Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trương thị còn chưa kịp hết bàng hoàng trước chuyện Tần Dao - một người đàn bà - mà lại chẳng biết may vá, thì đã nghe thấy cô bảo muốn dựng lại nhà.
Bà nhẩm tính bàn tính trong lòng: Ngày hôm qua vừa mới mua bao nhiêu đồ đạc, lại còn trả nợ thay cho lão tam, thế mà giờ vẫn còn tiền dựng nhà, chỗ đó phải tốn bao nhiêu bạc mới đủ đây? Sáu ngày ở trên rừng kia , e là con dâu đã săn được con thú lớn mà bọn họ có nằm mơ cũng chẳng dám nghĩ tới!
Trương thị kinh hãi đến mức nhất thời không biết nói gì, chỉ đành hướng ra sau nhà gọi với một tiếng: "Ông nó ơi, ông mau ra đây, vợ lão tam tìm ông có việc này !"
Trong buồng Tây, Hà thị và Khâu thị nghe thấy động tĩnh cũng dừng việc đang làm mà bước ra . Tần Dao lập tức ôm đống bông và vải vóc tiến tới: "Hai chị dâu, có thể giúp em may mấy bộ quần áo được không ?"
"Ở đây em có ba xấp vải, cứ may cho em và bốn anh em Đại Lang mỗi người một bộ đồ bông mặc mùa đông, rồi may thêm cho mỗi người một bộ đồ lót bên trong. Riêng xấp vải đỏ này thì may cho bốn đứa nhỏ mỗi đứa một bộ diện Tết cho nó không khí, vui vẻ."
Tần Dao nói nhanh như s.ú.n.g liên thanh, Hà thị và Khâu thị còn chưa kịp mở miệng thì cô đã nói xong yêu cầu. Cái kiểu giao việc xối xả vào mặt người khác thế này , dù cho ngày hôm qua vừa mới được ăn miếng thịt cô mua, thì trong lòng ai nấy cũng có chút không thoải mái. Hơn nữa bọn họ còn đang bận dệt vải, nếu giúp Tần Dao may vá thì sẽ tốn không ít thời gian.
Nhưng ngay sau đó, Tần Dao lại nói tiếp: "Lúc em mua vải, chưởng quỹ có tính cho em rồi , ba xấp vải với đống bông này sau khi may xong phần của mẹ con em thì vẫn còn thừa lại không ít. Nếu hai chị dâu không chê thì phần thừa đó cứ coi như là chút tiền công vất vả."
Nghe đến đây, Hà thị và Khâu thị mới sực nhớ ra mà liếc nhìn xem cô mang tới loại vải gì. Toàn là vải bông tốt , bông mua cũng là loại hạng nhất, trắng xốp từng mảng lớn, nhìn qua đã thấy ấm áp. Đặc biệt nhất vẫn là xấp vải màu đỏ, vải có màu vốn dĩ đã đắt, nếu theo lời Tần Dao nói là chỉ may cho bốn đứa nhỏ nhà Đại Lang thì với tay nghề cắt may của hai người , kiểu gì cũng dư ra được một bộ cho người lớn. Kim Bảo và Kim Hoa trong nhà mỗi đứa cũng có thể làm được một bộ đấy chứ. Hai xấp kia cũng sẽ thừa lại không ít, đủ để may cho cha mẹ chồng và chồng mình mỗi người một chiếc áo ngắn.
Hai chị em dâu nhìn nhau một cái, lập tức tươi cười hớn hở, bảo Tần Dao khách khí quá rồi đưa tay đón lấy đống vải vóc. Hà thị vội vàng xách túi bông lớn cùng kim chỉ Tần Dao mang tới vào trong nhà, miệng không ngớt lời: "Thím nó đúng là chu đáo quá, đến cả kim chỉ cũng chuẩn bị sẵn sàng hết rồi ."
Tần Dao mỉm cười , chỉ nói : "Vậy làm phiền hai chị dâu rồi ."
"Thím đừng nói thế, người một nhà mà nói vậy là khách sáo quá. Tôi với chị dâu chỉ tầm hai ba ngày là làm xong thôi, đến lúc đó sẽ mang sang cho thím." Khâu thị dịu dàng cười nói . Tính tình cô ta vốn điềm đạm, ăn nói khoan thai, giọng cũng dễ nghe . Còn chị dâu cả Hà thị thì hoàn toàn trái ngược, tính tình lúc nào cũng hớt ha hớt hải.
