🌙 CHƯƠNG 18: ĐÊM KHÔNG NGỦ
Đêm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ được .
Cứ nhắm mắt là lại thấy hình ảnh anh đứng cạnh cô ta , ánh mắt dịu dàng ấy — thứ từng là của tôi .
Tôi bật đèn, bước ra ban công.
Gió thổi lạnh, khiến lòng càng rối.
Điện thoại rung lên — tin nhắn của anh .
“Em vẫn chưa ngủ à ?”
Tôi không trả lời.
“Nếu đang giận, cứ
nói
. Anh sợ nhất là em im lặng.
”
Tôi gõ dòng chữ:
“Anh từng sợ à ? Lúc tôi im lặng rời đi , anh đâu có nói gì.”
Rồi tôi xoá đi , không gửi.
Một lúc sau , anh nhắn tiếp:
“Anh đã nói sai nhiều điều, nhưng anh chưa từng thôi nghĩ về em.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nước mắt rơi lúc nào không hay .
Có những lời xin lỗi , đến khi nghe được , lại chẳng còn đủ can đảm để tin.
Chaporia
Bình Luận (0)