VẠN SỰ NHƯ Ý/Chương 9: 9C. 9: 9
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Ta nhìn rõ thứ đó.

 

Là con chuồn chuồn tre mà lúc nhỏ chúng ta từng cùng nhau làm .

 

Đầu tre nhọn đ.â.m rách lòng bàn tay hắn .

 

Không biết là vì đau hay vì điều gì khác.

 

Giọng hắn mềm đi rất nhiều.

 

“Lệnh Nghi, ta hối hận rồi .”

 

“Trước đây đúng là ta thấy nàng phiền, nhưng nàng biết mà, đó không phải thật lòng.”

 

“Mấy ngày nay không có bánh nàng làm , ta ăn không ngon, ngủ cũng không yên.”

 

“Nàng đừng giận nữa, hôm đó ta không cố ý đâu , ta thích nàng mà.”

 

Lần đầu tiên ta và Giang Lâm xảy ra khoảng cách, hắn cũng từng cúi đầu như vậy .

 

Ta lắc đầu.

 

“Sự thích của huynh quý giá lắm sao ?”

 

“Cái gọi là thích của huynh chỉ mang cho ta tự ti và nước mắt, vậy nó tính là thứ tốt đẹp gì chứ?”

 

Giang Lâm khựng lại .

 

Mẫu phi từng nói .

 

Thứ tốt đẹp , chuyện tốt đẹp đều phải khiến con người vui vẻ.

 

Chứ không phải khiến ta khóc .

 

Nếu có khóc thì chỉ nên khóc vì hạnh phúc thôi.

 

Đừng vì những chuyện vốn đã khiến mình đau khổ mà rơi nước mắt nữa.

 

Ta không quá thông minh.

 

Những lúc mất ngủ, ta không đếm sao trời, cũng chẳng tự vẽ bánh cho mình .

 

Ta chỉ đếm từng bước mình đã đi qua.

 

Ở bên hắn , ta chỉ có xấu hổ và khó xử.

 

Ta chỉ là ngốc thôi, chứ không phải không biết đỏ mặt, cũng không phải không hiểu những lời x.úc p.hạ.m người khác đau lòng đến mức nào.

 

Cho dù không có những dòng chữ kia xuất hiện, ép ta phải nhanh ch.óng quyết định.

 

Thì có lẽ ta cũng chỉ miễn cưỡng kiên trì thêm được một khoảng thời gian nữa thôi.

 

Sắc mặt Giang Lâm trầm xuống.

 

“Vậy ở bên Lục Khác thì nàng vui lắm sao ? Tất cả đều là vì hắn —”

 

“Không.”

 

Ta lại lắc đầu.

 

Ta cũng từng tưởng tượng, sẽ có một ngày Giang Lâm nhận ra rằng Lệnh Nghi rất tốt , không nỡ mất ta , rồi tới giữ ta lại .

 

Nhưng rồi ta nhận ra .

 

Thứ đến muộn không phải thỏa mãn.

 

Mà là nhục nhã.

 

“Lục Khác và hoàng tỷ nói với ta rằng, Lệnh Nghi là một con người có suy nghĩ độc lập.”

 

“Xin huynh hãy đặt ta ở vị trí ngang hàng rồi hãy nói chuyện, chứ không phải đứng trên cao mà ban phát hay sỉ nhục, cho rằng ta nhất định phải dựa vào người khác, phải thay lòng đổi dạ mới có thể rời bỏ huynh .”

 

“Hiện giờ Lệnh Nghi có mấy vị tỷ tỷ, có Lục Khác, có tỳ nữ mới là Tiểu Nguyệt, bọn họ đều là người rất tốt .”

 

“Ta sống vui vẻ hơn trước rất nhiều.”

 

“Mà tất cả những điều đó đều là sau khi rời xa huynh mới có .”

 

“Cho nên huynh khắc ta .”

 

Không hiểu vì sao , ta lại nhớ tới chuyện ngày thường Lục Khác luôn nói Giang Lâm khắc ta .

 

Xem ra đúng là như vậy thật.

 

Ta nghiêm túc nói : “Hôn ước của chúng ta sẽ bị hủy bỏ, giữa ta và huynh cũng không còn gì để nói nữa.”

 

Giang Lâm bật cười lạnh một tiếng.

 

Trong mắt hắn dần hiện lên vẻ cố chấp điên cuồng.

 

Rõ ràng là hắn không nghe lọt tai lấy một chữ.

 

Càng không chịu tin rằng ta thật sự không còn để tâm nữa.

 

Giọng hắn lạnh như băng:

 

“Hủy bỏ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.

net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-su-nhu-y-ghoa/9.html.]

 

“Vậy nàng định thành thân với ai? Với tên Lục Khác không từ thủ đoạn, chuyên đào góc tường của người khác kia à ? Nói đi nói lại chẳng phải đều là vì hắn sao !”

