Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Hạ Tứ nhìn cô ta một hồi lâu, bỗng nhiên lên tiếng: "Chung Đào Nhiên, chị thấy tôi dễ gạt lắm sao ?"
Sắc mặt Chung Đào Nhiên biến đổi tức thì: "Không phải ! Chị hoàn toàn không có ý đó!"
"Để mượn tiền tôi , chị cấu kết với người cha đầy vẻ vô lại này diễn kịch sao ?" Hạ Tứ lạnh lùng bóc trần.
Mục đích bị Hạ Tứ vạch trần một cách trực diện, gương mặt Chung Đào Nhiên biến hóa khôn lường, lúc xanh lúc đỏ đầy vẻ khó coi.
"Chị đã mượn của tôi tổng cộng bốn triệu ba trăm nghìn tệ, nhớ trả cho sạch đấy."
"Sao em có thể nói chị như thế!" Chung Đào Nhiên có chút mất kiểm soát: "Nếu không phải gặp khó khăn thì sao chị có thể tìm em mượn tiền? Hơn nữa tiền của em chị đâu có bảo là không trả. Dù sao chúng ta cũng là sinh viên cùng trường, quen biết bao lâu nay, làm sao chị có thể lừa em được !"
"Vậy thì bây giờ chị trả tiền đi ."
"..." Chung Đào Nhiên bị câu nói thẳng thừng của cô làm cho nghẹn họng, hồi lâu sau mới lấy lại bình tĩnh, giọng điệu đầy vẻ trách cứ: "Em còn nói như vậy nữa thì e là chúng ta không làm bạn được nữa đâu ."
"Trả tiền đi , sau này chúng ta cũng chẳng còn là bạn bè gì nữa."
"..."
"Hạ Tứ, cô nhất định phải mở miệng ra là nói chuyện tiền bạc với tôi sao ?"
Hạ Tứ liếc nhìn cô ta , cứ như vừa nghe thấy một điều gì đó vô cùng nực cười .
"Chẳng lẽ chị còn muốn bàn chuyện tình cảm với tôi ?" Hạ Tứ trưng ra bộ mặt "chị bị hâm à ".
Chung Đào Nhiên bị cái miệng độc địa của cô làm cho tức đến nổ phổi, lúc này không còn mặt mũi nào để xin lỗi hay dỗ dành cô nữa. Cô ta sa sầm mặt, nghiến răng nói : "Nếu Hạ tổng đã nói vậy thì chúng ta cũng chẳng còn tình nghĩa gì để bàn nữa, cáo từ!"
Nói đoạn, Chung Đào Nhiên kéo cha Chung đi thẳng về phía thang máy.
Phía sau vang lên giọng nói thong thả của Hạ Tứ: "Nhanh ch.óng trả tiền đi , nếu không , tôi sẽ mời luật sư đến đòi nợ đấy."
Chung Đào Nhiên: "..."
Chẳng phải chỉ có bốn triệu thôi sao ! Cô ta trả là được chứ gì!
Giải quyết xong Chung Đào Nhiên, Hạ Tứ đứng lặng một lúc, chợt thấy một người đàn ông trung niên mặc áo blouse trắng đang nhìn mình cười hớn hở.
Cô lộ vẻ khó hiểu.
"Cô bé này khá đấy." Vị chủ nhiệm nói một câu đầy ẩn ý rồi lững thững bước đi .
"Đợi một chút." Hạ Tứ bước tới: "Bác sĩ, ông có biết bác sĩ Cố ở khoa nào không ?"
"Cô đang nói tiểu Cố lúc nãy à ?"
Ở đây vừa rồi cũng chỉ có mình anh ta là bác sĩ, Hạ Tứ gật đầu.
"Cậu ấy hả, ở khoa Ngoại tim mạch, khoa ở tầng dưới đấy." Chủ nhiệm cười trêu chọc cô: "Sao thế, cô có hứng thú với bác sĩ của khoa chúng tôi à ?"
