Phản Diện Tận Tụy Cầm Nhầm Kịch Bản Nữ Chính Sảng Văn/Chương 20: Một Hạ Tứ bị nhìn thấuC. 20: Một Hạ Tứ bị nhìn thấu
20px

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee , sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

 

Hạ Tứ đi thanh toán tiền xong, hai người cùng bước ra khỏi quán. Cố Cửu Hành đứng bên cạnh xe, nói với cô: "Cảm ơn, không hẹn ngày gặp lại ."

 

Dứt lời, anh định lập tức lên xe rời đi ngay.

 

"Cố Tam gia tính bỏ mặc tôi ở đây luôn sao ?" Dáng vẻ trốn tránh không kịp của anh khiến Hạ Tứ thấy có chút buồn cười .

 

"Cô có thể bắt taxi về."

 

" Tôi không thạo đường khu này ." Hạ Tứ kéo dài giọng điệu: "Lỡ như xảy ra chuyện gì bất trắc thì phải làm sao ?"

 

Cố Cửu Hành nuốt ngược ba chữ "liên quan gì đến tôi " vào trong, nhìn cô chằm chằm một hồi lâu.

 

Đang giữa mùa hạ, bên ngoài trời nóng như đổ lửa. Làn da Hạ Tứ trắng ngần như tuyết, rõ ràng là tiểu thư chưa từng phải chịu khổ bao giờ, nếu phơi nắng buổi trưa thế này một lúc lâu, rất có khả năng sẽ bị cháy nắng hoặc say nắng.

 

Do dự một hồi, Cố Cửu Hành ngập ngừng: " Tôi đưa cô về..."

 

"Đa tạ Tam gia."

 

Cố Cửu Hành còn chưa kịp phản ứng, Hạ Tứ đã nhanh chân ngồi vào ghế phụ.

 

"..."

 

" Tôi muốn về công ty, phiền Tam gia đưa tôi đến Thịnh Thế Giải Trí nhé." Hạ Tứ mỉm cười đề nghị.

 

Cố Cửu Hành ngậm đắng nuốt cay, lạnh mặt khởi động xe, đưa Hạ Tứ về tận công ty.

 

"Hôm nay ở cạnh Tam gia rất vui." Khi xe dừng trước cổng Thịnh Thế Giải Trí, Hạ Tứ tháo dây an toàn , trước khi xuống xe còn cười rạng rỡ: "Rất mong chờ lần gặp mặt tới với Tam gia."

 

Hạ Tứ vừa bước xuống, Cố Cửu Hành đã lạnh lùng đáp một câu: "Sẽ không gặp lại đâu ."

 

Nói xong, chiếc xe phóng vụt đi mất hút.

 

Hạ Tứ khẽ tặc lưỡi: " Đúng là tuyệt tình thật."

 

Lên văn phòng, Hạ Tứ bắt đầu vùi đầu vào công việc. Cô tiếp nhận vài lời mời đầu tư và chốt lịch cho buổi hẹn tối nay.

 

"Hạ tổng, bên chương trình Thành Đoàn Đi Thôi, Du chế phiến cũng nhắn cô tối nay qua tham gia một buổi tụ tập."

 

"Du Câm gọi tới à ?"

 

"Vâng."

 

"Khi nào?"

 

Lâm Nhiên ghi nhớ lịch trình của Hạ Tứ rất kỹ, nhanh ch.óng trả lời: "Ngày mùng 1 tháng sau . Sáng hôm đó cô còn một buổi đàm phán về đại diện thương hiệu nữa."

 

Hạ Tứ gật đầu: "Được, đi được ."

 

"Vậy tôi đi phản hồi lại với phía Du chế phiến ngay."

 

Tối đến, Hạ Tứ tự lái xe đi dự tiệc. Cô vốn có ánh mắt đầu tư sắc bén, việc chơi chứng khoán giúp cô thu hồi vốn nhanh ch.óng, đồng thời cũng mang lại cho cô nhiều tiền mặt hơn để tái đầu tư.

 

Kiên định với triết lý "tiền đẻ ra tiền", Hạ Tứ quyết đoán rót vốn vào vài dự án bất động sản. Tất nhiên, số tiền cô kiếm được hiện tại chỉ là khoản nhỏ dưới trăm triệu tệ, chưa thể chạm tới những dự án tầm cỡ quốc gia, nên cô chỉ tập trung vào địa ốc, phần mềm và phát triển trò chơi.

