Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
【Văn án l.ừ.a đ.ả.o! Trả tiền đây! Trả tiền!】
【Phản diện yêu đương mù quáng, nữ chính cuồng muội muội , nam chính thất chí tạo phản rồi c.h.ế.t t.h.ả.m, thế này mà gọi là song cường á?!】
【Ha ha ha, buồn cười c.h.ế.t mất, vì nữ chính lên ngôi nên phản diện quay ngoắt thành trung thần kiêm em rể luôn rồi , loạn hết cả lên rồi mọi người mau tranh thủ uống canh nóng đi !】
【 Tôi thật sự thấy tiếc thay nữ chính đấy, vì một đứa em đầu óc không thông minh mà đ.á.n.h mất tri kỷ linh hồn của mình , sau này chắc chắn sẽ hối hận thôi!】
【Nam chính mới là người duy nhất trên đời hiểu cô ấy !】
Ban đầu ta đang rất vui.
Bởi vì những dòng chữ ấy gần đây ngày càng méo mó mờ nhạt, màu sắc cũng ngày càng nhạt dần.
Giống như trong mấy cuốn thoại bản vẫn nói , câu chuyện đã kết thúc, người xem cũng chuẩn bị rời đi .
Chúng ta đều đã có được kết cục hạnh phúc mà mình mong muốn .
Nhưng điều đó không có nghĩa là có vài chuyện ta sẽ hoàn toàn không để tâm nữa.
Càng là người thân thiết, ta lại càng để ý, không thể xem mọi thứ là đương nhiên.
Dù chỉ là những chuyện nhỏ nhặt nhất.
Không phải không có người âm thầm nói rằng Đại hoàng tỷ ly kinh phản đạo, cướp ngôi tạo phản, là làm chuyện trái với thiên hạ.
Người đứng trên đỉnh cao vạn người kính ngưỡng thường rất cô độc.
Ta mím môi, trước khi hôn lễ bắt đầu đã kéo tay Đại hoàng tỷ, hỏi ra câu hỏi đã quanh quẩn trong lòng từ rất lâu:
“A tỷ, nếu tỷ vì muội mà đ.á.n.h mất một người hiểu mình …”
“Tỷ có trách muội không ?”
~Truyện được đăng bởi Lộn Xộn page~
Đại hoàng tỷ nghe xong liền trợn trắng mắt.
“Thôi đi bà nội, sao tự nhiên lại đa sầu đa cảm thế?”
“Ta biết muội đang nói tới ai.”
“Sao có thể được chứ?”
“Sau khi trở về đúng là ta chỉ gặp riêng hắn một lần thôi, nhưng đó là vì muốn chuốc say hắn để xem nhân phẩm ra sao , tiện thể thay muội kiểm tra luôn đó!”
“Uống có mấy chén rượu mà ngay cả mình họ gì cũng quên mất,” tỷ ấy nghĩ lại vẫn còn tức, muốn chọc trán ta nhưng sợ làm hỏng lớp trang điểm nên chỉ có thể chống nạnh nổi giận:
“Loại đó mà muội cũng nhìn trúng được à !”
Ta: …
Đám chữ trên không trung: …
Toàn bộ đều đứng hình.
Ta ngơ ngác như trời đ.á.n.h ngang tai.
“Vì sao Đại hoàng tỷ lại đối xử tốt với muội như vậy ?”
Tính khí của tỷ ấy đến nhanh mà đi cũng nhanh, nghe ta hỏi vậy liền nhớ tới chuyện cũ, hiếm hoi lộ ra vài phần dịu dàng:
“Hồi nhỏ chơi trò đóng giả gia đình, chỉ có muội là gan nhất.”
“Ta nói ta muốn làm tướng quân ra chiến trường, đám quý nữ với công t.ử kia cười ầm cả lên.”
“Chỉ có muội là đem hết đống bảo bối tích góp lặt vặt như chuột con của mình cho ta .”
“Còn nói Đại hoàng tỷ có năng lực, phải ủng hộ tỷ ấy bảo vệ non sông đất nước, quên rồi à ?”
Ta chợt hiểu ra .
Nghĩ rất lâu mới nhớ được , hôm đó mình thật sự đã nói như vậy .
Đống bảo bối ta tích góp khi ấy chẳng qua chỉ là mấy viên đá màu đẹp đẹp với vài viên bi thủy tinh thôi.
Còn làm Đại hoàng tỷ bị người ta cười nhạo nữa.
Mặt ta nóng bừng lên, xấu hổ vô cùng.
“Muội ngốc quá…”
Tỷ
ấy
cuối cùng vẫn
không
nhịn
được
mà xoa đầu
ta
một cái thật nhẹ.
