🌧 CHƯƠNG 16: VẾT NỨT TRONG TIM
Từ sau buổi chiều ở quán cà phê, giữa tôi và anh dường như có một bước tiến rất nhỏ.
Không còn là im lặng hoàn toàn , cũng chẳng phải thân thiết như xưa, mà là một thứ khoảng cách mơ hồ — đủ để nhìn thấy nhau , nhưng không đủ để chạm.
Anh vẫn nhắn tin, vẫn hỏi han, nhưng tôi luôn giữ chừng mực.
Tôi sợ, chỉ cần một cái nghiêng lòng, mình sẽ lại rơi vào vòng lặp cũ — nơi anh im lặng, còn tôi chờ đợi đến mòn mỏi.
Tối hôm đó, anh gửi tin nhắn:
“Ngày mai
có
cuộc hội thảo, em
đi
cùng
anh
nhé.
”
Tôi đáp: “Để xem lịch đã .”
Anh chỉ trả lời: “Anh vẫn chờ.”
Ngày hôm sau , tôi thật sự đến.
Anh trông thấy tôi giữa đám đông, đôi mắt khẽ sáng lên. Cảm giác ấy khiến tim tôi run rẩy, nhưng cũng sợ hãi.
Khi anh cúi xuống thì thầm:
“Cảm ơn em đã đến.”
Tôi chỉ đáp: “Anh nói như thể em là khách xa lạ vậy .”
Anh mỉm cười , ánh mắt có chút dịu dàng, nhưng sâu trong đó là điều gì đó tôi không dám gọi tên.
Có những vết nứt, không thể nhìn thấy, nhưng lại luôn hiện hữu — chỉ chờ một cái chạm nhẹ là vỡ tan.
Chaporia
Bình Luận (0)