Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cố Cửu Hành ngẫm nghĩ hồi lâu vẫn không tài nào hiểu nổi, tại sao một cô gái lại có thể mặt dày đến mức độ này .
Anh dời tầm mắt, không thèm đoái hoài đến Hạ Tứ nữa mà ngồi vào bàn làm việc, cầm b.út bắt đầu ghi chép. Trong văn phòng không ai lên tiếng, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng, yên ắng đến mức gần như chỉ còn nghe thấy tiếng ngòi b.út sột soạt đưa trên mặt giấy.
Hạ Tứ chẳng hề kiêng dè, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào bàn tay của Cố Cửu Hành. Tay anh rất đẹp , trắng trẻo, thon dài với những khớp xương rõ ràng. Ngón trỏ và ngón cái cầm b.út rất chuẩn, những đốt xương hơi nhô lên dưới lớp da sạch sẽ, trông cực kỳ thanh nhã.
Anh cúi đầu không nhìn cô, mái tóc hai bên rủ xuống tự nhiên che khuất đôi mắt, chỉ để lộ hàng lông mi dày rậm.
Cái anh chàng "tiểu Cố" mạo danh Cố Tam gia này , trông cũng ra dáng lắm.
Sự quan sát không chút che đậy của cô khiến bàn tay cầm b.út của Cố Cửu Hành ngày càng siết c.h.ặ.t. Anh cứ ngỡ cô nhìn một lát rồi sẽ thôi, nào ngờ người này như thể nhìn mãi không chán, cứ dán mắt vào anh không rời.
Ánh nhìn của Hạ Tứ có tính hiện hữu quá mạnh, khiến Cố Cửu Hành rất khó lòng ngó lơ. Chỉ một lát sau , anh đã đặt b.út xuống, ngẩng đầu nhìn cô chằm chằm một hồi lâu mà không nói lời nào.
Hạ Tứ khẽ cựa mình , chẳng có lấy một chút hối lỗi hay ngại ngùng.
Cố Cửu Hành đứng dậy, nhạt giọng nói : "Đi thôi."
Hai người cùng bước ra khỏi văn phòng. Trên đường đi gặp mấy nữ y tá, có người lên tiếng chào hỏi: "Bác sĩ Cố đi ăn cơm ạ?"
"Ừm."
"Còn vị này là...?"
Anh không biểu cảm mà giãn ra một khoảng cách với Hạ Tứ, không cần suy nghĩ liền đáp: "Không quen."
Hạ Tứ bật cười vì tức. Đợi mấy nữ y tá đi khuất, cô liền gác một tay lên vai Cố Cửu Hành.
"Không quen sao ?" Giọng Hạ Tứ kéo dài đầy ẩn ý, "Lời này của Cố Tam gia thật khiến người ta đau lòng quá đi mất."
Hàng mi của Cố Cửu Hành khẽ run, anh lẳng lặng tránh ra một lần nữa để giữ khoảng cách: "Phiền cô đừng có động chân động tay."
Xuống đến tầng một, khi hai người đứng ở cửa bệnh viện, Hạ Tứ mới nhắc nhở: "Cố Tam gia này , tôi được người khác đưa tới đây nên không có xe đâu nhé."
Hai bên thái dương của Cố Cửu Hành giật mạnh: "Ngồi xe tôi ."
"Đa tạ Tam gia." Cô lại kéo dài giọng điệu, hệt như đang trêu đùa thú cưng vậy .
Cố Cửu Hành bước về phía bãi đỗ xe, không quên cảnh báo: "Ăn xong bữa này , cô đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Hạ Tứ mỉm cười hờ hững, không đáp lời anh .
Xe của anh không phải loại siêu xe gì ghê gớm, chỉ là một chiếc Mercedes hơn bốn trăm nghìn tệ. Hạ Tứ ngồi ở ghế phụ, Cố Cửu Hành lái xe hướng về phía nhà hàng.
