VẠN SỰ NHƯ Ý/Chương 11C. 11
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

【Tê hết cả da đầu rồi , cốt truyện giờ như ngựa mất cương lao đi không quay đầu nữa.】

 

【Chẳng phải nữ chính sẽ giúp nam chính tạo phản lên ngôi sao ? Nữ phụ này rốt cuộc đang phá rối cái gì vậy ?!】

 

Ta cụp mắt xuống.

 

Ta không đồng ý.

 

Bọn họ đã từng hỏi qua ý nguyện của hoàng tỷ chưa ?

 

Hoàng tỷ sẽ vì cái gọi là “song cường” mà nâng đỡ người khác lên ngôi sao ?

 

Ta chỉ biết tỷ ấy chinh chiến nơi Bắc Cương suốt bao năm, dùng m.á.u đổi lấy quyền được lên tiếng.

 

Mà quyền ấy .

 

Chỉ thuộc về chính tỷ ấy mà thôi.

 

Thẩm Lệnh Chiêu chậm rãi đứng dậy.

 

Rất lâu sau .

 

Tỷ ấy bật cười , cười vô cùng sảng khoái: “ Đúng vậy ! Chuyện này vốn là sai. Không ngờ cuối cùng lại là muội làm ta tỉnh ngộ…”

 

“Đạo lý đơn giản như thế, vậy mà người thông minh phải mất cả đời mới hiểu được , rốt cuộc ai mới là kẻ ngu ngốc, ai mới là người thông minh đây?”

 

“Lệnh Nghi, muội có nguyện ý đi cùng hoàng tỷ trên một con đường khác không ?”

 

15

 

Khi chúng ta trở về kinh thành.

 

Dân chúng đứng kín hai bên đường chào đón, cả kinh thành gần như đổ ra hết.

 

Uy vọng của Đại hoàng tỷ trong nhất thời đạt tới đỉnh cao chưa từng có .

 

Ta cũng khiến mọi người phải nhìn bằng con mắt khác.

 

Lục Khác vì chuyện này mà khi tuổi còn rất trẻ đã được tiến vào Nội các.

 

Mơ hồ đã có dáng vẻ của vị thủ phụ tương lai mà những dòng chữ kia từng nhắc tới.

 

Nhưng giờ đây ta đã không còn tin những lời của chúng nữa.

 

Phản diện sao ?

 

Dưới sự cai trị của phụ hoàng, nếu hắn là phản diện thì cũng xem như đang dẹp loạn sửa sai, đưa mọi thứ trở lại đúng đường thôi.

 

Nếu một ngày nào đó Giang Lâm đoạt lại thực quyền Thế t.ử, từng bước thăng chức, tham vọng ngập trời đến mức tạo phản.

 

Vậy rốt cuộc ai mới là phản diện, ai mới là trung thần?

 

Những điều này , ta không nói ra một câu nào.

 

Kinh thành nhìn bề ngoài dường như vẫn yên ổn như cũ.

 

Chỉ là gần đây Giang Lâm đã gây ra rắc rối lớn.

 

Ngày ta hồi kinh, Đại hoàng tỷ cười như không cười mà cho người “mời” hắn đi nơi khác, không cho hắn gặp ta .

 

Sau đó lại nghe nói hắn tâm thần bất định, liên tiếp làm hỏng mấy vụ việc, khiến phụ hoàng nổi trận lôi đình.

 

Tiền đồ làm quan e rằng không còn hy vọng nữa.

 

Giang Lâm im lặng suốt nhiều ngày, những dòng chữ trên không trung cũng chỉ xuất hiện lác đác.

 

【Nam chính định tự mình tạo phản à ?】

 

【Chẳng phải đều do nữ chính với nữ phụ ép hắn sao ? Không thì hắn đâu cần liều một phen như vậy .】

 

【Nói thật nhé, xem tới giờ tôi cũng chẳng thấy nam chính có khí chất cường giả gì cả, cùng lắm chỉ là người khôn vặt có tham vọng thôi. Không có nữ chính, hắn còn chẳng đạt được chút thành tựu nào như trong nguyên tác.】

 

【Cái “song cường” mà mấy người nói chẳng lẽ là nữ chính gánh nam chính mạnh lên, xong cuối cùng nữ chính vẫn phải phụ thuộc vào nam chính đó hả?】

 

【Không chỉ thế đâu , đến cả nữ phụ cũng nói bỏ nam chính là bỏ luôn, hắn hoàn toàn chẳng có cách nào cả. Buồn cười thật, tôi bỏ phiếu cho nữ chính độc mỹ nhé, còn nữ phụ… ở với phản diện cũng khá hợp đó!】

 

Lúc ấy ta đang cùng Lục Khác ngồi sát bên nhau ngắm sao trời.

