VẠN SỰ NHƯ Ý/Chương 10C. 10
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Lục Khác hoàn toàn không ngờ ta sẽ đuổi tới, hắn vén rèm xe lên, vẻ mặt nhẹ nhõm nói với ta :

 

“Chỉ là một nhiệm vụ nhỏ thôi, ta sẽ sớm quay về.”

 

“Nàng yên tâm, ta đã dặn người mua nước mận cho nàng rồi , còn gấp rút làm thêm mấy bộ đồ mùa hè cho nàng nữa, tới lúc đó nàng…”

 

Ta trực tiếp nhảy lên xe ngựa.

 

Giọng hắn lập tức nghẹn lại .

 

Ta giận dữ ngồi xuống cạnh hắn , ôm theo cả bọc đồ nhỏ của mình , tự đóng gói bản thân lên luôn xe ngựa.

 

“Huynh nói dối.”

 

“Chẳng phải huynh nói chúng ta phải thẳng thắn với nhau , không được lừa dối sao ?”

 

“Rõ ràng huynh sợ mình không thể quay về, nên mới sắp xếp nhiều chuyện như vậy , còn muốn lén rời đi .”

 

Lục Khác nhất thời không nói nên lời.

 

Hắn khẽ lẩm bẩm: “Ở mấy chuyện thế này , nàng lại nhạy bén đáng sợ.”

 

“Lệnh Nghi cũng muốn đi cùng.”

 

Sắc mặt Lục Khác lập tức thay đổi, hắn không còn chút lưu luyến nào nữa mà định đẩy ta xuống xe.

 

“Không được !”

 

“Nàng biết nguy hiểm thế nào không ? Vừa khen nàng thông minh xong sao lại phạm ngốc thế này !”

 

“Cho dù là đồ ngốc ta cũng muốn đi cùng huynh !” Ta bướng bỉnh nhìn hắn .

 

“Ta đã nói với Đại hoàng tỷ rồi , tỷ ấy sẽ giúp ta .”

 

Lục Khác hé miệng.

 

Trong l.ồ.ng n.g.ự.c nóng bỏng đến rực cháy. Một câu cũng không nói nên lời.

 

Hắn vẫn muốn đưa ta trở về, không nỡ để ta gặp dù chỉ một chút nguy hiểm.

 

Nhưng đối diện với đôi mắt ấy , hắn lại chẳng thể mở miệng nổi nữa.

 

Thậm chí trong thoáng chốc hắn còn thấy hối hận.

 

Có phải hắn vốn không nên trêu chọc nàng hay không .

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Như vậy nàng sẽ không ngốc nghếch mà dốc hết lòng theo hắn đi chuyến này .

 

Chua xót là vì nàng. Hạnh phúc cũng là vì nàng.

 

Đây là món quà sinh thần đặc biệt nhất mà hắn từng nhận được .

 

Lục Khác ôm ta thật c.h.ặ.t.

 

“Ta sẽ liều tất cả để bảo vệ nàng.”

 

Ta cũng nghiêm túc hứa với hắn :

 

“Ta cũng sẽ tự bảo vệ tốt bản thân mình .”

 

14

 

Dịch bệnh ở Lĩnh Nam bùng phát dữ dội như sóng cuộn.

 

Khi ta và Lục Khác vừa tới nơi, hoàn toàn không biết phải bắt đầu từ đâu .

 

— Khắp nơi đều là x.á.c c.h.ế.t đói.

 

Những người còn sống cũng chẳng còn hoảng loạn hay sợ hãi nữa.

 

Bọn họ giống như những cái xác biết đi , gương mặt tê dại vô cảm, sống thêm được một khắc nào thì tính một khắc ấy .

 

Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi thứ, Lục Khác bận đến mức chân không chạm đất.

 

Đây là lần đầu tiên ta tận mắt nhìn thẳng vào nỗi khổ của dân chúng.

 

Trước kia ta bị nuôi nhốt trong cung, nhìn đám quyền quý ở kinh thành ngày ngày rượu thịt xa hoa, ta từng cho rằng bản thân mình đã là đang vùng vẫy để sống rồi .

 

Cho tới lúc này mới hiểu được , cái gọi là khốn khổ thật sự có thể khiến con người sống không bằng c.h.ế.t đến mức nào.

 

Ta nhìn trong mắt, sốt ruột trong lòng.

 

Lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng trách nhiệm đè nặng trên vai của bốn chữ “thiên hoàng quý tộc”.

 

Nhìn những đứa trẻ đến cả khóc cũng không còn sức để khóc nữa, lòng ta đau như d.a.o cắt.

 

Nhưng ta thật sự không hiểu chuyện quan trường qua lại , cũng chẳng hiểu đạo lý đối nhân xử thế.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-su-nhu-y-ghoa/10.html.]

