Đến khi ta biết chuyện, thì nàng ta đã đánh chết hơn hai mươi người. Ta nhìn không lọt mắt, bèn gọi nàng ta đến, trách mắng hành sự quá mức tàn độc. Tần Thư Dao không phục ta chút nào, nhưng khoảnh khắc nhìn thấy Tiêu Triệt đến, liền khóc thành lệ nhân. Tiêu Triệt xót xa vô cùng, dỗ dành một hồi lâu. Rồi lại quay đầu nói với ta:
“Hoàng hậu đã lâu không làm mẹ, tự nhiên không nhớ cảnh trẻ nhỏ quấy khóc, làm mẹ xót con là lẽ đương nhiên. Dao nhi chẳng qua là lo lắng cho hoàng tử nên mới hơi quá đáng một chút, nàng hà tất phải tính toán chi li như vậy?”
Chính lúc đó, ta mới kinh hãi nhận ra thế nào là sự tuyệt tình của bậc đế vương. Ta từng có hoàng tử cơ mà. Thằng bé mới ba tuổi, đáng yêu và thông minh hơn con trai của Tần Thư Dao rất nhiều, nhưng thằng bé mất rồi. Bị kẻ ác hại chết khi còn quá nhỏ.
Phi tần hậu cung, dẫu cho có đấu đá lừa gạt lẫn nhau thế nào, nhưng trong chuyện con cái, ai cũng thấu hiểu nỗi gian nan. Nên dù có ghét ai đến mấy, cùng lắm cũng chỉ mắng trộm một câu hồ ly tinh mê hoặc quân vương, hoặc là nhan sắc tàn phai. Không ai dùng những lời lẽ ác độc như vậy để mắng một người từng làm mẹ.
Ta bỗng thấy mọi thứ thật vô vị tột cùng. Đêm hôm đó, ta đuổi hết mọi người đi, rồi phóng một mồi lửa trong tẩm điện. Lửa cháy rất lớn, không ai dám xông vào.
Vậy mà Tiêu Triệt lại quấn một chiếc chăn ướt sũng lao tới trước mặt ta. Hắn kéo ta bỏ chạy. Vừa chạy vừa mắng: “Thẩm Minh Châu, nàng điên rồi sao? Nàng từng hứa với ta, cả đời này sẽ ở bên cạnh ta. Ta không cho phép nàng chết, nàng phải ở bên ta cả đời, làm Hoàng hậu của ta!”
Sau đó, xà nhà gãy sập. Tiêu Triệt không suy nghĩ gì liền đè ta xuống dưới thân để che chở.
Hắn lại chết trước cả ta.
Yêu và hận, trong khoảnh khắc này đan xen liên tục. Ta thật sự rất mệt, rất mệt mỏi.
Đến khi mở mắt ra lần nữa, ta không ngờ mình đã quay về hai mươi năm trước, khi ta còn chưa trở thành phi tần của Tiêu Triệt. Mọi chuyện vẫn còn cơ hội cứu vãn.
**03**
Họa sư còn trẻ, có lẽ đây là lần đầu nhận hối lộ nên chột dạ vô cùng. Một trong hai nén vàng bị hắn run tay làm rơi xuống đất, lăn đến ngay dưới chân Khương Dao.
Thấy vậy, Khương Dao không giấu nổi sự vui mừng trong mắt. Nàng ta nhặt nén vàng lên, lớn tiếng kêu gào đòi bẩm báo chuyện này lên trên.
“Hối lộ họa sư là trọng tội. Thẩm Minh Châu, ngươi đoán xem bệ hạ có nổi giận không?”
Nàng ta vừa dứt lời, từ ngoài cửa đã có một đám người bước vào. Người đi đầu mặc áo choàng màu minh hoàng (màu vàng hoàng gia). Ta vừa liếc thấy một góc áo liền lập tức cầm chiếc quạt tròn trên bàn lên, che khuất mặt mình.
Khương Dao thấy thế cũng lật đật lấy quạt che mặt. Ở nước Tiêu có một quy củ bất thành văn, nếu trước ngày tuyển tú mà bị đế vương nhìn thấy dung mạo thì là điềm đại hung, sẽ rất khó trúng tuyển. Cho nên Khương Dao lập tức giấu mặt đi.
Còn ta thì lo sợ Tiêu Triệt nhìn thấy gương mặt này rồi sẽ lại giống kiếp trước, nhất kiến chung tình với ta. Mà kiếp này, ta không muốn nhập cung nữa.
Tiêu Triệt ngồi ngay ngắn ở ghế thượng vị: “Trẫm đi ngang qua Tú Nữ cung, nghe thấy bên trong ồn ào, hình như đang nói chuyện hối lộ. Đã xảy ra chuyện gì?”
Khương Dao lập tức quỳ xuống cáo trạng.
