Xuyên Thành Mẹ Kế, Tôi Cải Tạo Cả Nhà Bận Rộn Làm Ruộng/Chương 30: Cha, Cha Muốn Đi Đại Tiện À?C. 30: Cha, Cha Muốn Đi Đại Tiện À?
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Nói là làm , Tần Dao chẳng để phí chút thời gian nào. Sau khi bàn bạc xong với Lão Lưu đầu, buổi chiều cô xẻ hai miếng thịt lợn còn lại , mỗi miếng nặng chừng một cân, mang sang nhà trưởng thôn và tộc trưởng để báo cáo một tiếng.

 

Đất không chủ trong thôn vốn được mặc định là của chung dân làng, đất cát cũng vậy . Nếu dùng chút ít hàng ngày thì không sao , nhưng nếu dùng lượng lớn để dựng nhà cửa như thế này , tốt nhất vẫn nên thưa với thôn một lời cho có trước có sau . Lúc này mới thấy cái lợi của việc có hộ tịch rõ ràng, ví như là người ngoài đến mà muốn dùng tài nguyên rừng núi, sông nước của thôn, chắc chắn sẽ chẳng ai cho phép.

 

Trưởng thôn và tộc trưởng thực chất cũng là họ hàng vai chú, vai ông trong tộc, nên chẳng hề làm khó gì đứa cháu dâu như Tần Dao. Ngoại trừ việc nghe tin nhà lão tam dựng nhà có hơi bất ngờ ra , cả hai đều vui vẻ nhận lời.

 

Tần Dao cũng nhận thấy dân làng thôn Lưu Gia nội bộ khá đoàn kết. Như cái loại tai họa như Lưu Quý, người trong thôn tuy ghét thì ghét thật, nhưng nể tình đồng tộc, một khi có người làng khác đến gây chuyện với hắn , mọi người vẫn sẽ ra mặt chống lưng cho đủ quân số . Hai lần trước Lâm Nhị Bảo đến thôn, nếu không có dân làng vây quanh ở đó, Lưu Quý đã sớm bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi . Chính vì cả tộc đều ở đây, dù họ chỉ đứng xem náo nhiệt, nhưng đám Lâm Nhị Bảo vẫn phải có vài phần kiêng dè, nếu thật sự xảy ra án mạng, người họ Lưu sẽ không để chúng rời đi dễ dàng.

 

Thịnh Quốc là một triều đại coi trọng tông tộc dưới chế độ phong kiến, những ngôi làng lớn nhỏ này thực chất là nơi tụ họp của những người cùng một dòng họ. Thôn Lưu Gia có đến chín phần là người họ Lưu. Đi cùng Lão Lưu đầu một vòng quanh thôn, Tần Dao phát hiện vai vế của mình thế mà lại khá cao. Phần lớn đều gọi cô là thím, số ít gọi là chị dâu, cực hiếm người gọi cô là "vợ lão tam".

 

Rời nhà trưởng thôn và tộc trưởng, Tần Dao cùng Lão Lưu đầu sang nhà các bác, các chú họ, báo cho họ chuyện dựng nhà và mời họ tới giúp một tay. Lão Lưu đầu bảo, người đến giúp sẽ được bao một bữa cơm trưa, ngoài ra mỗi người mỗi ngày sẽ đưa thêm hai đồng coi như là tiền trà nước.

 

Tần Dao không rõ tình hình nên cứ ngỡ như thế là hơi ít. Không ngờ các bác các chú đều mừng rỡ nhận lời, bảo sáng mai sẽ mang công cụ và gọi thêm trai tráng nhàn rỗi trong nhà sang làm việc. Đối với những người dân vẫn đang phải vật lộn với cái ăn cái mặc mà nói , một bữa cơm trưa này tương đương với việc tiết kiệm được một phần lương thực cho cả nhà. Vào những lúc khó khăn nhất, phần lương thực này nấu thành cháo loãng có thể giúp cả nhà sống thêm được một ngày.