 

“Hắn không phải kẻ hèn hạ, Lệnh Nghi cũng không phải thứ gọi là ‘góc tường’ của huynh . Ta có suy nghĩ và yêu ghét của riêng mình !”

 

Ta đầy thất vọng nhìn hắn .

 

“Huynh thật khiến người khác chán ghét.”

 

Nói xong, ta nhấc váy quay người rời đi , không hề ngoái đầu lại .

 

Phía sau hắn còn gọi với theo:

 

“Thẩm Lệnh Nghi, nàng thật sự muốn tiếp tục dây dưa với hắn sao ?”

 

Ta bỏ xa cả con người lẫn giọng nói ấy lại phía sau .

 

Bước chân vừa định đuổi theo của Giang Lâm cứng đờ tại chỗ.

 

Máu tươi theo kẽ tay hắn nhỏ tí tách xuống mặt đất, hòa vào vùng bóng tối dưới chân.

 

Con chuồn chuồn tre được hắn cẩn thận nhét vào trong vạt áo trước n.g.ự.c.

 

Lòng kiêu ngạo khiến hắn không chịu thừa nhận rằng mình đã thua người khác, cũng không còn đủ sức hấp dẫn để giữ chân Thẩm Lệnh Nghi nữa.

 

Hắn nhếch môi nở một nụ cười méo mó đến quỷ dị.

 

“Không sao cả.”

 

“Nàng chỉ quá đơn thuần, nhất thời đi nhầm đường thôi.”

 

“Chỉ cần hắn ta c.h.ế.t đi , nàng sẽ không còn giận dỗi nữa, đúng không ?”

 

13

 

Ta khẽ rung rung tờ giấy Tuyên Thành trong tay.

 

Sau một tháng yên bình học cùng Lục Khác, ta đã tiến bộ rất nhiều.

 

Hôm nay là sinh thần của hắn , ta cẩn thận viết bức chữ đẹp nhất của mình , mang theo quà sinh thần tới phủ họ Lục.

 

Nhưng vừa tới cửa, ta đã nhận ra có gì đó không ổn .

 

Ở cửa hông lặng lẽ đỗ một chiếc xe ngựa kín đáo.

 

Sắc mặt trên dưới phủ họ Lục đều cực kỳ khó coi.

 

Ta hỏi quản gia.

 

Lão quản gia mặt đầy sầu khổ, chỉ quanh co không chịu nói rõ.

 

Trong lòng ta lập tức hoảng loạn, đặt quà xuống rồi đi tìm Đại hoàng tỷ.

 

— Dịch bệnh ở Lĩnh Nam bùng phát, phụ hoàng đã hạ chỉ cho Lục Khác nhận chức vụ, lập tức tới Lĩnh Nam cứu tế.

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Lên đường ngay trong ngày.

 

Thánh chỉ đến quá đột ngột, không kịp trở tay.

 

Sắc mặt Đại hoàng tỷ vô cùng khó coi.

 

“Chẳng qua là đấu đá triều đình thôi…”

 

“Mấy lão già khốn kiếp đó vì tham ô mà đến mạng người , dân chúng hay thể diện cũng chẳng cần nữa rồi .”

 

Trước mắt ta tối sầm lại .

 

Nhưng càng vào lúc như thế này , đầu óc ta lại càng tỉnh táo lạ thường.

 

Không hiểu sao , ta bỗng nhớ tới dáng vẻ quỷ dị của Giang Lâm một tháng trước .

 

Ta đi tìm Giang Lâm.

 

“Huynh có nhúng tay vào chuyện này không ?”

 

Giang Lâm thở dài một tiếng, đưa tay muốn kéo ta lại .

 

“Lệnh Nghi từ khi nào mà trở nên thông minh như vậy rồi ?”

 

“Hắn không thể trở về nữa đâu . Lệnh Nghi ngoan nào, chúng ta …”

 

Ta mạnh mẽ hất tay hắn ra , m.á.u nóng dồn thẳng lên đầu, tức giận đến phát điên.

 

“Đồ tiểu nhân vô liêm sỉ!”

 

Giang Lâm phủi phủi tay áo.

 

Sắc mặt hắn méo mó dữ tợn.

 

“Ai mới là tiểu nhân?”

 

“Hắn chẳng phải ngông cuồng lắm sao ? Ta muốn xem thử hắn c.h.ế.t rồi còn ngông nổi thế nào!”

 

“Lệnh Nghi, rõ ràng nàng thích ta , vẫn chưa tỉnh táo lại sao ?!”

 

Ta không cho hắn lấy một ánh mắt, chỉ một mực chạy về phía phủ họ Lục.

 

Xe ngựa của Lục Khác vừa chuẩn bị xuất phát.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...