Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ăn xong bữa tối, Lưu Trọng đưa bốn anh em Đại Lang về nhà, sẵn tiện ghé qua xem tình hình Lưu Quý thế nào. Thấy hắn đã được đắp chăn bông mới tinh, lại còn được húp cháo trắng đặc sánh, Lưu Trọng bỗng thấy mình lo lắng thừa thãi.
Cái thằng Ba này kiếp trước chắc là cứu mạng thần tiên hay sao mà đổ đốn đến mức ấy vẫn có người cho ăn ngon mặc đẹp . Nhìn cái bộ dạng rên hừ hừ của Lưu Quý, Lưu Trọng hận đến nghiến răng nghiến lợi. Đúng là người so với người chỉ có nước tức c.h.ế.t!
Ra ngoài hiên, Lưu Trọng nói năng nhỏ nhẹ với Tần Dao rằng có việc gì cần giúp cứ sang nhà cũ tìm bọn họ, rồi mới đi về.
Bốn đứa nhỏ bưng về một bát thức ăn đầy ắp, trong đó nửa bát toàn là thịt. Thức ăn đặt xuống xong, Đại Lang vào phòng liếc cha mình một cái, thấy hắn vẫn còn thoi thóp thở thì mới yên tâm đi ra .
Bốn cái "đầu củ cải" quây quần ngồi xổm trước mặt Tần Dao, tíu tít hỏi cô vào rừng săn được con gì, đi những đâu , rồi thịt có thơm không . Thấy Tần Dao dính hạt cơm bên khóe miệng, Tứ Nương liền vươn bàn tay nhỏ mềm mại giúp cô gạt đi , đôi mắt con bé sáng lấp lánh, trong lòng trong mắt giờ chỉ có mỗi mình a nương.
Lưu Quý nằm ở trong phòng đợi mãi, đợi mãi, mà chẳng thấy Nhị Lang, Tam Lang hay Tứ Nương vào thăm mình lấy một lần . Nghe thấy tiếng nói chuyện thân thiết của mấy anh em với Tần Dao ở ngoài sân, Lưu Quý trợn tròn mắt không thể tin nổi. Chỉ mới mấy ngày ngắn ngủi mà lòng người đã bị Tần Dao thu phục sạch sành sanh. Có lẽ do bị thương, cũng có lẽ do tức giận mà hắn thấy n.g.ự.c nghẹn lại , đầu óc choáng váng rồi chìm vào giấc ngủ mê mệt.
Lúc tỉnh dậy thì trời đã sáng choang, bàng quang thì như muốn nổ tung. Lưu Quý yếu ớt gọi: "Đại Lang... Đại Lang..."
Tiếng cửa "két" một cái mở ra , bốn cái bóng nhỏ xíu nối đuôi nhau như một xâu kẹo hồ lô bước vào . Ánh nắng rực rỡ rọi vào phòng, mang theo ánh sáng cho gian nhà u tối. Nhìn bốn đứa trẻ ăn mặc mới tinh tươm, Lưu Quý suýt nữa thì không nhận ra con mình .
Tối qua Tần Dao đã đun mấy nồi nước nóng lớn, tắm rửa sạch sẽ cho mấy anh em từ đầu đến chân, rồi thay cho chúng bộ quần áo cũ cô mua về. Đồ tuy cũ nhưng đã được giặt giũ hồ cứng sạch sẽ trước khi bán, trên vải còn thoang thoảng mùi thơm của bồ kết. Tần Dao tặng mỗi đứa một dải buộc tóc, vấn tóc gọn gàng cho bốn anh em, riêng Tứ Nương còn được tết hai b.í.m tóc nhỏ rủ xuống hai bên đầu, trông vừa đáng yêu vừa tinh nghịch.
Lưu Quý nhìn ra được quần áo giày dép trên người mấy đứa có hơi rộng, nhưng toàn là vải bông dày dặn, tốt hơn bộ đồ vải gai rách rưới trước kia quá nhiều.
Đại Lang tiến lên, nhặt cái bô đặt dưới gầm giường: "Cha, cha muốn đi tiểu à ?"
