💔 CHƯƠNG 14: NHỮNG BỨC ẢNH KHÔNG GỬI
Một hôm, tôi mở điện thoại, thấy tin nhắn từ anh :
“Anh gửi nhầm, đừng để ý.”
Nhưng khi mở ra , đó là bức ảnh chụp góc bếp quen thuộc — nơi tôi từng ngồi gọt táo.
Trên bàn có tách trà , và cuốn sách tôi bỏ quên từ lâu.
Tôi nhìn thật lâu.
Nếu đó là “gửi nhầm”, thì tại sao lại chụp đúng góc ấy ?
Có lẽ
anh
cũng như
tôi
—
muốn
nói
, nhưng
không
đủ dũng khí.
Tối đó, tôi chụp lại tách trà trước mặt, gửi lại cho anh :
“Em cũng đang uống.”
Tin nhắn gửi đi rất lâu, không có phản hồi.
Chỉ đến gần nửa đêm, anh mới nhắn lại một dòng ngắn gọn:
“Anh nhớ em.”
Tôi không trả lời.
Nhưng nước mắt lại rơi xuống, ấm nóng và âm ỉ.
Có những điều, dù đã cố quên, vẫn trở lại trong khoảnh khắc chỉ một câu nói .
Chaporia
Bình Luận (0)