Ta cũng không biết cách quản người hay sắp xếp cho dân chạy nạn.

 

Nhưng ta muốn góp một phần sức lực.

 

Ta bắt đầu tra y thuật, đọc y thư.

 

Chăm chỉ có thể bù vụng về.

 

Thấy gì cũng đọc .

 

Cái gì cũng học.

 

Chỉ cần là chuyện ta có thể làm , ta đều không biết mệt mà kiên trì.

 

Cuối cùng thật sự để ta tìm ra được một bài t.h.u.ố.c dân gian hữu ích.

 

Là đổi bằng những ngày đêm không ngủ nghỉ.

 

Ta vui mừng khôn xiết mang đi cho Lục Khác xem.

 

Hắn gầy đi một vòng lớn, lúc nhìn ta trong mắt là sự đau lòng và xúc động không thể nói thành lời.

 

Hắn ôm lấy ta , nhẹ nhàng vuốt quầng thâm dưới mắt cùng bờ vai gầy đi của ta .

 

“Lệnh Nghi, trái tim của nàng còn lấp lánh hơn vàng.”

 

Ta mềm giọng nói : “Huynh cũng vậy mà.”

 

Ta cũng nhìn thấy hết những cố gắng tận tâm tận lực của hắn .

 

Ta và Lục Khác ở lại Lĩnh Nam suốt ba tháng.

 

Đến khi bước vào giữa hè, trận ôn dịch khiến vô số dân chạy nạn lưu lạc khắp nơi ấy cuối cùng cũng âm thầm kết thúc theo sự tăng lên của nhiệt độ và việc phổ biến phương t.h.u.ố.c.

 

Trong khoảng thời gian đó không phải chưa từng có lúc gian nan nhất.

 

Thuốc men là cần tiền.

 

Gian thương tích trữ hàng hóa, triều đình thì cắt xén ngân lượng, số bạc thật sự tới tay hoàn toàn không đủ dùng.

 

Cho dù Lục Khác có năng lực tới đâu , xoay xở bao lâu, cũng không thắng nổi chuyện triều đình vốn chưa từng thật sự để mạng người ở Lĩnh Nam vào mắt.

 

May mà còn có Đại hoàng tỷ.

 

Ta luống cuống viết thư cầu cứu gửi cho Đại hoàng tỷ.

 

Một tháng trước , tỷ ấy đã dẫn người cùng ngân lượng cứu trợ vội vã chạy tới Lĩnh Nam.

 

Cuối cùng việc cứu trợ ở Lĩnh Nam được xử lý cực kỳ xuất sắc.

 

Đêm trước ngày khải hoàn hồi kinh, Đại hoàng tỷ lại chẳng thể vui nổi.

 

Đêm hè ve kêu inh ỏi, Lĩnh Nam lại nhiều côn trùng.

 

Tỷ ấy đầy bực bội mà đập c.h.ế.t đám sâu bọ tham lam cứ liên tục bò lên người , muốn hút vài ngụm m.á.u.

 

Tỷ ấy vuốt ve tờ mật tấu ghi tổng kết số người t.ử vong, giống như đang vuốt lên một vực sâu mãi mãi không thể lấp đầy.

 

Ta thắp cho tỷ ấy một nén hương xua côn trùng, bất ngờ đối diện với đôi mắt như thú bị dồn vào đường cùng của tỷ ấy .

 

Thẩm Lệnh Chiêu lạnh nhạt nói :

 

“Lệnh Nghi, muội biết không ?”

 

“Trước khi ta rời kinh…”

 

“Hoàng đế của chúng ta đã tiêu tốn mấy vạn lượng bạc chỉ để tổ chức sinh thần cho Thái t.ử.”

 

“Số tiền thật sự được dùng để cứu trợ còn chưa bằng một nửa.”

 

Tỷ ấy nhếch môi cười đầy châm chọc.

 

“Đó chính là thiên t.ử của chúng ta , quân chủ của chúng ta .”

 

Ta khẽ phe phẩy làn khói t.h.u.ố.c.

 

Khói hương lan tỏa, đám côn trùng lập tức tán loạn bò đi khắp nơi.

 

Ta nghiêm túc nói : “Như vậy là không đúng.”

 

“Chẳng phải hoàng tỷ vẫn luôn nói quyền lực phải nằm trong tay mình sao ?”

 

Ánh mắt tỷ ấy khẽ d.a.o động.

 

Những lời ta nói đều xuất phát từ tận đáy lòng, dù nghe thật sự quá mức đại nghịch bất đạo:

 

“Người có năng lực thì nên ngồi vào vị trí đó, hoàng tỷ lòng mang thiên hạ, tại sao phải nhường cho người khác?”

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...