Lưu Quý nén nỗi ghen tị trong lòng xuống, gật đầu một cái. Đại Lang bèn bảo Tứ Nương ra ngoài, rồi đỡ Lưu Quý xuống giường giải quyết. Lưu Quý nhẹ cả người , nằm lại lên giường. Đại Lang bưng bô ra sườn dốc sau nhà đổ đi , quay về múc nước rửa tay, rửa sạch bô, dọn dẹp gọn gàng rồi mới mang vào phòng đặt ngay ngắn dưới gầm giường.
Lưu Quý đời nào thấy đám trẻ trong nhà giữ ý tứ như thế bao giờ? Ngày trước nước mũi chảy đến miệng chỉ cần thò lưỡi l.i.ế.m một cái là xong, giờ giúp cha đổ cái bô mà cũng phải rửa tay sao ?
"Dì các con đâu ?" Lưu Quý ướm hỏi. Hắn tỉnh dậy đến giờ vẫn chẳng nghe thấy động tĩnh gì của mụ vợ dữ tợn kia , không biết đã chạy đi đâu rồi .
Đại Lang mở toang cửa để không khí trong lành và ánh nắng tràn vào , đáp: "Dì sang thôn Hạ Hà rồi ."
"Sang đó làm gì? Đi bao lâu rồi ?"
"Con không biết ." Đại Lang lắc đầu, vẻ không chắc chắn: "Dì đi từ sáng sớm, chắc cũng được một canh giờ rồi ."
Lưu Quý đưa mắt
nhìn
quanh căn phòng
vừa
quen thuộc
vừa
xa lạ
này
. Tối qua trời tối quá
hắn
nhìn
không
rõ, giờ mới phát hiện trong nhà
đã
đổi khác. Ở góc tường phía đầu giường xếp sáu bao lương thực,
khoảng
trống
dưới
cuối giường đặt một cái bàn thấp,
trên
bàn chồng bát đĩa ngay ngắn. Tuy vẫn là căn nhà tranh nát
ấy
, nhưng đồ đạc đều sạch sẽ tươm tất,
không
còn mùi hôi hám mà thoang thoảng hương gạo mới.
Lưu Quý xoa xoa bụng, Đại Lang lập tức hỏi: "Cha đói rồi ạ?"
Lưu Quý gật đầu lia lịa, nghĩ đến bát cháo trắng tối qua mà không khỏi thèm thuồng nuốt nước miếng. Đại Lang bảo hắn đợi một lát, rồi đi ra ngoài bếp, múc bát cháo thịt còn ấm đặt trên bếp mang vào cho cha.
Hôm qua cháo trắng thêm đường hắn đã thấy xa xỉ lắm rồi , không ngờ cháo hôm nay còn có cả thịt băm.
"Trời đất ơi! Mấy mẹ con các người sống kiểu gì thế này ? Tần Dao đúng là cái thứ phá gia chi t.ử, có chút bạc là tiêu xài bạt mạng, chẳng biết tiết kiệm gì cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-me-ke-toi-cai-tao-ca-nha-ban-ron-lam-ruong/chuong-27-dua-con-dai-hieu.html.]
Lưu Quý vừa càm ràm vừa tựa lưng vào tường ngồi dậy, hớn hở đưa tay định đón lấy bát cháo. Kết quả vừa ngước mắt lên đã thấy bốn anh em Đại Lang đứng cạnh giường, ánh mắt nhìn hắn đầy u ám.
Tứ Nương phụng phịu: "Cha, con sẽ mách với a nương là cha nói xấu nàng!"
Tam Lang là cái đuôi của em gái, cũng hùa theo hét lên: "Mách dì!"
Trong đầu Lưu Quý lập tức hiện lên hình ảnh lạnh lùng của Tần Dao khi kề đao vào cổ Lâm Nhị Bảo, hắn run b.ắ.n người , vội nói :
"Đừng đừng đừng! Cha đùa thôi mà. Tam Lang, Tứ Nương ngoan nào, tuyệt đối không được nói với dì các con đâu đấy, không là cha không sống nổi mất."
