20px

Lữ Ương Nhiên sững người tại chỗ, giọng nói lập tức trở nên dè dặt:

“Anh Văn, như vậy làm phiền anh quá…”

“Không sao , mai tôi đúng lúc rảnh.”

Người được gọi là “Anh Văn”, giọng trầm thấp, nói năng lạnh nhạt.

Như có dòng điện xẹt qua não tôi .

Nói trắng ra thì — giọng anh ấy hay đến mức làm người ta choáng váng.

Tôi liếc nhìn ID của anh ấy .

Văn Tuấn.

Là tên thật.

Trước kia khi tôi chơi game với Lữ Ương Nhiên,

đôi khi đám bạn của cậu ta cũng sẽ ngồi cạnh cùng xem.

Văn Tuấn chính là một trong số đó.

Loại người như Lữ Ương Nhiên — ngạo mạn, ương ngạnh - vậy mà lại đặc biệt lễ độ và kính cẩn với Văn Tuấn.

Cũng chẳng rõ người này có thân phận gì.

Ấn tượng của tôi về Văn Tuấn không sâu, vì anh ấy rất ít nói .

Nhưng tại sao anh lại chủ động đứng ra ?

Tôi khó hiểu, liền rời khỏi phòng.

Trà Đá Dịch Quán

Suy nghĩ một lát, tôi gửi cho Lữ Ương Nhiên một tin nhắn:

【Em rất mong chờ buổi gặp ngày mai.】

Nửa tiếng sau , cậu ta mới nhạt nhẽo trả lời:

【Haha, anh cũng thế.】

Tôi mím môi cười , không bình luận gì.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...