20px
Tôi thu hồi tầm mắt, quay sang nhìn Vương Việt. Anh chàng này khác xa so với hình tượng trong sách. Nhìn cậu ấy giống một công tử ôn nhu như ngọc, hoàn toàn không giống một con sói con khiến Tần Dịch Minh không xuống giường nổi, càng không giống kẻ vi phạm pháp luật dám đem tôi đi cho cá mập ăn. Vương Việt sờ sờ mặt mình: "Mặt tôi dính gì à? Cậu cứ nhìn tôi mãi mà không nói câu nào thế." Tôi lắc đầu: "Cậu tìm tôi có chuyện gì không?" Không đợi Vương Việt lên tiếng, Tần Dịch Minh đã hớt hải bước tới, còn cố tình gọi to tên tôi: "Thẩm Tri Niệm!" Anh ấy la to đột ngột vậy khiến tim tôi suýt rớt ra ngoài. Bình tĩnh lại, tôi nảy ra một ý nghĩ táo bạo, hét thẳng vào mặt anh ấy: "Tần Dịch Minh, anh muốn chết à?" Hệ thống không hề phát ra cảnh báo. U là trời! Sau này tôi có thể tha hồ bung xõa rồi! Thấy tôi bộc lộ bản tính, Tần Dịch Minh không những không ngạc nhiên, mà còn bày ra vẻ mặt "tôi biết ngay mà". Vương Việt liếc nhìn anh ấy một cái, rất biết điều nói: "Hôm khác tôi lại đến tìm cậu." Sau đó, cậu ấy rời đi ngay. Tôi đứng tại chỗ thẫn thờ gãi đầu. Vương Việt tìm tôi rốt cuộc là có chuyện gì nhỉ? Chẳng lẽ cậu ta trọng sinh, đến để yêu cầu tôi tránh xa Tần Dịch Minh? Trong lúc đang trầm tư, mùi nước hoa Bleu de Chanel xộc vào mũi, khiến tôi hơi đau đầu. Tần Dịch Minh hừ một tiếng, điệu bộ châm chọc mỉa mai: "Người ta đi xa lắm rồi còn nhìn, luyến tiếc đến thế à?" Tôi trợn mắt: "Vừa nãy sao anh gọi tôi to thế?" Tần Dịch Minh quay lại trước xe, lôi ra mấy túi giấy Kraft căng phồng. Tôi đón lấy rồi hỏi: "Cái gì đây?" Tần Dịch Minh hậm hực giọng điệu cũng hơi gắt: "Tự mở ra xem đi." Nể tình anh ấy cất công mang đồ đến, tôi không thèm cãi nhau, thản nhiên mở một túi ra. Ngay lập tức, mùi thơm ngọt ngào lan tỏa. Tôi nhướng mày, vẻ mặt ngạc nhiên vui sướng: "Là bánh ngọt nè! Sao anh nhớ đến việc tặng bánh cho em thế?" Tần Dịch Minh nghe vậy, giống như con mèo bị giẫm phải đuôi, lập tức xù lông lên: "Mẹ tôi lướt thấy cái bài đăng đó của cô trên vòng bạn bè. Mẹ thấy cô tội nghiệp nên mới đặc biệt sai thợ làm bánh làm đấy. Tôi mang qua đây cũng là do mẹ bắt buộc thôi. Cô bớt ảo tưởng đi!" Tần Dịch Minh không biết rằng, anh ấy càng ra sức phủ nhận thì càng tạo cảm giác "lạy ông tôi ở bụi này". Tôi sờ cằm, nhìn anh ấy một lượt từ đầu đến chân. Hành vi hôm nay của tên này rất bất thường nha. Ngẫm nghĩ hoài không ra nguyên nhân, tôi dứt khoát ném sang một bên. Dù sao cơ hội tuyệt vời để hoàn thành mấu chốt thứ hai đang ở ngay trước mắt rồi. Nương theo những gì anh ấy vừa nói, tôi táo tợn bảo: "Vậy cuối tuần này em qua nhà cảm ơn dì nhé." Tần Dịch Minh hoảng hốt: "Không... không cần... thiết phải thế đâu." Tôi kiên trì: "Dĩ nhiên phải qua cảm ơn rồi." Nữ phụ trong sách phải mất hơn hai năm mới đi hết cốt truyện. Tôi đang vội quay về tận hưởng cuộc sống của một phú bà trăm tỷ, hoàn toàn không có ý định kéo dài cuộc chiến. Tiêu chí của tôi là: đánh nhanh thắng nhanh. Thứ sáu chỉ học nửa ngày, buổi trưa tan trường là tự do hoạt động. Lúc đứng chờ thang máy, vài tiếng xầm xì nho nhỏ lọt vào tai tôi. "Tần Dịch Minh lại đứng dưới lầu đợi Thẩm Tri Niệm kìa, bảo hai người họ không có gì thì ai mà tin nổi." "Đúng thế, thà tin nước sông Hoàng Hà cạn sạch còn hơn tin hai người đó trong sáng." "Ngọt ngào quá? Thế thì tôi cũng xin chèo thuyền này nha."
Chaporia
Bình Luận (0)