Ta nhếch mép, muốn cười mà không cười nổi, cực kỳ bất đắc dĩ. Tiêu Chẩm lại vỗ vỗ vào đầu mình.

“Cũng đúng, nàng là tiên nữ, tiên nữ thì phàm phu tục tử làm sao xứng được. Hoàng huynh ta tuy là cửu ngũ chí tôn, nhưng suy cho cùng cũng là người phàm, nàng chướng mắt huynh ấy cũng là chuyện bình thường.”

Chàng lại quỳ xuống cạnh ta, dán mắt nhìn kỹ khuôn mặt ta, rồi thở dài thườn thượt một tiếng.

“Nhưng mà——” Giọng chàng đầy tuyệt vọng: “Vậy thì ta càng không xứng với nàng rồi!”

Chàng thật sự quá đáng yêu, ta lại phì cười. Nhìn ánh mắt chàng đang hướng về phía mình, ta bèn giải thích: “An Vương xin đừng tự hạ thấp mình. Dung mạo của ngài, thần nữ còn phải tự hổ thẹn không bằng.”

Mắt chàng sáng rỡ lên: “Vậy là, nàng thích khuôn mặt này của ta?”

Chưa đợi ta trả lời, Tiêu Chẩm đã đưa tay tự sờ lên mặt mình. Miệng lẩm bẩm: “Vậy sau này ta phải đối xử thật tốt với nó mới được.”

Quả nhiên là một người vô cùng thú vị.

**06**

Tối hôm đó, ta rời cung. Cha mẹ đã sớm biết chuyện ta rớt tuyển. Thấy ta về, không khỏi thở dài.

“Minh Châu nhà ta dung mạo nhường này mà bệ hạ còn không ưng mắt, chẳng lẽ ngài ấy muốn cưới tiên nữ sao?”

Cha nhíu mày, bảo mẹ cẩn trọng lời nói: “Chớ có suy đoán bừa bãi thánh ý, kẻo rước họa vào thân.”

Nói xong, cha bước đến trước mặt ta: “Không vào cung cũng tốt. Hậu cung sóng ngầm cuồn cuộn, con được chúng ta nuôi dưỡng nuông chiều thế này, nếu không vì vinh quang gia tộc, chúng ta quyết không muốn con phải nhập cung.”

Mẹ gật đầu đồng tình: “Làm An Vương Phi cũng tốt, nhập cung thì cùng lắm là phong Phi, sao bằng được làm chính thê nhà người ta.”

“Chỉ là gia tộc không thể không có phi tần.” Cha nhìn ta. “Minh Châu, trước khi con về phủ một canh giờ, các vị tộc lão đã bàn bạc việc đưa một tú nữ khác nhập cung.”

Ta nhíu mày: “Ai vậy ạ?”

“Đường tỷ của con, Thẩm Minh Nguyệt.” Mẹ vỗ vỗ tay ta. “Là con bé tự nguyện xin đi.”

Thẩm gia là thế gia trăm năm, ta có rất nhiều anh chị em họ. Thẩm Minh Nguyệt có ngoại hình giống ta tới ba phần. Nhưng quan hệ giữa ta và tỷ ấy lại tệ nhất. Đơn giản vì trong thế hệ này, ta và tỷ ấy nổi bật nhất, nên tự nhiên sinh ra tâm lý ganh đua. Lần tuyển tú này, Thẩm Minh Nguyệt cũng đã ngỏ ý muốn đi. Nhưng trưởng bối trong tộc không đồng ý, lại quay sang đưa ta vào cung. Từ đó, tình cảm tỷ muội của chúng ta triệt để sứt mẻ.

Chỉ là ở kiếp này, tỷ ấy đã được như ý nguyện nhập cung, biết đâu lại đạt được điều mình mong mỏi. Nhưng tất cả đều không liên quan nhiều đến ta. Ta đã rớt đài, lại có lời vàng ngọc của Tiêu Triệt, đã nghiễm nhiên trở thành An Vương Phi tương lai. Bây giờ chỉ cần chờ đạo thánh chỉ ban hôn giáng xuống là hoàn toàn danh chính ngôn thuận.

Chỉ là mấy ngày ở nhà, trong kinh thành lại lan truyền lời đồn bậy bạ, nói rằng ta vì muốn lấy lòng thiên tử nên đã dùng những thủ đoạn bẩn thỉu đê tiện. Nhưng thiên tử anh minh, không bị ta mê hoặc, còn đuổi ta ra khỏi hoàng cung.

Nghĩ cũng biết, lời đồn này chắc chắn là do Khương Dao sai người rêu rao. Bởi ngày hôm đó, trong số những người có mặt, chỉ có ả là có tư thù với ta, muốn ta thân bại danh liệt.

Cha mẹ vô cùng lo lắng, sợ ta vì chuyện này mà sinh bệnh u sầu, nên ngày đêm túc trực bên cạnh.