 

Buổi tiệc tối nay cũng thuộc về một dự án lớn nhất mà cô tiếp cận được cho đến thời điểm hiện tại, nên không thể không đi .

 

Chiếc xe dừng lại tại Thanh Phong Lâu. Buổi trưa cô không cùng Cố Cửu Hành tới đây được , hóa ra buổi tối lại tự mình đến.

 

Giao xe cho nhân viên phục vụ, Hạ Tứ theo chân phục vụ bước vào phòng bao. Bên trong đã có không ít người có mặt.

 

Sự xuất hiện của Hạ Tứ không gây ra quá nhiều sự chú ý. Hiện tại trong giới kinh doanh cô vẫn là cái tên vô danh tiểu tốt , chưa ai biết đến nhân vật này . Tuy nhiên, ở đây Hạ Tứ lại nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.

 

Nhậm Hướng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/phan-dien-tan-tuy-cam-nham-kich-ban-nu-chinh-sang-van/chuong-20-mot-ha-tu-bi-nhin-thau.html.]

Anh ta đang ngồi cạnh một người phụ nữ, nụ cười lịch thiệp đúng mực, rõ ràng là đi theo bà ta tới đây. Nhậm Hướng cũng nhìn thấy Hạ Tứ, gương mặt anh ta thoáng chốc trắng bệch, nhưng rất nhanh đã kiểm soát được và khôi phục vẻ bình thản, có điều ánh mắt nhìn cô đã thêm vài phần lạnh lẽo.

 

Nhậm Hướng ra vẻ thản nhiên nói chuyện với người bên cạnh, nhưng ánh mắt nhìn Hạ Tứ lại mang theo sự công kích. Hạ Tứ coi như không thấy, nhìn quanh một lượt rồi chọn một vị trí ngồi xuống.

 

"Sao lại có một cô bé vào đây thế này ?" Bên cạnh Hạ Tứ, một người đàn ông mặc vest khẽ nhướng mày: "Cô ngồi nhầm chỗ rồi phải không ?"

 

"Không phải ngồi đâu cũng được sao ?" Hạ Tứ thản nhiên hỏi lại .

 

Người đàn ông nói đầy ẩn ý: "Này cô bé, tốt nhất là cô nên tìm kỹ xem người nhà mình đang ở đâu đi ."

 

"Ai đưa con bé này tới đây thế?" Đối diện bàn tiệc, người phụ nữ ngồi cạnh Nhậm Hướng nhìn Hạ Tứ, cao giọng hỏi: "Sao lại chẳng hiểu quy tắc gì thế này ?"

 

Mọi ánh mắt trong bữa tiệc lập tức đổ dồn về phía Hạ Tứ, dường như đang dò xét xem cô là người của ai mang theo.

 

Khóe môi Hạ Tứ khẽ nhếch lên nụ cười : "Phục vụ đưa tôi vào đây. Sao thế? Các vị ngồi đây không phải đi theo phục vụ vào à ?"

 

Người phụ nữ ở vị trí trung tâm nheo mắt nhìn Hạ Tứ một hồi lâu, rồi chậm rãi lên tiếng: "Cô là... Hạ tổng, Hạ Tứ?"

 

"Phó tổng, chính là tôi ."

 

Phó Chi Hoa bật cười : "Hóa ra là cô. Mọi người xem, đây chính là nhà đầu tư mà chúng ta vẫn chưa có dịp diện kiến — Hạ tổng Hạ Tứ."

 

Khi dự án này kêu gọi đầu tư, vô số bên tranh nhau rót vốn, không hề thiếu những doanh nghiệp lớn với tiềm lực tài chính hùng hậu. Một kẻ vô danh như Hạ Tứ lại có thể chiếm được một vị trí giữa các "ông lớn" đã khiến người ta tò mò. Buổi tụ tập hôm nay, thực chất cũng là để mọi người tận mắt chứng kiến vị Hạ tổng này rốt cuộc là thần thánh phương nào.

 

Thế nhưng vừa gặp mặt, chẳng ai ngờ đó lại là một cô gái trẻ tuổi đến vậy .