“Bệ hạ, nữ nhi nhà họ Thẩm là Thẩm Minh Châu hối lộ họa sư, muốn hắn vẽ mình đẹp hơn để được chọn!”
“Ồ?” Tiêu Triệt nhướng mày. Hắn nhìn về phía ta. Ta bèn nâng chiếc quạt lụa lên cao thêm một chút.
Tiêu Triệt lại hỏi: “Thẩm Minh Châu, ngươi có gì để giải thích không?”
Ta không lên tiếng. Vì dù có giải thích hay không thì cũng chẳng thay đổi được sự thật là ta đã hối lộ. Chẳng lẽ lại nói ta hối lộ để được rớt, cầu xin họa sư vẽ ta xấu đi, thế thì thật sự quá hoang đường. Hơn nữa, con người ai cũng có tính tò mò. Nếu ta thật sự nói vậy, Tiêu Triệt nhất định sẽ tò mò về dung mạo của ta, đến lúc đó ta muốn không vào cung e cũng khó.
Cho nên ta chỉ có thể cúi đầu im lặng.
Tiêu Triệt không nói gì, chỉ sai người mang bức họa của ta lên. Dù chưa đến ngày tuyển tú thì chưa gặp mặt tú nữ, nhưng có thể mở xem tranh trước.
Hắn mở bức tranh, khi nhìn rõ người trong tranh thì khẽ nhíu mày. Hồi lâu sau, Tiêu Triệt bật cười thành tiếng.
“Hà cớ gì phải tốn bạc vô ích chứ.”
Hắn đặt bức tranh sang một bên, lại nhìn về phía ta. Ta cảm nhận được ánh mắt dò xét của hắn nhưng thủy chung vẫn không dám ngẩng đầu.
“Thẩm Minh Châu, trẫm đã xem qua bức họa của ngươi, coi như là tuyển tú sớm, ngươi hãy về nhà đi.”
Như vậy nghĩa là ta đã rớt.
Tiêu Triệt lại nói: “Nhưng chuyện ngươi hối lộ họa sư rốt cuộc là có lỗi, phạt ngươi quỳ đủ hai canh giờ rồi mới được xuất cung.”
Khương Dao cười lạnh, nhỏ giọng thì thầm: “Thẩm Minh Châu, ngươi rốt cuộc đã bắt họa sư vẽ mình thành nhân vật thần tiên nào vậy? Đến mức ngay cả bệ hạ cũng không tin ngươi có dung mạo đẹp như thế nên mới cho rớt? Nhưng chuyện ngày hôm nay mà truyền ra ngoài, sau này ngươi nghị thân cưới gả, nhất định không chọn được phu quân môn đăng hộ đối nữa, chỉ có thể gả thấp thôi.”
Nếu ta sống không tốt, ả sẽ vui vẻ hơn bất cứ ai. Cũng khó trách tại sao ta lại ghét ả đến vậy.
Khương Dao vừa dứt lời, ngoài cửa chợt vang lên giọng nam tử lạ lẫm: “Hoàng huynh, không phải đã hứa sẽ đánh cờ cùng đệ sao?”
Ta dùng đuôi mắt liếc nhìn ra cửa. Người bước tới phong thần tuấn lãng, dung mạo tuyệt sắc, thậm chí còn đẹp hơn cả nữ tử. Kiếp trước ta đã từng gặp người này. Chàng tên là Tiêu Chẩm, vị hoàng đệ ruột thịt mà Tiêu Triệt sủng ái nhất, cũng là An Vương đương triều.
Kiếp trước Tiêu Chẩm cả đời không lấy vợ. Tiêu Triệt vì chuyện này mà u sầu suốt một thời gian dài. Nhưng vì quá yêu thương đệ đệ nên hắn cũng không nỡ hà khắc ép buộc. Càng không nỡ ép chàng cưới người mình không thích.
“Vừa xem náo nhiệt một chút.” Tiêu Triệt đưa bức tranh cho chàng: “Đệ xem này, cô nương này hối lộ họa sư, mà bức họa này cũng quá… Trẫm đã cho nàng ta rớt rồi, quỳ đủ hai canh giờ thì xuất cung.”
Tiêu Chẩm nhận lấy bức tranh, nhìn kỹ một chút, đôi mắt bỗng sáng lên. Chàng cất giọng nhẹ nhàng vui vẻ: “Hoàng huynh nếu không thích, hay là ban nàng ấy làm thê tử cho đệ đi, thấy sao?”
Tim ta bỗng nảy lên một nhịp.
Tiêu Triệt đáp: “Khó khi đệ mở miệng, trẫm đương nhiên sẽ không bác bỏ ý của đệ. Hôm nay, trẫm sẽ ban hôn cho hai người.”
