20px
Sau khi chạm vào khối cơ bụng từng khát khao, đầu óc tôi nóng lên, dùng chân cọ nhẹ xuống phía dưới. Tần Dịch Minh đờ người ra vài giây, rồi như một con chó điên lao vào quấn lấy tôi, ôm chặt tôi hôn hít, l**m láp khắp nơi. Lượng oxy trong lồng ngực tôi ngày càng cạn kiệt, người cũng nóng hừng hực theo. Hai tay tôi vô thức du ngoạn trên người anh ấy, khi chạm đến cạp quần của anh ấy, anh ấy bỗng giật mình tỉnh táo lại, mạnh mẽ đẩy tôi ra: "Không được." Tôi thở hổn hển hỏi: "Sao lại không được?" Tần Dịch Minh nhìn tôi đăm đăm,hít sâu không ngừng, nhẫn nhịn vô cùng vất vả. Đã xem trước cốt truyện, dĩ nhiên tôi biết lần này sẽ không thành công. Tôi nhìn dáng vẻ anh ấy sống chết bảo vệ trinh tiết thấy rất thú vị, thế là tôi nhịn được muốn trêu chọc anh ấy: "Tần Dịch Minh, hôm nay cho dù anh có kêu rách họng cũng không có ai đến cứu anh đâu." Đọc xong câu thoại kinh điển, tôi còn không quên phát ra tiếng cười "kà kà kà" âm hiểm, thể hiện trọn vẹn hình tượng của một nữ phụ ác độc. Tần Dịch Minh tin thật, hoảng hốt lui mạnh về sau. Ai ngờ lùi quá đà, anh ấy lăn thẳng từ trên giường xuống đất. Bịch! Thấy anh ấy nằm im bất động trên sàn, còn chảy cả máu cam, tôi hét thất thanh: "Người đâu mau đến đây, thiếu gia nhà các người xảy ra chuyện rồi!" Lần thứ ba đến bệnh viện. Tần Dịch Minh vẫn không chịu lên tiếng. Tôi tự biết mình đuối lý nên không dám quay lưng bỏ đi, chỉ biết lên WeChat nhắn tin than vãn với cô bạn thân Kỳ Giai. Giai: 【Cậu khai mau, cậu với Tần Dịch Minh rốt cuộc xảy ra gì rồi?】 Tôi: 【Hôn rồi, ôm rồi, sờ rồi, chỉ thiếu bước ngủ cùng nhau nữa thôi.】 Giai: 【Trời đất quỷ thần ơi, tớ mới bế quan chạy deadline có mấy ngày thôi, sao thế giới bên ngoài thay đổi đến chóng mặt thế này.】 Qua màn hình điện thoại tôi cũng cảm nhận được sự sụp đổ của cô ấy, đành kết thúc cuộc trò chuyện để cho cô ấy chút thời gian giảm sốc. Không còn ai để trút bầu tâm sự, tôi bèn quyết định ra ngoài dạo một chút cho bớt bí bách. Nhưng hôm nay có vẻ tôi không may mắn lắm, vừa ra khỏi cửa phòng bệnh đã đụng mặt Vương Việt. Ánh mắt chạm nhau, cậu ta chủ động chào tôi: "Thẩm Tri Niệm, sao cậu lại ở bệnh viện?" Nghĩ đến những bí ẩn trên người cậu ta, tôi bất động thanh sắc thử dò xét: "Tớ đến chăm sóc Tần Dịch Minh, còn cậu?" Với thân phận nghèo khó hiện tại của cậu ta, nếu không phải trọng sinh thì chắc chắn không cách nào tra được tình hình gần đây của Tần Dịch Minh. Cậu ta gượng cười: "Trong nhà có một người lớn bị bệnh, tớ đến thăm." Biết được chỉ là trùng hợp, tôi có chút thất vọng. Chẳng lẽ lần trước do tôi đa nghi quá sao? Vương Việt lại hỏi: "Cậu và Tần Dịch Minh yêu nhau rồi à?" Nghĩ đến kết cục bi thảm của mình trong sách, tôi vội vàng liên tục phủ nhận : "Không có, không có đâu, cậu đừng hiểu lầm." Cậu ta có phải trọng sinh hay không tôi chưa thể khẳng định, nhưng chắc chắn cậu ta đã thích Tần Dịch Minh rồi, nếu không đã chẳng hỏi câu này. Đã thăm dò xét được thông tin cần thiết, tôi đang định tìm cớ chuồn lẹ thì lại nghe thấy giọng nói vô cùng nghiêm túc của Tần Dịch Minh vọng ra: "Thẩm Tri Niệm, cô vào đây một lát." Tôi tưởng xảy ra chuyện gì lớn, vội vàng chạy vào. Tần Dịch Minh tiếp tục im như thóc, chỉ nhìn tôi chằm chằm. Đến khi tôi hết nhịn nổi, chuẩn bị nổi điên lên cơn mắng người thì anh ấy mới chịu mở miệng: "Tôi muốn uống nước, khát quá." Tôi cảm thấy dường như mình bị đùa cợt : "Chỉ thế thôi á?" Anh ấy vặn lại: "Không phải chính cô bảo có việc gì thì cứ gọi cô sao?"
Chaporia
Bình Luận (0)