☕ CHƯƠNG 17: NGƯỜI CŨ ĐẾN GÕ CỬA
Tôi tưởng chuyện giữa chúng tôi đang dần bình yên, cho đến khi cô ấy xuất hiện.
Một người phụ nữ thanh lịch, là đồng nghiệp cũ của anh — Hứa Nhu.
Cô ấy bước vào cuộc họp với nụ cười nhẹ, ánh mắt thân mật đặt lên anh .
Tôi lặng nhìn , tim nhói lên từng nhịp.
Họ trao đổi công việc, nhưng giữa những câu chữ, tôi thấy có điều gì đó thân quen.
Cô ấy từng là bạn gái cũ của anh — người tôi chỉ nghe qua một lần , chưa từng gặp mặt.
Khi tan họp, Hứa Nhu mỉm cười với tôi :
“Cô là vợ cũ của Phó Tri Duyện đúng
không
?
Tôi
từng
nghe
anh
nhắc đến.
”
Giọng cô ta nhẹ, nhưng từng chữ đều đủ sắc để cứa vào lòng.
Tôi chỉ cười nhạt: “Thật vinh hạnh.”
Tối đó, anh gọi điện.
“Em đừng hiểu lầm, anh và Hứa Nhu không có gì.”
Tôi cắt lời: “Anh không cần giải thích. Chúng ta đâu còn là gì của nhau .”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, chỉ còn tiếng thở dài.
Tôi tắt máy, lòng rối như tơ.
Có lẽ, thứ khiến người ta mệt nhất không phải là ghen, mà là không biết mình còn tư cách để ghen hay không .
Chaporia
Bình Luận (0)