"Chỉ là muốn mời anh ấy một bữa cơm thôi." Hạ Tứ không trả lời thẳng vào câu hỏi, trong lòng có chút suy tính.
Cô nhìn vị chủ nhiệm chẳng rõ đang vui vẻ chuyện gì, cứ chắp tay sau lưng thong dong rời đi . Hạ Tứ tìm sơ đồ chỉ dẫn trên tường, nhanh ch.óng tìm thấy tầng của khoa Tim mạch. Cô tựa lưng vào tường, bắt đầu xâu chuỗi lại các thông tin.
Cố Tam gia vốn là người khiêm tốn trong giới văn hóa nhưng tầm ảnh hưởng vô cùng lớn, tại sao lại lặn lội đến bệnh viện làm một bác sĩ tim mạch?
Hạ Tứ càng nghĩ càng thấy có điều gì đó không ổn . Trong ký ức của cô, lần gặp Cố Tam gia là từ khi còn rất nhỏ, khoảng mười hai mười ba tuổi gì đó. Nếu lúc đó Cố Tam gia trông trẻ trung thì còn dễ hiểu.
Nhưng bây giờ... cô nhìn điện thoại, gửi một tin nhắn cho An Tử.
【Hạ Tứ: Cậu có biết Cố Tam gia bao nhiêu tuổi rồi không ?】
Bên kia có vẻ đang rảnh nên phản hồi rất nhanh.
【An Tử: Chắc phải tầm bốn mươi tám rồi , sao thế?】
【Hạ Tứ: Hình như anh ấy vẫn còn trẻ lắm.】
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-tan-tuy-cam-nham-kich-ban-nu-chinh-sang-van/chuong-18-mot-co-cuu-hanh-bi-nhin-thau-va-bi-de-doa.html.
]
【An Tử: Cũng không hẳn đâu , lần trước gặp Tam gia tôi còn thấy trên mặt ông ấy có nếp nhăn rồi ! Dù vẫn đẹp trai xỉu QAQ】
【Hạ Tứ: Nghe nói anh ấy còn là bác sĩ?】
【An Tử: Cái gì cơ, sao ông ấy có thể là bác sĩ được chứ!?】
Nhìn câu trả lời của An Tử, Hạ Tứ không nhịn được mà nhướng mày.
Chưa kịp gõ chữ, đối phương đã nhắn liên hồi:
【Nhà họ Cố có người làm bác sĩ thì chắc chỉ có cháu trai của Tam gia thôi, tôi cũng không nhớ rõ lắm. Cậu cháu trai đó không chơi trong giới nên tôi cũng chưa từng gặp qua.】
Cháu trai?
Hạ Tứ trầm ngâm suy nghĩ, rồi chợt vỡ lẽ.
Cứ ngỡ là vị Cố Tam gia này tâm hồn thuần khiết, không ngờ người "thuần" thật sự lại là cháu trai của ông ta .
Cô gọi anh là Cố Tam gia, anh cũng dám thản nhiên nhận lấy, lại còn đề phòng cô như đề phòng sói, cứ như thể giây tiếp theo cô sẽ phá hoại hạnh phúc gia đình của Cố Tam gia đến nơi không bằng.
Hiểu ra mọi chuyện, Hạ Tứ khẽ nhếch môi, đáy mắt thêm vài phần hứng thú. Đã muốn diễn thì cô sẽ chiều, để xem anh ta diễn được đến bao giờ.
Cố Cửu Hành hoàn toàn không hay biết lớp vỏ bọc của mình đã bị Hạ Tứ lột sạch. Trước khi quay lại văn phòng, gương mặt anh vẫn còn vương nét giận dữ chưa tan bởi những lời lẽ không chút kiêng dè của cô. Anh cầm cốc nước bên cạnh, uống cạn một hơi . Luồng nước mát lành dần xoa dịu cảm giác bồn chồn khó tả trong lòng.
