🌧 CHƯƠNG 19: MỘT NGÀY MƯA KHÁC
Hôm nay, trời lại mưa.
Tôi vừa ra khỏi công ty thì bắt gặp anh đứng trước cửa, che ô chờ.
“Anh đến làm gì?” – tôi hỏi, giọng lạc đi .
“Đưa em về.”
Tôi muốn từ chối, nhưng cơn mưa xối xả khiến mọi lời nói mắc lại nơi cổ họng.
Anh bước tới, giơ ô che cho tôi .
Khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn vài centimet, nhưng tim tôi đập như muốn vỡ.
“Em
có
thể đừng sợ
anh
nữa
không
?” –
anh
nói
khẽ.
Tôi sững người : “ Tôi không sợ.”
“Có. Em sợ lại tin anh , rồi lại đau.”
Câu nói ấy khiến tôi cứng đờ.
Mưa rơi dày hơn, hơi thở anh hòa vào tiếng mưa, dịu nhưng buồn.
Tôi không đáp, chỉ bước đi thật nhanh.
Nhưng anh vẫn lặng lẽ đi bên cạnh, không bỏ lại tôi giữa con đường ướt át.
Lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi cảm nhận được hơi ấm của anh rõ ràng đến thế — vừa quen, vừa lạ.
Chaporia
Bình Luận (0)