“Vị phu quân chưa cưới kia của con quả thật nặng tình với con. Lời đồn trong kinh thành chướng tai như vậy mà ngài ấy nửa chữ cũng không tin, còn đi đánh hai công tử nhà họ Khương –  những kẻ tung tin đồn – một trận tơi bời. Kết quả bị bệ hạ mắng cho một trận đấy.”

Khi mẹ nói câu này, Tiêu Chẩm vừa gửi thiệp bái phỏng đến nhà ta, cha đang ở sảnh trước đón tiếp.

“Minh Châu, tuy không được vào cung làm phi, nhưng có được một người toàn tâm toàn ý yêu thương mình, đó cũng là chuyện tốt.”

Cha mẹ ta tình thâm sâu nặng, cả đời là phu thê hòa thuận. Nói thật lòng, ta luôn ao ước được như vậy.

Kiếp trước, tuy ta nhập cung làm phi, độc chiếm thánh sủng, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã leo lên ngôi Hoàng hậu, nhưng Tiêu Triệt vĩnh viễn không thể chỉ là phu quân của riêng ta. Hắn sẽ nạp phi, sẽ sinh con với người phụ nữ khác. Cứ mười ngày thì kiểu gì cũng có ba bốn ngày hắn qua tẩm cung của phi tần khác nghỉ lại.

Hắn nói làm vậy là muốn tốt cho ta.

“Minh Châu, nếu nàng một mình độc chiếm thánh ân, sẽ không tốt cho danh tiếng của nàng, mà cũng ảnh hưởng đến uy danh của trẫm.”

Hắn dạy ta trở thành một Hoàng hậu hiền đức.

Nhưng nhi nữ ai chẳng có lòng ích kỷ. Phu quân, tại sao lại không thể chỉ là của riêng mình?

Nhưng kiếp trước ta vẫn trao trọn trái tim ra để yêu. Chỉ là cái giá phải trả quá đắt.

Không biết từ lúc nào, Tiêu Chẩm đã được cha dẫn vào khoảng sân nhỏ của ta. Chàng cúi chào mẹ ta trước, rồi bước tới trước mặt ta: “Minh Châu, mấy kẻ đó là do ghen tị với nàng thôi, nàng đừng buồn, ta thích nàng nhất.”

Lời nói của Tiêu Chẩm trực tiếp đến nỗi dù cha mẹ ta đã sống ngần ấy năm cũng không khỏi đỏ mặt. Tuy nhiên, ý cười trong mắt họ rất chân thật, còn xen lẫn vô vàn sự mãn nguyện.

Tiêu Chẩm lại nói: “Hoàng huynh vừa sai người truyền tin cho ta, bảo sáng mai ta đưa nàng vào cung, chính thức nhận thánh chỉ ban hôn.”

“Ta cũng phải đi sao?”

Sống lại một đời, ta thật sự không muốn bước chân vào hoàng cung chút nào.

**07**

Nhưng lời của thiên tử thì không thể cự tuyệt. Dù có không muốn thế nào, rạng sáng hôm sau, ta vẫn phải lên cỗ xe ngựa hướng thẳng đến hoàng cung.

Tiêu Chẩm đích thân đến cổng Thẩm phủ đón ta. Thấy ta đeo khăn lụa che mặt, chàng không khỏi tò mò: “Minh Châu, nàng làm sao vậy?”

Ta giả vờ ho khan hai tiếng: “Đêm qua nhiễm lạnh, sợ hôm nay vào cung nhỡ mạo phạm quý nhân, nghĩ đi nghĩ lại, vẫn là nên đeo khăn che mặt thì hơn.”

Nghe vậy, Tiêu Chẩm lập tức cởi áo choàng lông cáo trên người khoác lên cho ta. “Thế nàng phải mặc ấm vào, trước khi ra cửa đã uống thuốc chưa?”

Ta gật đầu, Tiêu Chẩm lại dặn dò thêm vài câu, không quên dặn phu xe đi chậm một chút, chỉ sợ ta xóc nảy khó chịu.

Sợ ta buồn chán, Tiêu Chẩm lại kể cho ta nghe kết quả đợt tuyển tú mấy ngày qua.

“Hoàng huynh chọn được năm tú nữ.”

“Cái ả Khương Dao thích cáo trạng kia cũng được chọn, hoàng huynh phong nàng ta làm Mỹ nhân, nhưng cũng chưa chắc hoàng huynh đã thích.”

“Vị đường tỷ kia của nàng ngược lại vị trí cao nhất, vừa vào cung đã là Quý nhân.”

“Hôm qua ta vào cung, vừa khéo gặp nàng ta.”

“Nàng ta dung mạo tuy có ba phần giống nàng, nhưng lại chẳng gần gũi dễ mến bằng nàng. Vừa thấy mặt ta đã hếch mũi lên trời, cứ sợ người khác không biết nàng ta là sủng phi vậy.”

