**13**

Nhưng thiên tử ban hôn, theo quy củ, dù thế nào ta cũng phải nhập cung một chuyến.

Tiêu Triệt không gặp ta ngay. Khương Dao và Thẩm Minh Nguyệt tình cờ đụng độ trong ngự hoa viên, hai người lời qua tiếng lại, tuôn ra toàn những lời chua ngoa cay nghiệt. Cuối cùng, không biết ai ra tay trước mà lao vào đánh nhau.

Nghe tin, Tiêu Triệt lập tức chạy đến ngự hoa viên. Ta và Tiêu Chẩm bám gót theo sau. Vừa đến nơi, chỉ thấy trên mặt Thẩm Minh Nguyệt hằn mấy vết xước tươm máu, y phục bị xé rách một mảng lớn. Khương Dao cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Ả như bị ai đấm vào mặt, mắt trái sưng húp, không mở ra nổi. Hai người đang giật tóc, cấu xé lẫn nhau.

Thái giám, cung nữ bên cạnh muốn xông vào can ngăn nhưng lại sợ làm bị thương chủ tử, nên chẳng ai dám hành động khinh suất.

Cho đến khi Tiêu Triệt xuất hiện. Hắn lạnh lùng bước tới đứng giữa hai người, định ra tay tách hai ả ra. Ai ngờ Thẩm Minh Nguyệt trong lúc cơn tức bốc lên ngùn ngụt, lỡ đấm một cú trúng ngay má trái của Tiêu Triệt. Khương Dao cũng không vừa, bàn tay với những chiếc móng vuốt nhọn hoắt tát một cái chát chúa lên má phải hắn.

Trong khoảnh khắc, cả ngự hoa viên tĩnh lặng như tờ. Thái giám, cung nữ đồng loạt quỳ sạp xuống đất.

Thẩm Minh Nguyệt và Khương Dao bừng tỉnh, ánh mắt kinh hoàng, lập tức quỳ gối xin tha: “Bệ hạ, thần thiếp không cố ý.”

Khương Dao vội vã tiếp lời: “Bệ hạ, thần thiếp bị Thẩm Quý nhân làm cho tức quá, nên mới lỡ tay làm bệ hạ bị thương.” Ả cuống cuồng bào chữa. Vốn định ngẩng đầu nhìn Tiêu Triệt, vô tình lại liếc thấy ta đang đứng không xa xem kịch hay.

Nhìn thấy kẻ đáng ghét gặp xui xẻo, mà lại còn là hai kẻ cùng lúc. Nếu là trước kia, ta nhất định sẽ cực lực kềm chế, không để niềm vui lộ ra mặt. Nhưng những ngày tháng bên cạnh Tiêu Chẩm, sự phóng khoáng, tự do, dám yêu dám hận không rào cản của chàng đã lây sang ta. Thế nên khi chứng kiến hai ả kia chuốc họa, ta không nhịn được phì cười.

Khương Dao thấy thế, ánh mắt lóe lên tia độc ác. Ả chỉ tay thẳng vào ta: “Bệ hạ, nàng ta cười nhạo ngài!”

Thật không biết liêm sỉ! Nhưng khi Tiêu Triệt quay sang nhìn, ta lập tức lấy tay bịt miệng, không cho hắn thấy ta đang cười.

Chỉ là, hắn không nổi trận lôi đình như ta tưởng. Mà ngay giây phút nhìn rõ dung mạo của ta, trong mắt hắn lóe lên sự kinh diễm không che giấu nổi, cùng với một thoáng thất thần. Y hệt như cái vẻ mặt khi hắn lần đầu tiên nhìn thấy ta ở kiếp trước.

Ánh mắt Tiêu Triệt nóng rực. Hắn chầm chậm bước tới trước mặt ta, giọng nói vô cùng dịu dàng, nhẹ nhàng: “Nàng là cung nữ của cung nào?”

Ta vừa định mở lời, Tiêu Triệt đã vội vã bồi thêm: “Vừa rồi làm nàng sợ rồi sao? Không sao đâu, trẫm sẽ bồi thường cho nàng. Nàng muốn vàng bạc châu báu, hay là lụa là gấm vóc? Dù là sắc phong làm…”

“Bệ hạ, ta là An Vương Phi.” Ta nhíu mày ngắt lời Tiêu Triệt.

Tiêu Chẩm đứng cạnh cũng không nhịn được xen vào: “Hoàng huynh, đây là đệ muội của huynh, huynh đừng dọa nàng ấy.”

“An Vương Phi?” Mắt Tiêu Triệt ngập tràn kinh ngạc: “Nàng là Thẩm Minh Châu?”

Ta gật đầu, hắn vẫn không thể tin.

“Trẫm từng xem bức họa của Thẩm Minh Châu, dáng vẻ hoàn toàn không giống nàng, sao nàng có thể là Thẩm Minh Châu được?”

“Là vì nàng ấy bị tên họa sư chết tiệt đó lừa chứ sao.” Tiêu Chẩm chen ngang.

