Xuyên Thành Mẹ Kế, Tôi Cải Tạo Cả Nhà Bận Rộn Làm Ruộng/Chương 28: Đặt Làm Vũ KhíC. 28: Đặt Làm Vũ Khí
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Tần Dao về đến nhà vào lúc giữa trưa.

 

Sáng nay cô đã sang thôn Hạ Hà một chuyến để trả lại cung tên cho nhà họ Dương. Cánh cung vẫn còn tốt , chỉ có mười mũi tên bị hỏng. Tần Dao cũng giữ đúng lời hứa, đưa cho họ tám lạng năm tiền bạc - tương đương một phần mười số tiền kiếm được - coi như phí thuê mướn.

 

Anh em nhà họ Dương ngẩn cả người , không ngờ cô lại ra tay hào phóng, đưa một lúc hơn tám lạng bạc như thế. Dương Đại không nén nổi tò mò, hỏi: "Tần nương t.ử, lần này cô săn được con thú lớn lắm phải không ?"

 

Đối diện với họ, Tần Dao cũng không giấu giếm, nói thẳng: "Phải, tôi g.i.ế.c được một con gấu đen."

 

"Một mình cô thôi sao ?" Hai anh em đồng thanh hỏi dồn.

 

Tần Dao gật đầu: "Phải."

 

Dương Đại và Dương Nhị căn bản không thể tưởng tượng nổi đó là khung cảnh thế nào. Năm xưa hai anh em họ săn được một con hổ, thực chất đều là nhờ vận may, gặp đúng lúc hổ báo đang tranh đấu. Đợi khi con báo hoa bị hổ đ.á.n.h đuổi, nhân lúc con hổ còn chưa kịp hồi sức, hai anh em mới liều nửa cái mạng mới hạ gục được nó. Từ đó về sau , họ không còn gặp được vận may như thế nữa.

 

Dương Nhị cũng vì chuyện đó mà để lại bóng ma tâm lý nặng nề. Bây giờ nếu phải vào rừng một mình , hai anh em đều sẽ tránh xa đám dã thú lớn, biết quý trọng cái mạng mình hơn nhiều.

 

Tần Dao hỏi họ xem có thể giúp cô làm một cây cung không . Dương Đại nén lại nỗi kinh ngạc, sảng khoái đồng ý. Biết sức lực cô lớn, hắn còn hỏi cô muốn loại cung như thế nào.

 

Yêu cầu của Tần Dao không cao: "Chỉ cần dễ dùng như cây cung này của các anh là được , nhưng lực kéo phải tăng gấp đôi, liệu có làm được không ?"

 

Lực kéo của cung phụ thuộc rất lớn vào vật liệu làm thân cung. Quá mềm thì không có sức sát thương, quá cứng thì lại dễ gãy. Yêu cầu của Tần Dao tưởng là không cao nhưng thực tế lại khá khắt khe.

 

Dương Đại ngẫm nghĩ về những nguyên liệu có thể tìm thấy ở quanh vùng này , vẫn không dám khẳng định chắc chắn: "Để tôi thử xem sao đã ."

 

Tần Dao gật đầu, cô cũng không miễn cưỡng. Dù sao trình độ chế tác nơi này cũng có hạn, một cây nỏ thần đâu dễ dàng có được như vậy . Cô đưa cho Dương Đại ba trăm đồng tiền đồng làm tiền đặt cọc, bảo hắn cứ thong thả làm , khi nào xong thì nhắn người sang thôn Lưu Gia nói một tiếng, cô sẽ sang lấy.

 

Rời nhà họ Dương, Tần Dao lại tìm đến nhà thợ rèn để mài lại thanh đoản đao, sẵn tiện đặt thêm một thanh trường đao và một con d.a.o găm. Ở vùng này , sắt tinh luyện rất khó tìm, cộng thêm tay nghề thợ rèn thường không truyền ra ngoài. Thợ rèn thôn Hạ Hà nói ông ta tự mày mò luyện được "thép", có thể làm cho Tần Dao một thanh đao thép, nhưng cô cũng không dám đặt quá nhiều kỳ vọng vào một thợ rèn vốn chỉ chuyên rèn d.a.o phay.