 

Sau khi trở về kinh, mỗi ngày của chúng ta thật ra chẳng khác gì lúc ở Lĩnh Nam.

 

Ngày nào cũng ở cạnh nhau , có nói mãi không hết chuyện, có chia sẻ mãi không cạn hứng thú.

 

Chỉ là nhàn nhã hơn một chút thôi.

 

Một đêm vô cùng bình thường.

 

Lục Khác vẫn tiện đường mua điểm tâm ở tiệm kia về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-su-nhu-y-ghoa/11.html.]

 

Ta nhìn những dòng chữ trên không trung, chậm rãi nhấp nước mận chua, bỗng nhiên lên tiếng:

 

“Lục Khác, ngày kia huynh có thể mua giúp ta điểm tâm của một tiệm khác không ?”

 

Hắn khó hiểu nhìn sang ta .

 

Ta bị vị chua ngọt kích thích đến mức nheo cả mắt lại .

 

“Chẳng phải trước đó huynh nói sau này sẽ làm riêng một tiểu trù phòng sao ?”

 

“Ta muốn nếm thử thật kỹ rồi nghiên cứu xem.”

 

“Nếu làm không ra được , ta sẽ mời luôn đầu bếp làm điểm tâm của tiệm đó tới.”

 

Lục Khác không cần nghĩ đã đáp ngay: “Được… Ừm?”

 

Hắn khựng lại .

 

Ngay sau đó là niềm vui mừng như điên, nhưng lại sợ bản thân nghe lầm, nên giọng nói cũng mang theo sự cẩn thận đầy quý trọng:

 

“Lệnh Nghi, chuyện nàng ‘ không biết ’… đổi ý rồi sao ?”

 

“Đổi rồi .”

 

Ta nở nụ cười ngốc nghếch.

 

“Ba tháng ở Lĩnh Nam, chúng ta cùng sống cùng c.h.ế.t.”

 

“Sau khi hồi kinh lại thêm hai tháng không có chuyện gì là không thể nói .”

 

“Lệnh Nghi nghĩ rằng, Lệnh Nghi thật sự thích huynh , cũng nguyện ý tin tưởng huynh .”

 

Lục Khác ôm ta thật c.h.ặ.t thật c.h.ặ.t.

 

Hắn vùi đầu vào hõm cổ ta , giọng nói trầm thấp nghèn nghẹn, là cảm giác cuối cùng cũng đạt được điều mình mong đợi từ rất lâu rồi .

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Hắn nói : “Được nàng thích, là vinh hạnh lớn nhất đời ta .”

 

16

 

Chớp mắt đã tới ngày kia .

 

Một buổi sáng bình thường như bao ngày, khi Lục Khác ra ngoài mua điểm tâm cho ta .

 

Đại hoàng tỷ đứng dưới ánh sáng ban mai.

 

Ta nắm lấy tay tỷ ấy .

 

“Lệnh Nghi tuy ngốc, nhưng cũng không phải hạng hèn nhát.”

 

Tỷ ấy bật cười sảng khoái.

 

“Đi đi đi , qua một bên chơi đi , còn cần tới muội chắc?”

 

“Muội cứ chờ tin tốt của ta là được !”

 

Ta biết Đại hoàng tỷ muốn bảo vệ ta .

 

Nhưng ta nghĩ đi nghĩ lại , vẫn cảm thấy mình nên làm chút gì đó.

 

Vì thế.

 

Ngày Đại hoàng tỷ bí mật ép cung đoạt quyền.

 

Nhị tỷ thần không biết quỷ không hay đổi toàn bộ bố phòng.

 

Tam tỷ lặng lẽ khống chế đám ngôn quan.

 

Tứ tỷ hì hục chuẩn bị xong thánh chỉ.

 

Còn ta ?

 

Ta vẫn không thông minh đến thế.

 

Cho nên ta trực tiếp bắt cóc Thái t.ử ba tuổi.

 

Thằng nhóc ba tuổi còn chảy nước miếng kia vừa ăn bánh đường vừa ngốc nghếch vui vẻ nói :

 

“Ngon quá, bánh đường Ngũ tỷ làm ngon ghê!”

 

Lục Khác nhận ra có chuyện không ổn , lập tức phi ngựa điên cuồng chạy vào cung.

 

Lúc tìm được ta , sắc mặt hắn trắng bệch.

 

Hắn vừa lo vừa giận vừa sợ.

 

May mà phụ hoàng thật sự quá mức ngu ngốc vô dụng, Đại hoàng tỷ chỉ cần xách đao dọa một chút là mọi chuyện đã ngã ngũ rồi .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...