Lão Lưu đầu đi từ phía sau nhà lên, gấu áo dường như còn dính chút vết bẩn, vừa đi vừa tỏa ra một mùi hương "đặc trưng". Trương thị né sang một bên tiếp tục nhặt hạt giống, nhưng tai thì dựng đứng lên nghe ngóng.
Lão Lưu đầu ngồi xuống trước chiếc bàn vuông giữa gian chính, rót một bát nước uống cạn, đặt bát xuống rồi thắc mắc hỏi: "Vợ lão tam, có chuyện gì thế?"
Tần Dao ngồi xuống chiếc ghế dài đối diện, trình bày ý định muốn xây tường bao và sửa sang lại nhà cửa, sẵn tiện hỏi xem Lão Lưu đầu có kinh nghiệm gì để tiết kiệm chi phí hay không . Lão Lưu đầu thấy đây là chuyện tốt , nhưng ông cần phải hỏi cho rõ xem Tần Dao định chi bao nhiêu tiền.
"Nếu chỉ là xây cái tường bao thì chúng ta cứ ra sông nhặt đá về xếp làm móng, rồi sang phía núi Nam đào ít đất nện lên là được , chẳng tốn kém tiền nong gì, chỉ là tốn công sức của mình thôi."
"Thế nhưng nếu con muốn sửa sang lại nhà, lại còn muốn lợp ngói, thì khoản bạc này không tiết kiệm được đâu ."
Tần Dao gật đầu: "Chuyện
này
con
biết
. Nói thật với cha,
lần
này
vào
rừng con thu hoạch cũng khá, trả nợ xong hiện giờ
trên
tay còn dư
lại
khoảng
bảy tám lạng. Con nghĩ
hay
là đem
ra
sửa
lại
cái nhà, kẻo mùa đông đến
nằm
ngủ cứ nơm nớp lo sợ.
"
Thực tế cô còn dư tận hai mươi lăm lạng, nhưng cô vẫn giữ lại một chút không nói hết.
Động tác nhặt hạt giống của Trương thị khựng lại một nhịp, động tác xỏ kim của Hà thị và Khâu thị ở buồng Tây cũng dừng lại . Ai nấy đều đang nhẩm tính xem chuyến vào rừng này Tần Dao rốt cuộc đã kiếm được bao nhiêu tiền. Chỉ riêng đống vải vóc, bông sợi, kim chỉ lúc nãy cũng phải gần mười lạng rồi , đống gạo trắng với đồ lặt vặt hôm qua chắc chắn tốn thêm năm lạng nữa. Cộng với bảy tám lạng cô vừa nói , lại thêm ba mươi tám lạng trả nợ cho thằng Ba ngày hôm qua... tính ra đã là sáu mươi lạng bạc rồi đấy!
"Hít ——" Hai chị em dâu nhìn nhau , đồng thanh hít một hơi khí lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-me-ke-toi-cai-tao-ca-nha-ban-ron-lam-ruong/chuong-29-lai-la-mot-ngay-muon-danh-cho-ga-dan-ong-mot-tran.html.]
Lão Lưu đầu trong lòng cũng giật nảy mình , thật sự không nhịn được mà tò mò hỏi: "Vợ lão tam, lần này vào rừng, con rốt cuộc đã săn được cái thứ gì thế?"
Tần Dao bình thản đáp: "Một con gấu đen ạ."
Chuyện này cũng chẳng có gì phải giấu, hôm qua là do bọn họ không hỏi, dĩ nhiên cô sẽ không tự dưng chạy đi khoe khoang mình đã hạ một con gấu lớn. Nhưng hễ có người hỏi, cô sẽ trả lời.
Trong thoáng chốc, cả nhà họ Lưu dường như c.h.ế.t lặng, chỉ còn tiếng mấy con gà mái ngoài sân kêu "cục ta cục tác". Mãi đến khi Tần Dao khẽ ho một tiếng, mọi người mới hoàn hồn, ai nấy đều không giữ được bình tĩnh nữa, vội vàng vây quanh Tần Dao hỏi xem cô làm cách nào mà hạ được con gấu.