 

Mấy kẻ lúc nãy còn tưởng Hạ Tứ là kiểu người được nhà đầu tư nào đó dắt đi theo để "tiếp rượu" thì giờ chột dạ vô cùng, vội vàng dời mắt đi chỗ khác.

 

"Thật không ngờ Hạ tổng lại trẻ tuổi như vậy ."

 

Hạ Tứ ứng biến vô cùng khéo léo, ánh mắt tràn ngập ý cười : "Đâu dám so với nhãn quan độc đáo của các vị, tôi chẳng qua chỉ là may mắn 'nhặt' được chút lợi lộc thôi."

 

"Ha ha, Hạ tổng khiêm tốn quá rồi ."

 

Rượu ngon món lạ được dọn lên. Lúc đầu không khí trao đổi còn bình thường, nhưng chỉ trong vòng nửa tiếng sau , một mình Hạ Tứ đã uống hết gần nửa chai rượu trắng. Đôi mắt cô vẫn trong veo, thần thái gần như không có chút thay đổi nào. Ngược lại , những vị sếp khác trên bàn tiệc đã bị cô chuốc cho gục ngã không ít.

 

Phó Chi Hoa quan sát Hạ Tứ tung hoành trên bàn rượu, tuổi đời còn trẻ nhưng cách hành xử kín kẽ không kẽ hở, trong lòng thầm đ.á.n.h giá cô rất cao.

 

Cô gái này không hề đơn giản.

 

"Hạ tổng, t.ửu... t.ửu lượng của cô tốt thật đấy! Ực!" Có kẻ nhân lúc say xỉn lân la đến bên cạnh Hạ Tứ. Hắn gác tay lên lưng ghế, áp sát lại gần: "Chỉ là không biết ... ha ha, có cơ hội nào để chúng ta ... tìm hiểu sâu hơn một chút không ?"

 

Gã đó mặt đỏ gay, ánh mắt lấp loáng vẻ thèm khát không chút che đậy.

 

Hạ Tứ ngước mắt, cười như không cười : "Tìm hiểu sâu hơn?"

 

" Đúng đúng." Thấy Hạ Tứ cười , gã cũng cười theo. Người phụ nữ này vừa mạnh mẽ vừa sắc sảo, đúng là kiểu gã thích nhất.

 

Hạ Tứ thong dong nhếch môi, bàn tay lại thản nhiên cầm lấy con d.a.o cắt bít tết bên cạnh.

 

Trong khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, từ phía Hạ Tứ bỗng vang lên một tiếng thét đau đớn ch.ói tai.

 

"Ái chà." Hạ Tứ thốt lên kinh ngạc: "Lưu tổng, sao ông lại đưa ra cái yêu cầu vô lý là bảo tôi lấy d.a.o đ.â.m ông thế này ?"

 

Hạ Tứ vừa cười vừa nhấn con d.a.o sâu hơn. Gã Lưu tổng kia đau đến mức nước mắt chực trào, đừng nói là đang say rượu, kể cả có đang ngủ say thì cũng phải đau đến mức tỉnh cả người .

 

"Lưu tổng đã thành khẩn yêu cầu như vậy , tôi chỉ đành... chiều lòng ông thôi."

 

Đám người đang say khướt xung quanh lập tức tỉnh cả rượu, bàng hoàng nhìn Hạ Tứ đang mỉm cười nhàn nhạt. Cô diện một bộ vest lười màu trắng bạc, bàn tay vừa buông con d.a.o ra vẫn còn dính m.á.u. Dáng vẻ cố tình tỏ ra đơn thuần của cô khiến người ta chẳng thể bắt bẻ được nửa lời.

 

Nụ cười trên gương mặt Hạ Tứ từ khi bước vào đây chưa từng tắt ngấm. Phó Chi Hoa nhìn thấu tất cả, bà ta nhận ra nụ cười của Hạ Tứ không hề chạm tới đáy mắt. Trong đôi đồng t.ử màu trà đó, thứ ẩn giấu chính là sự lạnh lùng và tàn nhẫn như băng giá.

 

Vừa ác vừa độc.

 

Lưu tổng mặt mày trắng bệch, không thể tin nổi quát lên: "Cô... cô dám dùng d.a.o đ.â.m tôi ?!"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...