Đưa tay nới lỏng cà vạt, Cố Cửu Hành thoáng thấy bộ quần áo đặt trên chiếc giường nhỏ trong phòng nghỉ. Anh bước vào , cầm lấy đồ rồi đi tắm.
Đến khi bước ra với dáng vẻ tươm tất, anh kiểm tra lại một lượt bệnh án của các bệnh nhân, sau đó đeo khẩu trang bắt đầu đi thăm khám các phòng bệnh.
Vừa bước ra khỏi văn phòng, Hạ Tứ đã đứng lù lù ở đó, tựa lưng vào tường đầy vẻ thách thức. Hai bên thái dương của Cố Cửu Hành giật mạnh một cái. Anh lập tức đi đường vòng, chọn lối cầu thang bộ phía bên kia để tránh mặt cô.
Hạ Tứ tán gẫu bâng quơ với An T.ử đến tận buổi trưa, thấy thời gian cũng vừa tầm mới cất điện thoại đi . Cô vặn mình cho đỡ mỏi lưng, vừa ngẩng lên đã thấy ở cuối hành lang, Cố Cửu Hành đang lẳng lặng bước về phía văn phòng.
Ánh mắt hai người chạm nhau đầy kỳ quặc.
Cố Cửu Hành - người định trốn trong văn phòng suốt buổi trưa sau khi đi khám bệnh xong: "..."
Hạ Tứ thản nhiên bước tới.
"Cố Tam gia." Cô dừng chân trước mặt anh , đôi mắt phượng tràn đầy ý cười , nhấn mạnh từng chữ: "Chờ anh nửa ngày rồi đấy."
Đôi đồng t.ử đen sẫm đối diện với ánh mắt màu trà nhạt, Cố Cửu Hành cảm nhận rõ rệt sự kiên trì theo kiểu " không đạt mục đích không bỏ qua" của người phụ nữ này .
Anh giữ vẻ mặt lạnh lùng: " Tôi vẫn còn việc."
"Không sao ." Hôm nay Hạ Tứ có vẻ rất rảnh rỗi: " Tôi sẽ đợi Tam gia."
Cố Cửu Hành nhíu mày, cảm thấy Hạ Tứ hoàn toàn không hiểu thế nào là lời từ chối khéo léo. Nhưng bảo anh phải nói lời cự tuyệt thẳng thừng, anh lại không thốt ra được .
Anh rũ mắt: "Vậy cô cứ đợi đi ."
Nói xong, Cố Cửu Hành quay đầu bước thẳng vào phòng. Hạ Tứ không nói gì, nhưng ngay lúc anh định đóng cửa, cô đã nhanh nhẹn lách người vào bên trong.
"Cô làm gì thế!?" Cố Cửu Hành giật mình trước hành động của cô.
Hạ Tứ tùy tiện đáp: "Bên ngoài không có chỗ ngồi , tôi mỏi chân rồi ."
Cô thong dong dạo một vòng quanh văn phòng, đưa mắt quét qua mọi thứ trong không gian không quá lớn này . Cố Cửu Hành dường như mắc chứng cưỡng chế nhẹ, mọi thứ đều được sắp xếp ngăn nắp từ cao đến thấp, từ dày đến mỏng. Ngay cả bệnh án cũng được xếp ngay ngắn, tỉ mỉ ở phía bên trái bàn làm việc.
"Cô nhìn cái gì vậy ?"
Ánh mắt dò xét của cô khiến Cố Cửu Hành có cảm giác như mình đang bị nhìn thấu.
Hạ Tứ tìm một chỗ ngồi xuống: "Xem nơi làm việc của Cố Tam gia thế nào thôi."
Đôi môi mỏng của Cố Cửu Hành mím thành một đường thẳng, anh im lặng dán mắt vào Hạ Tứ. Cô thì chẳng có chút tự giác nào của một vị khách, cứ thế thản nhiên ngồi đó: "Cố Tam gia cứ làm việc của mình đi , tôi đợi anh ở đây."
Chaporia
Bình Luận (0)