Tần Dao nói ngắn gọn súc tích: "Thì cứ thế này , rồi thế kia , cuối cùng là như vậy đấy ạ."
Cả nhà họ Lưu: "..." Thím đúng là bậc thầy nói lời vô nghĩa.
Thế nhưng họ cũng biết Tần Dao không có ý định kể chi tiết quá trình đó, nên đành hậm hực không hỏi thêm, trong lòng tự mình tưởng tượng đủ kiểu. Nhất thời, ánh mắt mọi người nhìn Tần Dao đã thêm vài phần kính sợ.
Tần Dao chẳng màng tới mấy chuyện đó, cô tiếp tục cùng Lão Lưu đầu bàn bạc chi tiết chuyện dựng nhà: tìm người nào, sắp xếp công việc ra sao , vật liệu mua ở đâu , mất bao lâu thời gian... Lão Lưu đầu tâm trạng rất tốt , cảm thấy Tần Dao đến hỏi ý kiến mình chứng tỏ cô vẫn nể mặt người làm cha chồng này , coi trọng ông.
Chuyện dựng nhà này chỉ cần có sẵn bạc trong tay thì thực ra rất dễ dàng. Hai tháng này đang lúc nông nhàn, các nhà cũng chỉ có mấy việc vặt như bón phân cho ruộng gần nhà, trong thôn chỗ nào cũng thấy người . Tổ tiên thôn Lưu Gia tính ngược lên bốn đời đều cùng một gốc, trong tông tộc rất đoàn kết. Lão Lưu đầu vai vế không nhỏ, chỉ cần hô một tiếng là có thể gọi được rất nhiều lao động khỏe mạnh.
Việc dựng nhà trong mắt người dân quê vốn chẳng có gì phức tạp, kẻ chưa từng bắt tay làm thì cũng từng tận mắt thấy người ta dựng rồi . Cứ như vậy , đám thợ 'tự phong' này coi như đã hội tụ đủ rồi .
Vẫn cần thêm một người thợ cả đứng ra trông coi, Lão Lưu đầu đề cử Cửu thúc ở đầu thôn. Ông ấy giàu kinh nghiệm, uy tín cũng cao, đám thanh niên không dám cãi lời. Có ông ấy kiểm soát thì sẽ không có chuyện một bức tường mà mỗi đoạn một kiểu phong cách khác nhau .
Nghe Tần Dao nói muốn xây thêm hai gian buồng, một gian bếp và một phòng tắm — mặc dù Lão Lưu đầu chẳng biết phòng tắm là cái thứ gì, nhưng cứ tính là một gian phòng đi . Nếu dùng toàn bộ gạch ngói thì chi phí sẽ rất cao, nên ông góp ý vẫn dùng tường đất nện kết hợp với xà gồ gỗ và mái ngói.
Thực tế, xuôi về phía Nam huyện Khai Dương còn có kiểu làm nhà sàn bằng gỗ, kiểu nhà này đông ấm hạ mát, ở sướng hơn nhà tường đất nhiều. Vốn dĩ Lão Lưu đầu định đề cử kiểu đó, nhưng nghĩ lại thấy chi phí gỗ cao, lại phải chuẩn bị trước cả năm trời mới có gỗ khô, hiện tại mua ngay không được nên thôi.
"Ngói thì mua ở thôn Hạ Hà, còn đất thì sườn núi Nam có đầy, đến lúc đó cha sẽ nói với trưởng thôn và tộc trưởng một tiếng là được , người trong thôn mình dựng nhà đều lấy đất ở đó cả."
Lão Lưu đầu lại uống thêm một bát nước nữa, hơi khó xử nhíu mày: "Bây giờ chỉ còn thiếu gỗ. Lão tam đã ra ở riêng, cánh rừng của nó trước kia đã bán sạch sành sanh rồi , giờ con phải mua lại của người trong thôn thôi."
Ngói rất nặng, phải có xà gồ vững chắc mới đỡ được . Mà xà gồ loại tốt thì cũng chẳng rẻ chút nào.
Tần Dao hỏi: "Vậy tốn khoảng bao nhiêu bạc ạ?"
Lão Lưu đầu đáp: "Chắc tầm bốn lạng đấy."
Tần Dao: Hôm nay lại là một ngày muốn đ.á.n.h cho Lưu Quý một trận tơi bời đây!
Chaporia
Bình Luận (0)