Trái Tim Ở Phía Sau Chiếc Kính Đen/Chương 11: 🌙 CHƯƠNG 11: GIỌT CÀ PHÊ RƠI TRÊN BÀNC. 11: 🌙 CHƯƠNG 11: GIỌT CÀ PHÊ RƠI TRÊN BÀN
20px

🌙 CHƯƠNG 11: GIỌT CÀ PHÊ RƠI TRÊN BÀN

Một tuần sau đêm ấy , tôi nhận được email từ bộ phận nhân sự.

“Công ty chuẩn bị có một giảng viên mới tham gia chương trình hợp tác. Tên: Phó Tri Duyện.”

Tôi ngồi c.h.ế.t lặng trước màn hình.

Tên anh , vẫn lạnh lùng, chỉnh tề, như chính con người anh .

Duyên phận đúng là biết trêu người — thành phố rộng thế mà vẫn xoay chúng tôi về cùng một chỗ.

Ngày anh xuất hiện tại phòng họp, cả căn phòng xôn xao.

Anh mặc sơ mi trắng, không đeo kính, ánh mắt sáng rõ hơn nhưng cũng sắc hơn.

Tôi ngồi ở hàng cuối, giả vờ bận xem tài liệu, không dám nhìn thẳng.

“Chào mọi người , tôi là Phó Tri Duyện.”

Giọng nói ấy khiến tim tôi run lên.

Vẫn là âm sắc ấy , trầm thấp, nhịp chậm, như đang gõ vào ký ức.

Sau buổi họp, anh đi ngang qua bàn tôi , khẽ dừng lại .

“Cà phê vẫn uống ít đường chứ?”

Tôi ngẩng lên, ánh mắt lạc vào đôi mắt sâu thẳm của anh .

“… Ừ.”

Anh chỉ mỉm cười , đặt xuống ly cà phê sữa — loại tôi thích nhất.

Tôi nhìn vệt cà phê đọng trên bàn, lòng chợt hỗn loạn.

Anh vẫn nhớ, từng chi tiết nhỏ nhặt như thế.

Nhưng tôi lại không biết nên cảm động hay đau lòng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...