nghi, nhìn nàng tựa vào lòng người khác.
Nàng cười rất vui vẻ.
Bọn họ cùng nhau cầm b.út, chép sách, dạy học.
Thẩm Lệnh Nghi muốn đọc sách, chẳng lẽ không thể nói với hắn sao ?!
Giang Lâm đã sớm quên mất, ngày Thẩm Lệnh Nghi bị tước mất cơ hội học hành, hắn đã đỏ mặt xấu hổ đến mức thế nào, còn ghét bỏ như thể chỉ mong chưa từng quen biết nàng.
Hắn chỉ siết c.h.ặ.t con chuồn chuồn tre trong tay, muốn nghiêm túc nói chuyện với Thẩm Lệnh Nghi một lần , giải thích rõ hiểu lầm giữa bọn họ.
Hôm đó không nhận bánh ngọt, thật sự không phải cố ý.
……
Ta nhìn Giang Lâm trước mặt.
Hắn không còn vẻ lạnh nhạt xa cách như trước nữa.
Mà có chút gấp gáp.
Ngay cả bộ y phục tung bay phong lưu mặc trên người cũng không che nổi quầng thâm dưới mắt.
Hắn đứng trong bóng tối.
Ánh mắt sâu tối khó đoán nhìn vết đỏ nhỏ bên má ta .
Thứ gì đó trong tay hắn bỗng bị siết mạnh.
Rắc một tiếng.
Đến khi món đồ vỡ ra giòn tan hắn mới hoàn hồn.
Chaporia
Bình Luận (0)