VẠN SỰ NHƯ Ý/Chương 12C. 12
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Những lời trách móc dành cho ta , Lục Khác cuối cùng vẫn không nói ra được .

 

Chúng chỉ biến thành sự tự trách bản thân vì nhất thời bị hạnh phúc làm cho choáng váng mà mất cảnh giác.

 

Hắn kéo ta kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt.

 

“Ai nói nàng nhát gan ngu ngốc chứ? Nàng thì hay rồi , im hơi lặng tiếng làm luôn chuyện lớn nhất!”

 

“May mà không ai nghĩ tới nàng! Nếu không nàng biết mình nguy hiểm thế nào không ?”

 

Ta ngượng ngùng cười hì hì.

 

“ Nhưng đó chẳng phải cũng là ưu điểm của ta sao ?

 

“Ai mà nghĩ tới được chứ?”

 

“Chính huynh từng dạy ta mà, mỗi người đều có ưu điểm và khuyết điểm riêng.”

 

Lục Khác hận không thể ôm ta hòa vào tận xương m.á.u, giọng nói vẫn còn đầy sợ hãi sau cơn hoảng loạn.

 

“Sau này tuyệt đối không được làm như vậy nữa.”

 

“Được thôi.”

 

Ta nhìn bộ dạng hắn vẫn chưa hết kinh hồn bạt vía.

 

Rồi vụng về dùng một nụ hôn chặn lại hết mấy lời lải nhải kia .

 

“Sau này sẽ không thế nữa đâu !”

 

“Huynh không thấy Lệnh Nghi rất giỏi sao ?”

 

“Ta cũng giúp được rất nhiều mà!”

 

Hơi thở Lục Khác trở nên nặng nề.

 

Hắn nhắm mắt lại , xúc động đến mức không thể diễn tả nổi.

 

Hắn nói : “ Đúng vậy , Lệnh Nghi của ta là giỏi nhất.”

 

“Là công chúa giỏi nhất trên đời.”

 

17

 

Cuộc ép cung của Đại hoàng tỷ đ.á.n.h tất cả mọi người trở tay không kịp.

 

Hơn nữa trước đó ta còn lén kể cho tỷ ấy nghe những lời của đám chữ kỳ lạ kia .

 

Sau khi đăng cơ, việc đầu tiên tỷ ấy làm chính là nghiêm tra Giang Lâm và Hoài Nam Vương.

 

Chứng cứ mưu phản rõ ràng xác thực, Đại hoàng tỷ hành sự quyết đoán mạnh mẽ, trực tiếp tống toàn bộ đám người còn chưa kịp hoàn hồn vào ngục.

 

Không hề dây dưa chần chừ.

 

Điều khiến người khác bất ngờ là trước khi bị áp giải vào lao ngục, điều cuối cùng Giang Lâm gào lên không phải đại nghiệp của mình giữa đường sụp đổ.

 

Mà là muốn gặp ta một lần .

 

Vốn dĩ ta không muốn gặp hắn .

 

Nhưng hôm ấy lúc áp giải, ta lại tình cờ đi ngang qua.

 

Giang Lâm liếc mắt đã nhìn thấy ta .

 

Khoảng thời gian này cuộc sống của ta tốt hơn nhiều, được nuôi dưỡng đến trắng trẻo đầy đặn, từng cử chỉ đều thật sự mang theo khí chất cao quý khó chạm tới của công chúa.

 

Giang Lâm gọi lớn:

 

“Lệnh Nghi! Thẩm Lệnh Nghi!”

 

Tỳ nữ Tiểu Nguyệt sức lực rất lớn, bốp một tiếng đã tát hắn thật mạnh.

 

“Đồ tội nô to gan, dám gọi thẳng tên húy của Ngũ công chúa!”

~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~

 

Giang Lâm l.i.ế.m vết m.á.u nơi khóe miệng, cố chấp nhìn chằm chằm vào ta như muốn xuyên thấu cả con người ta .

 

“Ta chỉ là thất bại trong gang tấc, vận số không tốt mà thôi.”

 

“Nếu ta thành công, ta thật sự sẽ cưới nàng.”

 

“Lệnh Nghi, ta biết nàng nhất định vẫn còn để tâm tới ta , đúng không ?”

 

Lời này vừa nói ra .

 

Cả hiện trường lập tức xôn xao.

 

Nhưng không phải vì cảm động.

 

Mà là ánh mắt nhìn một kẻ đầu óc có vấn đề.

 

Mạng cũng sắp không còn rồi , sao vẫn còn không phân rõ được tình huống, cứ nói mê sảng thế chứ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.

net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-su-nhu-y-ghoa/12.html.]