 

Tần Dao trước đây cứ ngỡ nhà Lưu Quý đã là nghèo nhất thôn rồi , nhưng khi đến nhà chú họ, nhìn thấy những người đàn bà và trẻ nhỏ gầy gò ốm yếu, cô mới biết hóa ra đây là tình trạng chung. Vì công cụ sản xuất thiếu thốn, không thể canh tác kỹ lưỡng dẫn đến sản lượng lương thực thấp. Nhà nào đông miệng ăn thì việc đảm bảo cả nhà không bị c.h.ế.t đói đã là khó lắm rồi , nói gì đến chuyện ăn no.

 

Hơn nữa, đất đai cũng không phải lúc nào cũng có sẵn. Chẳng qua là vì Tân đế mới đăng cơ, ban bố chính sách chia lại ruộng đất nên mới có được cục diện như ngày nay. Thấy dáng vẻ ngơ ngác không biết gì của Tần Dao, Lão Lưu đầu đoán chắc trước kia gia cảnh cô cũng khá giả, ông thở dài:

 

"Cũng may là năm nay Bệ hạ chia lại ruộng đất cho mọi người , bà con mới không phải lo cái mùa đông này . Chứ như mọi năm, tầm này đã chẳng còn gì bỏ vào bụng rồi ."

 

Tần Dao kinh ngạc: "Vừa mới qua vụ thu hoạch chưa bao lâu mà đã hết cái ăn sao ạ?"

 

Lão Lưu đầu lộ vẻ mặt "quả nhiên là thế", ông lắc đầu nói tiếp: "Thu hoạch mùa thu xong là đến kỳ thu thuế. Lý chính sẽ dẫn người đến các thôn thu thuế lương, bắt buộc phải nộp bằng thóc lúa, không cho thay thế bằng tiền bạc hay vải vóc. Vốn chẳng có mấy mẫu ruộng, sản lượng cũng chỉ có bấy nhiêu, lại còn nộp một phần tám thuế lương, con tính xem còn dư lại được bao nhiêu?"

 

Chẳng cần tính nữa, còn dư lại được chút gì đã là phúc đức lắm rồi .

 

Hai người đi một vòng hỏi mấy nhà hàng xóm, ai nấy đều rất sẵn lòng tới giúp, không phải vì hai đồng tiền kia mà là vì bữa cơm trưa đó.

Như vậy là nhân thủ đã đủ, phía Cửu thúc thì để Lão Lưu đầu sang nói . Trời cũng không còn sớm, Tần Dao về nhà chuẩn bị trước .

 

Sáng sớm hôm sau , trời vừa tờ mờ sáng, Lưu Quý còn đang nằm trên giường mơ giấc mộng đẹp thì đột nhiên nghe thấy ngoài sân có tiếng xôn xao náo nhiệt, hắn giật mình ngồi bật dậy!

 

"Đại Lang! Đại Lang!" Lưu Quý hướng ra cửa gọi lớn, giọng có chút hoảng hốt. Chẳng lẽ có dã thú xuống núi kiếm ăn sao ?

 

Nhưng rõ ràng hắn đã nghĩ nhiều quá rồi . Cánh cửa đóng c.h.ặ.t bị đẩy ra , Đại Lang với vẻ mặt ngây ngô bước vào , quần áo đã chỉnh tề, xem chừng đã dậy từ lâu.

 

"Cha, cha muốn đi nhà xí à ?" Đại Lang đi đến bên giường, cúi người định lấy cái bô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/xuyen-thanh-me-ke-toi-cai-tao-ca-nha-ban-ron-lam-ruong/chuong-30-cha-cha-muon-di-dai-tien-a.html.]

 

Lưu Quý cạn lời lườm con trai một cái. Cứ hễ gặp hắn là nó lại hỏi có đi đại tiện hay không , đào đâu ra mà đi lắm thế không biết : "Không đi !"

 

"Ngoài sân có tiếng gì thế? Các người làm gì mà rầm rầm rộ rộ vậy ?"

 

Đại Lang đặt cái bô xuống, đáp: "Nhà mình dựng nhà ạ, dì đang dẫn mọi người đào móng đổ đá."

 

Lưu Quý có chút ngẩn ngơ: "Nhà chúng ta dựng nhà á?"