**04**
Kim khẩu ngọc ngôn của bậc đế vương.
Hắn đã nói ban hôn, đó chính là ân sủng vô thượng, không có lý nào cho phép cự tuyệt. Nếu không, chính là tội kháng chỉ bất tuân, phải lưu đày ba ngàn dặm.
Vì vậy, cuộc hôn nhân với Tiêu Chẩm đã như đinh đóng cột.
“Đã ban hôn, vậy ngươi chính là An Vương Phi tương lai, không còn là tú nữ của trẫm nữa, có thể bỏ quạt xuống rồi.”
Khóe mắt Tiêu Triệt mang theo ý cười, có vẻ như hắn vô cùng tò mò về dung nhan của ta. Bàn tay đang cầm cán quạt của ta hơi run rẩy. Nhưng may là ta chưa kịp hạ xuống, Tiêu Chẩm đã nhanh tay nắm lấy cán quạt, che chắn khuôn mặt ta kỹ càng hơn.
“Hoàng huynh, đây là thê tử chưa cưới của đệ, chẳng có lý nào lại để huynh nhìn trước.” Tiêu Chẩm đứng chắn trước mặt ta, che khuất hơn nửa thân hình ta.
“Được được được, cho đệ nhìn trước, trẫm không nhìn thê tử chưa cưới của đệ, được chưa?”
Tiêu Triệt hết sức nuông chiều đứa em trai này. Chỉ một câu nói ấy đã dập tắt ngay ý định muốn chiêm ngưỡng dung nhan của ta.
Khương Dao đứng cạnh đó vừa tức vừa vội. Nàng ta trừng mắt nhìn ta, rồi lập tức lên tiếng: “Bệ hạ, tuy nói được người ban hôn, nàng ta là An Vương Phi tương lai. Nhưng quốc pháp không thể bỏ, tội hối lộ họa sư, nếu không trị nghiêm thì nhất định sẽ khiến nhiều tú nữ khác tranh nhau học theo…”
“Ta nói cái nữ nhân nhà ngươi sao lại chấp nhặt thế nhỉ?” Tiêu Chẩm cắt ngang lời nàng ta. Rồi quay sang nhìn Tiêu Triệt: “Hoàng huynh, đệ vất vả lắm mới kiếm được một nàng dâu, huynh cũng không muốn nàng ấy phải tập tễnh đi thỉnh an hoàng ngạch nương chứ?”
Tiêu Triệt hơi im lặng, rồi rất nhanh đưa ra quyết định. Hắn nhìn ta: “Thẩm thị Minh Châu, tội hối lộ của ngươi rành rành, nếu trẫm không phạt thì e khó lòng khiến tú nữ khác tâm phục. Nhưng ngươi đã là An Vương Phi tương lai, cũng coi như người của hoàng gia, vậy thì chỉ cần quỳ một canh giờ thôi!”
Nói xong, như thể sợ đứa đệ đệ này lại dây dưa làm nũng tiếp, Tiêu Triệt vội đứng dậy rời đi. Khương Dao cũng bám gót theo sau.
Trong phòng họa sư, giờ chỉ còn lại ta và Tiêu Chẩm.
Chàng “bịch” một tiếng quỳ xuống bên cạnh ta.
“An Vương, ngài làm sao…” Ta kinh hãi: “Bệ hạ chỉ phạt thần nữ quỳ, đâu có bắt ngài quỳ.”
Tiêu Chẩm nhếch môi, nụ cười tùy ý phóng khoáng. “Nói thế nào thì nàng cũng là vị hôn thê tương lai của ta, làm gì có chuyện đứng nhìn nương tử quỳ, còn ta thì đứng một bên xem trò cười?”
Chàng lại nhích quỳ gần ta thêm một chút. “Nữ nhi da mặt mỏng, mấy ngày nay vì chuyện tuyển tú mà người ra vào Tú Nữ cung nườm nượp. Nếu chuyện nàng bị phạt quỳ đồn ra ngoài, khó tránh khỏi bị người ta nhai lưỡi. Nhưng nếu có ta quỳ cùng nàng, bọn họ tuyệt đối không dám buông lời đàm tiếu.”
Hóa ra chàng đang suy nghĩ cho ta. Ta khá bất ngờ, bởi kiếp trước ta và Tiêu Chẩm mới chỉ gặp nhau đúng một lần. Lần đó chàng vào cung bái kiến Tiêu Triệt, ta tình cờ ở ngay bên cạnh. Chàng hành lễ với ta, gọi ta là tẩu tẩu, nhưng sau này chàng vào cung nữa ta đều không đụng mặt.
Chỉ biết vị An Vương này tính tình tản mạn, ung dung tự tại độc nhất vô nhị. Kiếp trước Tiêu Triệt thường nói, lẽ ra không nên phong đệ ấy làm An Vương, mà nên phong làm Tiêu Dao Vương mới đúng. Thật không ngờ, Tiêu Chẩm lại là một con người thú vị như vậy.
