Trái Tim Ở Phía Sau Chiếc Kính Đen/Chương 13: 🌧 CHƯƠNG 13: VẾT THƯƠNG KHÔNG NHÌN THẤYC. 13: 🌧 CHƯƠNG 13: VẾT THƯƠNG KHÔNG NHÌN THẤY
20px

🌧 CHƯƠNG 13: VẾT THƯƠNG KHÔNG NHÌN THẤY

Đêm đó, tôi về nhà muộn.

Trời lại đổ mưa — thứ âm thanh khiến mọi ký ức ùa về.

Tôi đang đứng ngoài ban công, thì điện thoại reo.

Là anh .

Giọng anh trầm khàn:

“Em đang ở đâu ?”

“Tại nhà.”

“Anh đang dưới tầng. Ra đây một chút được không ?”

Tôi mặc vội áo khoác, xuống dưới .

Anh đứng dưới mưa, ướt sũng.

Trong tay cầm túi giấy, bên trong là t.h.u.ố.c cảm và hộp cháo.

“ Tôi không sao , chỉ hơi ho nhẹ.

” – Tôi nói .

Anh im lặng, mắt cụp xuống.

“Lần trước em cũng nói thế, rồi sốt 39 độ.”

Anh nhớ từng chi tiết nhỏ nhặt như thế, mà vẫn để tôi tổn thương suốt một thời gian dài.

“Phó Tri Duyện,” tôi khẽ nói , “nếu anh thương tôi , sao trước đây lại để tôi đi ?”

Anh nhìn tôi , đôi mắt mệt mỏi:

“Anh nghĩ mình đang bảo vệ em. Nhưng hóa ra là đang làm tổn thương.”

Gió thổi lạnh buốt, mưa rơi nặng hạt, còn tôi — không kìm được mà bật khóc .

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...