 

Đại Lang gật đầu cái "rụp", thấy hắn không tiểu thì định đi ra : "Cha không tiểu thì con đi đây, việc nhiều lắm." Nói xong, cậu còn nhìn cha mình với ánh mắt đầy ẩn ý, trông cha thế này cũng đâu giống người phải nằm bẹp dí một chỗ nữa, thế mà chẳng biết xuống đất giúp gia đình một tay. Nghĩ đoạn, Đại Lang chạy ngay ra ngoài tìm Tần Dao nói :

 

"Dì ơi, cha con hình như sắp khỏe hẳn rồi ạ."

 

Tần Dao trút gánh đá nặng trĩu trên vai xuống bãi đất trống, tự khắc có người mang đá đi lấp móng. Một mình cô gánh về số đá còn nhiều hơn ba người đàn ông lực lưỡng cộng lại . Đám thiếu niên như Lưu Phì phụ trách nhặt đá bên bờ sông cũng chẳng đuổi kịp tốc độ của cô.

 

Tần Dao nghĩ bụng để họ nhặt thêm một lát bên bờ sông, cô ra hiệu cho Đại Lang theo sau . Bước đến bên chum nước cạnh bếp, cô múc một gáo nước giếng mát lạnh uống một hơi cạn sạch rồi mới hỏi: "Khỏe rồi sao ?"

 

Đại Lang " vâng " một tiếng: "Cha có thể tự xuống đất đi lại được rồi ạ." Hồi chiều tối qua cậu đã thấy rồi , nhân lúc dì không có nhà, cha cậu đã lục tung mọi ngóc ngách trong phòng. Cậu đoán chắc cha đang tìm bạc, nhưng chẳng tìm thấy gì đâu . Túi tiền dì đều buộc c.h.ặ.t bên hông, cha cậu tìm được mới là lạ.

 

Tần Dao xoa đầu cậu thiếu niên: "Được rồi , ta biết rồi , con cứ vào phòng nghỉ ngơi với đám Nhị Lang đi . Ở đây nhiều người làm rồi , không cần đến đứa trẻ con như con đâu ."

 

Đại Lang hơi ngượng nghịu " vâng " một tiếng, rồi quay vào nhà. Trong nhà nhiều đồ đạc, lại không có chỗ giấu kỹ, cậu giúp trông chừng một chút kẻo người đông tay tạp, bị ai "tiện tay" lấy mất món gì thì khổ.

 

Tần Dao nhìn Đại Lang vào buồng phụ xong mới đẩy cửa gian nhà chính bước vào . Lưu Quý đã nằm ngủ tiếp từ lúc nào, động tĩnh lớn bên ngoài cũng chẳng làm hắn thức giấc. Nhưng chẳng hiểu sao , sau lưng hắn cứ thấy lành lạnh, rợn người như bị một con rắn lớn đang thè lưỡi nhìn chằm chằm vậy .

 

Đột nhiên, Lưu Quý giật mình tỉnh giấc, vừa mở mắt ra đã chạm ngay phải đôi mắt lạnh lùng của Tần Dao.

 

"Nương t.ử? Cô làm ta sợ c.h.ế.t khiếp!" Lưu Quý vỗ vỗ n.g.ự.c, hít hà thở dốc, nhìn Tần Dao với ánh mắt có chút oán trách.

 

Tần Dao thấy dáng vẻ sống động này của hắn , liền đưa tay vén mớ thảo d.ư.ợ.c trên mặt hắn ra . Vết sưng đã xẹp hẳn, chỉ còn lại vài vết bầm tím. Xem ra Đại Lang nói không sai, hắn đã có thể xuống đất làm việc được rồi . Dù không làm được việc nặng thì nhóm lửa nấu cơm, xào rau nấu nước — những việc nhẹ nhàng này hắn thừa sức làm .

 

"Dậy mau!"

 

Tần Dao thẳng tay hất tung cái chăn trên người hắn ra .

 

Lưu Quý kinh hoàng thất sắc, mụ vợ dữ tợn này không lẽ phát hiện ra hắn đẹp trai vô song, nên nhất thời nổi hứng muốn cùng hắn "vui vẻ" một chút đấy chứ?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...