Nhắc tới tay họa sư kia, Tiêu Chẩm nói hắn đã dám lừa bạc của ta thì đương nhiên phải bị đem về “sai sử một phen”. Thế là chàng tóm cổ hắn về Vương phủ làm họa sư. Chàng làm nũng nhờ ta giúp đỡ, thế là ngoài mặt ta phạt hắn ngày nào cũng phải vẽ tranh, nhưng lại trả cho hắn một mức lương bổng cao ngất ngưởng. Tên họa sư sướng phát điên, thề sống thề chết xin được ở lại Vương phủ vẽ tranh cả đời.

Nhưng Tiêu Triệt vẫn không tin, hắn quay người đi tới trước mặt Thẩm Minh Nguyệt: “Ngươi nói xem, nàng ta có phải là đường muội của ngươi không?”

Thẩm Minh Nguyệt gật đầu.

Ánh sáng trong mắt Tiêu Triệt từng tấc từng tấc vỡ vụn.

**14**

Ta không thể xuất cung. Tiêu Triệt lấy cớ Thái hậu cần người bầu bạn, cưỡng ép giữ ta lại hoàng cung. Lại ném cho Tiêu Chẩm một đống công vụ lằng nhằng, nói là đã thành gia lập thất thì không thể tiếp tục làm vị vương gia nhàn tản nữa.

Chúng ta mới tân hôn chưa tròn một tháng, vậy mà đã không được gặp nhau.

Khi hầu hạ bên cạnh Thái hậu, ta thường xuyên chạm mặt Tiêu Triệt. Mỗi ngày hắn đến thỉnh an ba năm lần. Lần nào cũng tìm cớ giữ ta lại nói chuyện rất lâu. Cũng không có hành động đi quá giới hạn nào, chỉ hỏi về khẩu vị của Thái hậu, hỏi ta ở trong cung có quen không.

“Bệ hạ, ta muốn xuất cung.” Nụ cười trên môi hắn cứng đờ.

Những vết thương trên mặt do Khương Dao và Thẩm Minh Nguyệt cào đến nay vẫn chưa lành hẳn. Tổn thương đến long thể, chưa đợi Tiêu Triệt hạ lệnh xử phạt, đại thần triều đình đã dâng tấu sớ yêu cầu nghiêm trị. Thái hậu nghe vậy cũng bừng bừng nổi giận. Thế là hai vị phi tần mới nhập cung vỏn vẹn một tháng đã bị đưa thẳng vào ni cô am ngoài cung, cả đời không được trở lại.

“Thẩm Minh Châu, ở lại trong cung không tốt sao?” Giọng hắn rất nhẹ, như sợ làm ta giật mình, cũng như đang cố kìm nén.

Ta lắc đầu: “Nhưng ta là An Vương Phi, ta nên ở cạnh An Vương, chúng ta là phu thê…”

“Câm miệng!” Hắn không kìm được ngắt lời ta. Tiêu Triệt nhắm mắt lại, lồng ngực phập phồng dữ dội, hồi lâu sau mới cất tiếng lần nữa: “Thẩm Minh Châu, An Vương Phi và Hoàng hậu, nàng thấy ai tôn quý hơn?”

Ta nghe hiểu sự ám chỉ trong lời hắn. Nhưng ta không muốn.

“Hoàng hậu là mẫu nghi thiên hạ, đương nhiên là tôn quý nhất.”

Mắt Tiêu Triệt sáng lên.

Nhưng ta lại nói: “Nhưng ta thích A Chẩm, ta chỉ nguyện làm An Vương Phi của chàng.”

Ánh sáng trong mắt hắn lại vụt tắt. Hắn mím môi, không nói một lời rồi quay người rời đi.

Ta vẫn chưa thể về nhà. Chỉ là nghe nói, Tiêu Triệt ban thưởng vô số lễ vật cho Tiêu Chẩm. Hoàng ân cuồn cuộn, các vị vương gia trong tông thất nhìn mà đỏ mắt ghen tị.

Nhưng Tiêu Chẩm, thứ gì cũng không muốn nhận.

Hoàng hôn hôm ấy, ta lại nhận được một tin báo. Tiêu Triệt lúc hồi cung bị trượt ngã, đầu đập vào hòn đá. Hôn mê bất tỉnh suốt một thời gian. Thái hậu vô cùng lo lắng, lập tức dẫn ta đi thăm Tiêu Triệt. Hắn vẫn chưa tỉnh.

Trong tẩm điện, mùi thuốc nồng nặc. Tự dưng ta thấy buồn nôn. Thái y bắt mạch cho ta rồi kêu lên: “Đại hỷ! An Vương Phi đã có hỉ mạch rồi!”

Trong tẩm điện bỗng vang lên tiếng đồ đạc rơi vỡ loảng xoảng. Thái hậu không kịp vui mừng, vội vã đi vào trong.

Tiêu Triệt đi trước một bước, xốc rèm bước ra. Sắc mặt hắn trắng bệch, cực kỳ yếu ớt. Nhưng dưới đáy mắt là một tầng tâm tư vô cùng phức tạp không sao hóa giải được. Tiêu Triệt đi thẳng tới trước mặt ta.