“Ngốc gì mà ngốc.”
“Khi đó ta đã nghĩ rồi , muội chân thành hơn đám người giả tạo kia nhiều.”
“Cho nên ta thật sự rất vui thay cho muội .”
“Giang Lâm cái kiểu chỉ được cái mã đó, không xứng với muội đâu .”
Ta ngẩng đầu nhìn tỷ ấy đầy mong đợi.
“Đại tỷ…”
“Hửm?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/van-su-nhu-y-ghoa/13-het.html.]
“Cảm ơn tỷ.”
Tỷ ấy cảm thán:
“Cảm ơn gì chứ!”
“Muội mới là người đầu tiên thật sự hiểu ta đó!”
【Ghê c.h.ế.t đi được , ai muốn xem tình thân chứ! Trả nam chính lại đây! Nam chính vốn có thể làm nên đại nghiệp!】
【Người trên không thích thì đừng xem, tức c.h.ế.t ngươi tức c.h.ế.t ngươi luôn. Từ đầu tới cuối nữ chính có thích nam chính đâu mà ngươi sốt ruột vậy ? Hay ngươi chính là nam chính? Khoan để ta xem thử… giới tính nam?! Quá quỷ dị rồi đó…】
【 Tôi thấy kết cục này còn hay hơn nguyên tác! Bọn họ đều có m.á.u có thịt, có lựa chọn của riêng mình .】
【Ủng hộ ủng hộ! Mọi người , các người cũng mê bạch nguyệt quang giọng Đông Bắc với nữ phụ heo con này đúng không !】
Đúng vậy .
Chúng ta đều là con người có m.á.u có thịt.
Đều có suy nghĩ của riêng mình .
Khoảnh khắc bỗng nhiên hiểu ra tất cả ấy .
Ta ôm c.h.ặ.t lấy Đại tỷ, ngượng ngùng nói :
“Đại tỷ của muội là người giỏi nhất trên đời, muội thích Đại tỷ nhất.”
Đúng lúc ấy , Lục Khác đẩy cửa bước vào , trời như sụp ngay tại chỗ.
“Vậy còn ta thì sao ?”
Đại hoàng tỷ lập tức đáp:
“Ngươi đứng qua một bên đi .”
Lục Khác đầy oán niệm nhìn ta đang ôm c.h.ặ.t Đại tỷ không chịu buông.
“Bệ hạ, người biết mà, từ nhỏ thần đã không có phu nhân…”
Đại hoàng tỷ nổi hết da gà, trừng hắn một cái rồi đẩy ta trả lại .
“Trả ngươi đó.”
“Nghe cho kỹ nhé, muội muội của trẫm là do trẫm che chở.”
“Dám đối xử không tốt với muội ấy , trẫm c.h.é.m đầu ngươi!”
【Heo con của chúng ta trắng trắng mập mập, ngày nào cũng ăn cám mà vẫn đáng yêu lắm!】
【Nữ phụ, nữ chính với phản diện ba người các ngươi sống tốt với nhau còn hơn mọi thứ khác.】
Những dòng chữ trên không trung dần trở nên mờ nhạt.
Cho đến khi hoàn toàn biến mất.
Điều cuối cùng chúng để lại là —
【Nhiều quà mừng quá trời luôn. Hay tụi mình cũng góp một phần nhỉ?】
【Chuẩn luôn!】
【Trăm năm hạnh phúc, tân hôn vui vẻ nhé!】
Kiệu đỏ được nâng lên.
Khăn voan chậm rãi buông xuống.
Phủ công chúa mới xây nguy nga lộng lẫy.
Chiều tà buông xuống, ánh nến lay động dịu dàng.
Lục Khác khẽ hôn lên môi ta .
Hắn nói : “Gặp được nàng là chuyện may mắn nhất đời ta .”
Rèm màn e thẹn buông xuống.
Cho đến tận hừng đông.
Trong lúc ôm nhau c.h.ặ.t nhất, ta bỗng vô cùng cảm khái, chợt nhớ tới lời mẫu phi từng nói .
Ai có thể biết được tương lai sau này sẽ ra sao chứ?
Trên đời này ngoài sinh t.ử ra , chẳng có chuyện gì là lớn cả.
Rất nhiều chuyện, qua ba năm năm nữa rồi cũng hóa thành hư không .
Đại trí giả ngu, chậm mà lại là nhanh.
Hãy trân trọng đi , trân trọng thật tốt .
Cho tới mỗi một bình minh.
Mỗi một khoảnh khắc hạnh phúc.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)