 

Dù sao thì v.ũ k.h.í cô nhất định phải có . Không có v.ũ k.h.í phòng thân , cô ngủ cũng chẳng yên giấc. Ở đây tuy không có thây ma hay động thực vật biến dị, cũng không có những kẻ thèm khát ăn thịt người , nhưng lại có sơn tặc thảo khấu. Quan binh lại chẳng bao giờ về tận thôn quê, có chuyện gì xảy ra , dân đen chỉ còn cách tự bảo vệ mình .

 

Trước khi đi , Tần Dao chợt nhớ tới một món đồ nhỏ: s.ú.n.g cao su (ná). Thứ này thích hợp mang theo bên người , lại không gây chú ý, kết hợp với sức mạnh của cô, có đôi khi sức sát thương của nó chẳng kém gì đạn lạc. Ở Thịnh Quốc không có món đồ này vì không có dây cao su. Tần Dao vẽ hình cái khung s.ú.n.g cao su cho thợ rèn làm , còn đặt thêm năm mươi viên bi thép cỡ hạt pha lê. Còn về phần dây chun, cô đành phải tự tìm vật liệu thay thế sau .

 

Trước khi về thôn Lưu Gia, Tần Dao còn ghé qua một xưởng gốm hỏi han giá cả gạch ngói rồi mới về nhà. Sau một buổi sáng rong ruổi, số bạc trong túi chỉ còn lại hai mươi lăm lạng. Tính thêm chi phí xây nhà, làm tường bao và đóng đồ đạc trong nhà, e rằng cô sắp sửa quay về thời kỳ "trắng tay" rồi .

 

Vừa về đến nhà, bốn đứa nhỏ đã vứt ngay đống đất đá trên tay, chạy ùa lại vây quanh cô.

 

"Thay t.h.u.ố.c chưa ?" Tần Dao vừa hỏi vừa bước vào gian nhà chính.

 

Lưu Quý đang nằm trên giường rầu rĩ cho cái mặt của mình , vừa thấy Tần Dao, cả người hắn vô thức cứng đờ lại . Đại Lang đáp: "Thuốc thay xong rồi ạ."

 

Tần Dao gật đầu, hỏi Lưu Quý theo đúng trình tự như đang làm công vụ: "Cảm thấy thế nào? Đã đỡ hơn chưa ? Hôm nay có đi tiêu đi tiểu không ? Ăn gì rồi ? Uống bao nhiêu nước?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-me-ke-toi-cai-tao-ca-nha-ban-ron-lam-ruong/chuong-28-dat-lam-vu-khi.html.]

 

Lưu Quý hơi nhíu mày, đây là đang quan tâm mình sao ? Chắc chắn là vậy rồi ! Thấy cha mình ngẩn ra , Đại Lang trả lời thay : "Uống một bát nước, nửa bát cháo, tiểu một lần ạ."

 

Mặt Lưu Quý đỏ bừng lên, lí nhí đáp: "Đỡ nhiều rồi ."

 

Tần Dao đưa tay vén một mẩu t.h.u.ố.c cao ra xem, quả nhiên vết sưng tấy đã xẹp đi nhiều, xem ra t.h.u.ố.c của thầy lang trong thôn khá hiệu nghiệm. Cứ đà này , chỉ cần ba bốn ngày nữa là hắn có thể xuống đất bắt đầu làm việc được rồi .

 

Xem xong cho Lưu Quý, Tần Dao quay sang bếp làm cơm trưa. Tay nghề nấu nướng của cô vốn chẳng ra sao , lại ngại phiền phức nên chỉ đơn giản nấu một nồi cơm, nắm thành sáu cái cơm nắm. Trẻ con ăn cái nhỏ, người lớn ăn cái lớn, riêng cô ăn cái siêu lớn.

 

Lưu Quý nhìn cơm nắm gạo trắng mà Đại Lang mang vào , một lần nữa lại bị sự sung túc của cái nhà này làm cho chấn động. Lại còn có cả bữa trưa sao ?

 

"Các con một ngày ăn mấy bữa?" Lưu Quý thử hỏi.