“Không biết An Vương, vì sao lại muốn cưới ta?” Ta lúc này vẫn lấy quạt che mặt. Tiêu Triệt không mang theo bức tranh kia, nó vẫn nằm trơ trọi trên bàn.
Tiêu Chẩm xoa xoa cằm, ánh mắt cũng dừng lại trên bức họa. “Nói ra có thể nàng không tin, ta nhất kiến chung tình với bức họa của nàng rồi.”
Ta: “…”
Thật sự không thể tin được. Dù sao thì nữ tử trên bức họa kia dung mạo vô cùng bình thường, miễn cưỡng lắm mới gọi là thanh tú.
“Nhưng mà ta chính là nhất kiến chung tình đấy.” Tiêu Chẩm quay sang nhìn ta. Chàng mặt mày mang ý cười, lời nói nhẹ nhàng hoạt bát nhưng không hề đem lại cảm giác cợt nhả, phù phiếm.
“Thẩm Minh Châu, nàng rất đẹp, đừng lấy định kiến thế tục để tự đánh giá mình, được không?”
Tiêu Chẩm nghiêng đầu, như đang suy ngẫm điều gì, tiếp đó vội đứng dậy ôm chặt bức tranh vào lòng. “Nếu hoàng huynh đã không sai người mang tranh đi, vậy bức tranh này là của ta.”
Nói xong, như chợt nhớ ra điều gì, chàng giơ tay vỗ vỗ đầu. “Là ta ngốc quá, rõ ràng người thật đang ở bên cạnh, ta lại cứ dán mắt vào bức tranh.”
Tiêu Chẩm chớp chớp mắt nhìn ta. “An Vương Phi tương lai, bây giờ có thể cho ta xem mặt nàng được chưa?”
Ta không lập tức bỏ quạt xuống. “Bệ hạ đã phán ta hối lộ họa sư, ngài không sợ ta dung mạo xấu xí, họa sư tài tình múa bút mới miễn cưỡng vẽ ta được đôi phần thanh tú sao?”
Tiêu Chẩm lắc đầu: “Ta đã lớn mật cầu hôn, thì đã nghĩ tới muôn ngàn kết cục. Xinh đẹp hay xấu xí, tất cả cũng chỉ là lớp da thịt bên ngoài. Ta ái mộ nàng, là bởi vì khoảnh khắc nhìn thấy nàng, ta đã muốn cưới nàng làm thê tử.”
Bất luận lời chàng nói là thật hay giả, chí ít những lời này nghe xong khiến người ta trong lòng vui vẻ. Vậy nên, ta từ từ hạ chiếc quạt che mặt xuống.
“Trời đất ơi ——” Tiêu Chẩm trợn tròn mắt. “Hình như ta vừa thấy tiên nữ giáng trần!”
**05**
Chàng khen người ta trắng trợn quá, khiến ta không khỏi ngượng ngùng, lại lấy quạt che mặt.
Tiêu Chẩm khẽ ho một tiếng, rồi như chợt nhớ ra điều gì, chàng chỉ tay ra ngoài cửa, nơi gã họa sư vừa đi ngang qua. Chàng lớn tiếng gầm thét: “Hắn là đồ lừa đảo! Hắn nhận tiền của nàng mà không làm việc!”
Giọng Tiêu Chẩm rất lớn, dọa họa sư chạy trối chết, thoắt cái đã mất hút.
“Thẩm Minh Châu, chắc chắn nàng chưa xem bức họa này đúng không?” Chàng ra vẻ vô cùng đứng đắn nói: “Hắn lừa nàng rồi.”
Biểu cảm của chàng quá mức đáng yêu, ta không nhịn được bật cười, ném chiếc quạt sang một bên. Cố ý làm ra vẻ ảo não: “Vậy phải làm sao bây giờ?”
“Nàng vào cung tuyển tú, chắc hẳn là muốn làm phi làm hậu. Tên họa sư lừa đảo này đã hại nàng, ta cũng không thể để một vị vương gia nhàn tản như ta cản trở tiền đồ của nàng được, ta phải lập tức đi cầu kiến hoàng huynh…”
Tiêu Chẩm đứng lên, ôm bức tranh định chạy ra ngoài. Nhưng ta đã nhanh tay níu tay áo chàng lại.
“Nếu ta vốn dĩ không muốn vào cung làm phi làm hậu thì sao?”
Bước chân của chàng khựng lại. Tiêu Chẩm quay người, ánh mắt nhìn ta ngập tràn vẻ khó tin: “Nàng chê hoàng huynh ta không xứng với nàng sao?”
Ta: “…”
Chaporia
Bình Luận (0)