Hay là đến c.h.ế.t hắn vẫn kiêu ngạo đến mức không muốn thừa nhận lỗi sai của mình , chỉ biết đổ hết cho số mệnh và vận may?

 

Lời của ta vẫn thẳng thắn như cũ:

 

“Không đâu .”

 

“Ta đã sớm không thích huynh nữa rồi , mà huynh cũng chẳng thích ta .”

 

“Huynh chỉ muốn làm ta mềm lòng, để ta giữ mạng cho huynh , giúp huynh tiếp tục sống thôi!”

 

“Lệnh Nghi mới không ngốc như vậy đâu , làm sai thì phải trả giá.”

 

Nói xong, ta quay đầu rời đi ngay.

 

Trên mặt Giang Lâm thoáng qua vẻ hoảng loạn vì bị vạch trần, cùng sự mờ mịt khi cuối cùng cũng hiểu lời ta nói .

 

Hắn thật sự sợ rồi .

 

Sợ rằng sau này sẽ không còn cơ hội nói ra nữa, cũng chẳng còn cơ hội sống sót nữa.

 

Cái gì gọi là tôn nghiêm hay thể diện, hắn đều chẳng còn để tâm nổi nữa.

 

Hắn khàn giọng gào lớn:

 

“Ta thích nàng!”

 

“Chỉ là trước đây ta không biết cách biểu đạt thôi!”

 

Ta ôm c.h.ặ.t hộp điểm tâm trong n.g.ự.c, bước chân không hề dừng lại , tiếp tục đi về phía phủ họ Lục.

 

Giọng nói của ta từ xa xa ném lại phía sau hắn .

 

“Đứa trẻ con còn biết đói thì phải nói , khát thì phải uống, buồn ngủ thì phải ngủ.”

 

“Huynh lớn từng này rồi còn không biết biểu đạt, là thiểu năng à ?”

 

“Huynh chỉ yêu chính bản thân mình thôi, trên đời này làm gì có nhiều chuyện tốt đẹp hiển nhiên thuộc về mình như vậy .”

 

“Đại hoàng tỷ không để ý tới huynh là bình thường, ta mệt mỏi rồi không thích huynh nữa cũng là bình thường.”

 

“Hay là nên nghĩ xem trước lúc bị c.h.é.m đầu thì ăn cho no một bữa đi .”

 

Giang Lâm nói gì nữa, có hối hận hay không , đều đã chẳng còn liên quan tới ta .

 

Lãng phí sức lực cho người không còn để tâm nữa.

 

Chi bằng mau mau tới phủ họ Lục báo tin vui cho hắn còn hơn.

 

【Cô ấy nói vậy mà nghe lại hợp lý c.h.ế.t đi được .】

 

【Sự thật mới chính là con d.a.o sắc nhất làm tổn thương người khác.】

 

【Giải tán thôi…】 Đây là kiểu bất lực.

 

【 Tôi không chấp nhận! Nam chính đúng là đồ vô dụng!】 Đây là kiểu sụp đổ tâm lý.

 

Đám chữ trên không trung cãi nhau loạn thành một đoàn.

 

Liên tiếp mấy ngày cũng không yên tĩnh nổi.

 

Giống như đang làm cuộc cuồng hoan cuối cùng vậy .

 

Nhưng ta thật sự không có thời gian để ý tới chúng nữa.

 

— Hôn ước giữa ta và Lục Khác đã được định xuống.

 

Những ngày này , mấy vị tỷ tỷ gần như xoay ta thành con quay .

 

Các tỷ ấy nói , nhất định phải chuẩn bị cho ta một hôn lễ long trọng nhất!

 

Lệnh Nghi bận lắm nha!

 

18

 

Ngày ta và Lục Khác thành thân .

 

Kèn trống rộn ràng, náo nhiệt vô cùng.

 

Đám quyền quý trong kinh thành đều khôn khéo cả, ai cũng biết Đại hoàng tỷ thương ta nhất.

 

Cho nên bọn họ mang tới vô số lễ vật quý giá.

 

Đại hoàng tỷ, cũng chính là tân đế bệ hạ, đúng hẹn xuất hiện đầy khí phách.

 

Đôi mắt hổ sáng quắc, uy nghi lẫm liệt.

 

Tỷ ấy ngồi xuống đầy hào sảng, đặt quà mừng xuống rồi lại phất tay thêm mấy phần đại lễ nữa.

 

Tỷ ấy nói : “Muội muội của ta xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất thiên hạ.”

 

Đám chữ trên không trung vốn cãi cọ không ngừng, dường như bị cảnh tượng này kích thích mạnh.

 

Chúng phát ra đợt bùng nổ cuối cùng đầy tuyệt vọng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...