Tam Lang và Tứ Nương sợ nói ra thì cha c.h.ế.t thật nên mới " vâng " một tiếng gật đầu.
Nhị Lang liếc cha mình một cái, thầm nghĩ hắn chỉ giỏi dọa trẻ con. Nghĩ đến phần cháo thịt dì chia cho lúc sáng, cậu l.i.ế.m l.i.ế.m môi, vẫn chưa ăn đã thèm nên kéo kéo vạt áo anh cả. Đại Lang thấy các em nhìn bát cháo thèm thuồng thì lòng cũng mềm đi , khẽ gọi: "Mỗi đứa húp thêm một miếng nữa thôi nhé, đúng một miếng thôi. Dì bảo ăn nhiều quá đầy bụng, không được tham ăn."
Thế là Lưu Quý đờ người nhìn ba đứa con "đại hiếu" túm tụm lại , mỗi đứa húp một miếng cháo thịt, bát cháo vốn đầy ắp giờ chỉ còn lại một nửa mới đưa cho hắn . Đại Lang còn làm ra vẻ cung kính nói : "Cha, cha uống từ từ thôi."
Lưu Quý tức đến mức môi run bần bật, nhất thời chẳng thốt nên lời. Nhưng mắt hắn đảo một vòng, ý đồ xấu lại nảy ra . Hắn đón lấy bát cháo, ăn ngấu nghiến như hổ đói rồi ném cái bát không cho Đại Lang. Hắn vẫy vẫy tay ra hiệu cho bốn anh em vây quanh lại , giả bộ đau lòng quan tâm hỏi:
"Mấy ngày qua cha không ở nhà, các con chịu khổ nhiều rồi đúng không ? Có uất ức gì cứ nói với cha, đợi khỏe lại cha sẽ đòi lại công bằng cho các con."
Nhị Lang lắc đầu, chẳng biết thế nào là nói giảm nói tránh, đáp thẳng thừng: "Không có ạ."
Tam Lang ngây ngô nắm tay em gái, hai anh em cũng rất nghiêm túc dõng dạc nói : "Theo dì có thịt ăn!"
Đại Lang nhìn biểu cảm hóa đá của cha mình thì quay mặt đi , khóe môi khẽ cong lên nhưng lại nhanh ch.óng nén xuống. Cậu quay lại với vẻ mặt nghiêm trang, vẫy tay đuổi các em ra ngoài.
"Cha, đến giờ thay t.h.u.ố.c rồi ." Đại Lang nhắc nhở.
Lưu Quý ôm lấy trái tim bị tổn thương, nhìn Đại Lang đang pha thảo d.ư.ợ.c cho mình đầy an ủi, cảm động nói : "Con trai à , cha biết chỉ có con là hiếu thảo nhất thôi."
Đại Lang không đáp lời, đem bột t.h.u.ố.c pha nước nấu thành dạng sệt, trèo lên giường giúp cha thay t.h.u.ố.c trên mặt. Xong việc, cậu bê một chiếc ghế đẩu nhỏ ngồi ngay cửa chính, nhìn các em chơi ném đá ngoài sân.
Lưu Quý không nén nổi tò mò: "Đại Lang, con ngồi ở cửa làm gì, vào đây nói chuyện với cha đi ."
"Không ạ, dì dặn bọn con phải trông nhà thật kỹ."
Trông nhà? Lưu Quý xì một tiếng, cái nhà nát này có gì mà trông? À mà không đúng, mụ vợ dữ kia vừa đem về bao nhiêu lương thực và đồ đạc giá trị, đúng là phải trông cho kỹ, kẻo bị người ta lấy trộm mất. Dù sao cũng là người một nhà, đống đồ đó hắn cũng có một phần chứ bộ.
"Phải, đúng là phải trông cho kỹ vào ." Lưu Quý tán đồng.
Đại Lang liếc nhìn cha mình một cái, thấy hắn còn coi như yên phận, bèn nhìn về phía con đường lớn ven sông, túc trực không rời nửa bước để đợi dì về.
Chaporia
Bình Luận (0)