Tiêu Chẩm có vẻ rất không ưa Thẩm Minh Nguyệt, bèn chắp hai tay vào nhau, hậm hực lẩm bẩm: “Nàng ta còn định nói xấu nàng, nhưng bị ta mắng cho một trận, tức đỏ cả mắt, ấm ức chạy đi tìm hoàng huynh mách lẻo. Cũng là đồ thích cáo trạng!”

Ta liếc nhìn đầu gối chàng. “Cho nên hôm nay ngài đến đón ta, đi đứng tập tễnh, là vì hôm qua bị hoàng huynh ngài phạt quỳ sao?”

Tiêu Chẩm hừ mũi cực kỳ bất mãn một tiếng: “Huynh ấy đam mê tửu sắc, vì một ả cáo trạng mà đi phạt đệ đệ ruột của mình. Ta cũng phải đi tìm hoàng ngạch nương mách lẻo, để bà mắng hoàng huynh một trận!”

Vừa dứt lời, có thái giám chặn xe ngựa lại, báo rằng Thái hậu triệu kiến Tiêu Chẩm.

Chàng vốn định dẫn ta đi cùng: “Vương gia, Thái hậu lần này triệu kiến, có dặn dò đặc biệt là chỉ gặp một mình ngài thôi.”

Thấy Tiêu Chẩm khó xử, ta bèn chủ động xin ra ngự hoa viên đợi chàng.

Chàng cũng căn dặn ta đừng chạy lung tung. “Trong cung hoàng huynh tuy không có nhiều phi tần, nhưng mấy người đó chẳng ai dễ chọc đâu. Nàng ra hồ Thái Dịch đợi ta đi, bình thường chẳng có phi tần nào qua đó, nàng cũng được thoải mái một chút.”

Ta gật đầu, nhìn chàng rời đi, sau đó xuống xe ngựa, đi theo cung nữ dẫn đường tiến về phía hồ Thái Dịch.

**08**

Cảnh sắc ở hồ Thái Dịch vẫn như xưa, không khác kiếp trước là bao.

Khi đó, Trữ nhi của ta vẫn còn sống. Thằng bé non nớt đáng yêu, mỗi ngày ăn cơm xong đều nằng nặc kéo ta ra hồ Thái Dịch chơi đùa. Thế là Tiêu Triệt liền sai người thả rất nhiều cá nhỏ xuống hồ. Mỗi lần Trữ nhi nhìn thấy, lại vỗ đôi tay nhỏ bé hò reo sung sướng, sai người đi bắt cá. Thằng bé còn nói: “Nương thân thích ăn cá nhất!”

Tiêu Triệt biết chuyện thì dở khóc dở cười, bởi vì lũ cá nhỏ đó ăn chẳng ngon chút nào. Thế là hắn lại sai người thả những loại cá ta thích xuống hồ. Cho thái giám, cung nữ chơi trò bắt cá cùng con. Một bóng dáng nhỏ bé ôm con cá lớn hơn cả người mình, bước đi loạng choạng, nhưng luôn tìm được đúng đường đến tiểu thiện phòng trong cung ta, dùng chất giọng nũng nịu bảo họ làm cá cho ta.

Những tháng ngày ấy, thật sự quá đỗi hạnh phúc.

Cho đến khi Trữ nhi qua đời. Hồ Thái Dịch vẫn còn đây, nhưng không còn ai bắt loại cá ta thích ăn cho ta nữa. Ta chìm trong muôn ngàn cảm xúc, bất giác rơi lệ.

Chẳng ngờ, Tiêu Triệt lại đưa vị đường tỷ Thẩm Minh Nguyệt của ta đến đây. Nghe thấy tiếng cồng vàng báo hiệu ngự giá đế vương giáng lâm, ta lập tức lau khô nước mắt, xoay người quỳ xuống. Tiêu Triệt ngồi trên long liễn, ôm Thẩm Minh Nguyệt vào lòng.

“Ây da, đây chẳng phải là đường muội được sủng ái nhất nhà ta sao?”

Thẩm Minh Nguyệt bận một thân cung trang màu đỏ rực rỡ, vẻ đẹp kinh tâm động phách, cũng khó trách Tiêu Triệt lại sủng ái ả đến thế. Ả bước xuống long liễn, tiến đến trước mặt ta, cao ngạo nhìn xuống: “Thẩm Minh Châu, tại sao ngươi lại dùng khăn lụa che mặt? Có phải biết mình làm chuyện mờ ám không ra gì, nên giờ không dám lấy bộ mặt thật ra gặp người khác rồi đúng không?”

Thẩm Minh Nguyệt cố ý buông lời chế giễu, Tiêu Triệt cũng hùa theo bật cười.

“Ái phi, nàng ta không bằng một phần vạn của nàng.”

Nghe những lời của Tiêu Triệt, Thẩm Minh Nguyệt làm ra vẻ thẹn thùng, nũng nịu ngả vào lòng hắn: “Bệ hạ, nàng ta mạo phạm thần thiếp, bệ hạ phạt nàng ta đi, được không?”

Ân sủng hoàng gia là vậy. Không cần lý do, cũng có thể tùy ý trừng phạt người khác.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...