"Đã mời cơm thì không thể để Cố Tam gia chịu thiệt thòi được ." Giọng nói trầm thấp pha chút từ tính của người phụ nữ lười biếng vang lên, "Đến Thanh Phong Lâu đi ."
Anh từ chối ngay lập tức: "Xa quá, không đi ."
Hạ Tứ liếc nhìn anh , lại bảo: "Vậy đi Vĩnh Tường Lâu."
" Tôi không ăn đồ Tứ Xuyên."
"..." Hạ Tứ bật cười quay sang nhìn anh , "Vậy anh quyết định đi ?"
Cố Cửu Hành không đáp, chỉ tăng tốc lái xe đến một quán ăn gần bệnh viện nhất. Quán này khách khứa khá đông, người ra kẻ vào tấp nập. Hạ Tứ nhìn Cố Cửu Hành quen chân quen nẻo bước vào , cô liền bám theo sau .
Chủ quán vừa thấy Cố Cửu Hành đã niềm nở cười chào: "Bác sĩ Cố đến rồi đấy à ."
"Vâng."
"Vẫn chỗ cũ chứ?"
Cố Cửu Hành vừa định gật đầu thì chợt nhớ ra bên cạnh còn có Hạ Tứ, anh liền đổi ý: "Đổi sang chỗ nào rộng rãi hơn một chút đi ."
Nghe vậy , chủ quán hơi ngẩn người , sau đó chú ý đến người phụ nữ đứng cạnh Cố Cửu Hành liền hiểu ý mỉm cười : "Vậy hai người đi theo tôi ."
"Làm phiền ông."
Quán ăn
không
quá yên tĩnh, xung quanh tràn ngập tiếng
nói
cười
ồn ã của thực khách. Hạ Tứ điềm nhiên
nhìn
thẳng,
không
chút bận tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-tan-tuy-cam-nham-kich-ban-nu-chinh-sang-van/chuong-19-mot-ha-tu-tam-dia-kho-luong.html.]
Sau khi đến chỗ ngồi , Cố Cửu Hành lấy khăn giấy sát khuẩn ra , tỉ mỉ lau sạch bàn ghế một lượt, tiện tay lau luôn cả vị trí của cô.
Làm xong mọi việc, Cố Cửu Hành mới nói với Hạ Tứ: "Ngồi đi ."
"Cứ lên những món như cũ nhé." Cố Cửu Hành dặn dò ông chủ một câu, rồi quay sang nhạt giọng bảo Hạ Tứ: "Cô muốn ăn gì thì tự gọi."
Hạ Tứ không nhúc nhích, chỉ ngồi đó nhìn Cố Cửu Hành chằm chằm.
Bị ánh mắt của Hạ Tứ dán c.h.ặ.t khiến Cố Cửu Hành cảm thấy không thoải mái chút nào, anh cứng nhắc hỏi: "Cô không ăn à ?"
"Ăn chứ." Hạ Tứ đáp, " Nhưng anh không giới thiệu có món gì, sao tôi chọn được ?"
Cố Cửu Hành: "..."
Ông chủ đứng bên cạnh cười hớn hở giới thiệu: "Đậu phụ Văn Tư nhà tôi ngon lắm, còn có sườn xào chua ngọt, đầu cá nấu lẩu nữa, đều là những món bác sĩ Cố thích ăn nhất đấy."
Nghe xong lời ông chủ, Hạ Tứ gật đầu, thản nhiên nói : "Vốn dĩ là tôi mời bác sĩ Cố ăn cơm, cứ lên theo khẩu vị anh ấy thích là được ."
"Được rồi , hai vị chờ một chút nhé."
Ông chủ gạch nhanh vài đường trên đơn gọi món rồi đi ngay.
Cố Cửu Hành vốn không quen thân , cũng chẳng muốn bắt chuyện với cô, anh cứ dán mắt vào một điểm, im hơi lặng tiếng. Nhưng Hạ Tứ không định buông tha cho anh dễ dàng như vậy . Cô dùng nước lọc chậm rãi tráng lại bát đũa, lên tiếng: "Không ngờ Cố Tam gia lại bỏ qua sơn hào hải vị để thích mấy món cơm nhà đơn giản thế này ."