“Thẩm Minh Châu, sao nàng dám lấy Tiêu Chẩm? Sao nàng dám mang thai đứa con của nó? Lẽ nào nàng… quên Trữ nhi rồi sao?”

Tim ta đánh “thót” một cái. Tiêu Triệt, hắn cũng trùng sinh rồi.

Đáy mắt hắn đỏ ngầu, bất chấp việc Thái hậu đang có mặt ở đó, hắn nắm chặt lấy vai ta, khản giọng gầm lên: “Thẩm Minh Châu, đáng lẽ nàng phải là thê tử của ta!”

“Không, ta không phải.” Ta hất tay hắn ra. “Kiếp này, ta gả cho A Chẩm. Ta là thê tử của chàng, ta yêu chàng.”

Đáy mắt Tiêu Triệt biến thành một mảnh hoang vu. “Nếu ta nhất định muốn cưỡng cầu thì sao?”

Ta liếc nhìn những ngọn hồng chúc vẫn đang cháy rực trong tẩm điện: “Cùng lắm thì chết thêm lần nữa.” Dù thế nào, ta cũng không muốn giam cầm bản thân trong chốn thâm cung tăm tối này nữa.

Thái hậu hoàn toàn ngây người. Bà giáng cho Tiêu Triệt một cái tát.

“Chẩm nhi là đệ đệ của con, nó cả đời này chỉ lấy một người thê tử duy nhất, lẽ nào con cũng muốn giành giật với nó sao?”

Tiêu Triệt cười khổ: “Mẫu hậu, người vẫn luôn thiên vị như vậy.”

**15**

Thái hậu vẫn còn đó, Tiêu Triệt có không muốn thế nào cũng chẳng thể cưỡng ép tiếp. Huống hồ ta đã mang thai con của Tiêu Chẩm.

Kiếp trước, ta làm phi tần của Tiêu Triệt hai mươi năm. Kiếp này, ta không muốn nhập cung nữa.

Ta nói: “Khó khăn lắm ta mới có được đứa bé này, ta muốn nhìn nó khỏe mạnh lớn lên. Cầu xin bệ hạ thành toàn.”

Trữ nhi, là nỗi đau dai dẳng cả đời ta. Tiêu Triệt, cũng phải chịu đau đớn.

Cuối cùng hắn nhắm nghiền hai mắt: “Đi đi, đi thật xa vào, đừng bao giờ để trẫm nhìn thấy nàng nữa.”

**16**

Vậy là ta cùng Tiêu Chẩm đến đất phong của chàng.

Giang Nam trù phú, đây là nơi Thái hậu đã tranh thủ cho chúng ta. Ta sinh hạ một cô con gái. Băng tuyết đáng yêu. Tên cúng cơm là Bảo nhi. Con bé là bảo bối nhỏ bé của ta và Tiêu Chẩm.

Năm Bảo nhi ba tuổi, chúng ta phát hiện con bé khác với những đứa trẻ bình thường. Bảo nhi không hay khóc nháo. Con bé thích đọc sách, thích nghe phu tử giảng giải đạo lý lớn lao.

Năm Bảo nhi lên bảy. Con bé gặp qua là nhớ không quên, trở thành thần đồng nức tiếng khắp vùng Giang Nam. Ta từng hỏi về lý tưởng tương lai của con.

Ánh mắt con bé kiên định: “Mẫu thân, con muốn trở thành một người có ích cho Đại Tiêu.”

Năm Bảo nhi mười lăm tuổi. Con bé bộc lộ tài năng lỗi lạc chưa từng thấy. Ngay cả vị kia ở kinh thành cũng có nghe nói, bèn phong con bé làm Trấn Quốc Công chúa.

Bảo nhi mười sáu tuổi, Tiêu Triệt vì bạo bệnh mà qua đời. Hắn chết sớm hơn kiếp trước một chút. Trước khi băng hà, hắn từng triệu Bảo nhi vào kinh. Sau khi hắn mất, Bảo nhi trở thành tân đế.

Đại Tiêu chưa từng có nữ tử làm hoàng đế. Cả triều đình chấn động dữ dội. Nhưng trong tay Bảo nhi có binh phù do Tiêu Triệt để lại, dùng uy quyền hoàng gia tuyệt đối để bắt đám đại thần đó câm miệng. Về sau, Bảo nhi dùng tài năng thực thụ của mình vững vàng ngồi trên ngai vị. Không còn ai dám bảo nữ tử không thể làm nên đại sự nữa. Rốt cuộc thì nữ tử cũng đã làm hoàng đế rồi kia mà.

Từ đó về sau, khoa cử cho phép nữ tử tham gia, trên triều đình cũng có nữ quan. Bảo nhi trị quốc thật sự rất giỏi.

Còn ta và Tiêu Chẩm, ngao du non nước, cả một đời nhàn nhã trôi qua, tiêu diêu vô ngần.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...