Trái Tim Ở Phía Sau Chiếc Kính Đen/Chương 12: ☕ CHƯƠNG 12: NHỮNG NGÀY TRỜI KHÔNG CÓ MƯAC. 12: ☕ CHƯƠNG 12: NHỮNG NGÀY TRỜI KHÔNG CÓ MƯA
20px

☕ CHƯƠNG 12: NHỮNG NGÀY TRỜI KHÔNG CÓ MƯA

Những ngày sau đó, anh xuất hiện trong đời tôi một cách tự nhiên — như thể anh chưa từng rời đi .

Sáng anh gửi tài liệu, trưa anh hỏi tôi đã ăn chưa , chiều tan làm đôi khi anh đứng chờ dưới sảnh.

Lúc đầu tôi cố né tránh.

Tôi sợ nếu quay lại , mọi tổn thương cũ sẽ lặp lại lần nữa.

Nhưng càng tránh, anh càng kiên nhẫn.

Không ồn ào, không níu kéo, chỉ là một sự hiện diện âm thầm — đủ để khiến lòng tôi rung lên từng đợt.

Một buổi chiều, anh đứng dưới mái hiên, giơ tay che nắng cho tôi .

Tôi khẽ nói : “Giờ đâu có mưa, sao anh vẫn ở đây?”

Anh mỉm cười : “Không phải chỉ khi mưa mới cần ai đó ở cạnh.”

Câu nói ấy khiến tôi cứng họng.

Tôi quay đi , nhưng gương mặt anh vẫn in đậm trong đầu.

Có lẽ, anh không còn là người đàn ông lạnh lùng ngày xưa nữa.

Hoặc cũng có thể, tôi vẫn chưa hết yêu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...