Tôi vẫn đúng hẹn mà đến.
Trước cửa nhà hàng, một chàng trai lập tức thu hút ánh nhìn của tôi .
Anh ấy rất cao, vẻ ngoài lạnh lùng. Đứng giữa đám đông mà vô cùng nổi bật.
Tôi chạy đến:
“Anh là Lữ Ương Nhiên à ?”
Anh ngẩn ra một chút, thất thần nhìn tôi :
“Em là Nghe Vũ?”
“ Đúng vậy .” – Tôi cười ngại ngùng – “Anh còn đẹp trai hơn cả em tưởng tượng.”
“Em cũng…” – Anh ấy ngừng lại , uyển chuyển nói :
“Em…
không
giống như
anh
tưởng.
”
“Không giống chỗ nào?”
Anh không trả lời.
Nhưng tôi biết .
Vì những lời của Lữ Ương Nhiên mà anh đã định kiến cho rằng - Tôi chắc là quê mùa, xấu xí.
Hôm nay, tôi đến đây chính là để trả thù Lữ Ương Nhiên.
Trà Đá Dịch Quán
Mà khi nhìn người đàn ông trước mắt — Văn Tuấn —
tôi lại cảm thấy, không những không thiệt… mà còn lời to.
Tôi lấy hết can đảm, chủ động nắm lấy tay anh :
“Đi thôi, vào ăn cơm nào.”
Cơ thể Văn Tuấn khựng lại , ánh mắt nhìn tôi sâu thẳm.
Chaporia
Bình Luận (0)