"Tam gia giúp tôi một việc lớn như vậy mà chỉ ăn một bữa cơm đạm bạc thế này , tôi thật sự thấy lòng mình không yên."
Hạ Tứ thong thả nói , thần sắc điềm nhiên, chẳng có lấy một chút dáng vẻ nào là "lòng không yên" cả. Cô vốn khéo mồm khéo miệng, lời thốt ra từ miệng chẳng có lấy một câu đáng tin.
Cố Cửu Hành thầm nghĩ trong lòng, ấn tượng của anh dành cho cô đã rơi xuống tận đáy vực.
"Rốt cuộc cô muốn làm gì?"
Hạ Tứ mỉm cười , đôi mắt phượng cong cong, ném ngược câu hỏi lại cho anh : " Tôi thì có thể làm gì được chứ?"
Quả nhiên cô ta đang nhắm vào chú út.
Gương mặt Cố Cửu Hành hiện lên một thoáng giận dữ: "Cô đúng là tâm địa khó lường!"
"Tam gia nghĩ hơi hẹp hòi quá rồi ." Hạ Tứ ra vẻ vô tội: " Tôi chỉ muốn trả xong cái ân tình này cho anh thôi mà, sao lại thành tâm địa khó lường rồi ?"
Cố Cửu Hành cãi không lại cô, chỉ đành ôm cục tức trong lòng, mặc kệ Hạ Tứ nói gì anh cũng nhất quyết không mở miệng. Một dáng vẻ vô cùng quật cường.
Hạ Tứ thu hết biểu cảm của anh vào tầm mắt, một tia cười thú vị xẹt qua, giống như đang trêu chọc một con mèo nhỏ: "Tam gia thật sự hiểu lầm tôi rồi ."
"Hôm nay nếu Tam gia ăn uống vui vẻ thì món nợ ân tình này của tôi coi như trả xong. Còn nếu Tam gia không vui, chẳng lẽ tôi lại phải tốn thêm tâm tư để làm Tam gia vui lòng sao ?"
Tam gia, Tam gia, lại là Tam gia.
Hạ Tứ cứ mở miệng ra là một tiếng Tam gia, hai tiếng Tam gia, khiến Cố Cửu Hành thầm bực bội trong lòng.
"Hôm nay thế là đủ rồi , sau này cô đừng đến làm phiền tôi nữa."
"Vậy hôm nay anh có vui không ?"
"..." Cố Cửu Hành chưa bao giờ bị ai chọc tức đến mức này .
Anh nghiến răng nghiến lợi: "Vui!"
Hạ Tứ bật cười : "Tam gia vui là tôi cũng vui rồi ."
Đến lúc bắt đầu dùng bữa, Hạ Tứ thấy Cố Cửu Hành c.ắ.n một miếng sườn xào chua ngọt, động tác có phần "hung dữ", cứ như thể thứ anh đang nhai không phải miếng sườn mà là miếng thịt của cô vậy .
Hứng thú trong đáy mắt Hạ Tứ lại càng đậm hơn.
Cố Cửu Hành biết Hạ Tứ đang nhìn mình , anh hận không thể che mắt cô lại , nhưng lại hạ quyết tâm không thèm đoái hoài đến cô, chỉ biết vùi đầu vào ăn. Nước sốt dính trên cánh môi Cố Cửu Hành, liền bị chiếc lưỡi linh hoạt của anh l.i.ế.m vào trong.
Người đẹp thì lúc ăn trông cũng rất vừa mắt. Hạ Tứ chẳng rõ đang nghĩ điều gì, cô cầm đũa ăn một ít, đợi đến khi Cố Cửu Hành buông đũa cô mới dừng lại .
Chaporia
Bình Luận (0)