 

Đại Lang đang gặm cơm nắm gạo trắng thơm lừng to bằng nắm đ.ấ.m, giơ ba ngón tay ra hiệu. Lưu Quý vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ, thầm nghĩ nếu ngày nào cũng có cơm nước thế này , bảo hắn phải dỗ dành mụ vợ dữ tợn kia một chút cũng không phải là không thể. Cắn một miếng cơm nắm, ừm, cơm mềm* đúng là ngon thật!

 

Ăn xong bữa trưa, Tần Dao lại đi ra ngoài. Cô mang theo kim chỉ, bông và ba xấp vải mới mua, tìm đến nhà cũ họ Lưu. Tuy lúa mạch đã gieo xong nhưng trong nhà vẫn còn mấy mẫu đất vườn để trống. Đầu tháng mười một là thời điểm tốt để trồng đậu tằm và đậu hà lan, Trương thị đang ngồi ở gian chính sàng lọc hạt giống, dự định mấy ngày tới sẽ mang đi gieo.

 

Trong nhà vọng ra tiếng khung cửi "cọc cạch, cọc cạch", Hà thị và Khâu thị đang tranh thủ thời gian dệt vải. Ruộng đất triều đình phân cho nhiều, người trong thôn hầu hết đều chia một nửa trồng lương thực, một nửa trồng dâu. Lá dâu và tơ tằm đều là của nhà làm ra , hai chị em dâu tay nghề nhanh thoăn thoắt, tận dụng thời gian rảnh mỗi năm cũng dệt được hai xấp vải, mỗi xấp lụa bán được hai lạng bạc. Bốn lạng bạc này thậm chí còn nhiều hơn cả sản lượng hoa màu mà đàn ông bận rộn ngoài ruộng cả năm trời. Vì thế, trong những gia đình "nam canh nữ chức" truyền thống, địa vị của phụ nữ không hề thấp.

 

Góc sân nuôi năm con gà mái, Trương thị đã nuôi được hơn hai năm rồi , chỉ cần chúng còn đẻ trứng là bà chẳng nỡ g.i.ế.c. Hôm nay nắng đẹp , bà mở chuồng cho lũ gà đi lại trong sân, mặt đất rải rác đầy phân gà. Đàn ông trong nhà cũng không rảnh rỗi, bốn cha con chia làm hai tốp đang ở nhà xí sau nhà múc phân, từng gánh từng gánh khiêng ra đồng bón phân cho lúa mạch.

 

Mọi người vốn đã quen với môi trường này nên vẫn thản nhiên làm việc. Ngược lại là Tần Dao, vừa bước chân vào ngửi thấy mùi phân bắc lẫn mùi phân gà nồng nặc, cô thấy không quen cho lắm.

 

Kim Hoa đang ngồi xổm ở cửa nghịch đá là người đầu tiên phát hiện ra Tần Dao, con bé ngẩng đầu gọi: "Thím Ba ạ."

 

Hai tay Tần Dao đang xách đầy đồ nên không thể xoa đầu con bé, cô cười hỏi: "Bác dâu cả và nương con có nhà không ?"

 

Kim Hoa gật đầu, bàn tay nhỏ đen nhẻm không biết vừa bôi bẩn cái gì chỉ vào gian buồng phía Tây: "Nương và bác dâu cả đang dệt vải ạ."

 

Trương thị ở trong nhà nghe thấy động tĩnh ngoài cửa liền buông việc xuống đứng dậy, thấy Tần Dao mang theo bông và vải vóc bước vào thì ngạc nhiên hỏi:

 

"Vợ lão tam, con mang gì thế này ?"

 

Trương thị không tự tin đến mức nghĩ rằng đây là đồ mang đến hiếu kính mình , nhưng chính vì thế bà mới thấy lạ.

 

Tần Dao trước tiên gọi một tiếng "Nương", rồi nhìn về phía buồng Tây: "Con tìm hai chị dâu nhờ giúp may mấy bộ quần áo. Cha có nhà không ạ? Con định nhân lúc mấy ngày nông nhàn này dựng lại căn nhà ở bên kia ."

 

--------------

 

*Cơm mềm (ăn cơm mềm): Tiếng lóng chỉ việc đàn ông sống dựa vào phụ nữ.

 

 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...