Ta ngồi trước khung thêu, đầu kim bạc lướt qua mặt gấm mềm mại. Từng cánh sen song sinh dần hiện ra dưới tay ta.
Ngoài cửa sổ xuân ý ngập tràn, nhưng chẳng lọt nổi vào căn khuê phòng luôn bị màn dày che kín.
“Tiểu thư, đến giờ uống thuốc rồi.”
Bà vú đẩy cửa bước vào, trên tay là bát thuốc đen đặc, mùi đắng xộc thẳng lên mũi.
Ta đặt kim thêu xuống, nhận lấy bát thuốc rồi uống cạn một hơi, sắc mặt không đổi.
Bà vú nhìn mà đau lòng, vội lấy mứt đưa tới. Ta chỉ lắc đầu.
“Hôm nay Hầu phủ có tin tức gì chưa?”
“Vẫn chưa đâu, tiểu thư.” Bà vú vuốt lại tóc mai cho ta. “Nhưng tính thời gian thì Thế tử chắc cũng sắp hồi kinh rồi.”
Ta khẽ gật đầu, đầu ngón tay vô thức vuốt ve miếng ngọc bội bên hông.
Đó là tín vật định thân năm xưa.
Mặt ngọc khắc hình chim ưng tung cánh, gia huy của nhà họ Tiêu.
Năm phụ thân ta chiến t/ử nơi sa trường, ta mới mười tuổi.
Dù được Hoàng thượng ban phủ đệ, ban nô bộc, nhưng Thẩm phủ từ đó vẫn ngày một quạnh quẽ.
Điều duy nhất chống đỡ ta suốt bao năm, chính là hôn ước với Hầu phủ.
Ta luôn nghĩ…
Chờ đến ngày cập kê, ta sẽ danh chính ngôn thuận bước vào Tiêu gia.
“Tiểu thư đừng mãi nhốt mình trong phòng.” Bà vú nhẹ giọng khuyên nhủ. “Ngoài vườn hải đường nở đẹp lắm, để lão nô đưa người đi dạo nhé?”
Ta còn chưa kịp trả lời, bên ngoài đã vang lên tiếng bước chân dồn dập.
Xuân Đào thở hổn hển chạy vào, quên cả hành lễ:
“Tiểu thư! Hầu phủ… Hầu phủ phái người tới rồi!”
Tim ta chợt hụt một nhịp.
Chiếc khăn trong tay cũng rơi xuống đất.
Bà vú cuống quýt sửa lại y phục cho ta, nhỏ giọng trấn an:
“Chắc là tới bàn chuyện hôn kỳ thôi, tiểu thư đừng lo.”
Trong tiền sảnh, một nam nhân trung niên mặc cẩm bào đứng chắp tay sau lưng.
Thấy ta bước vào, hắn chỉ cúi đầu lấy lệ:
“Thẩm tiểu thư.”
Một tiếng “Thẩm tiểu thư” ấy khiến lòng ta lạnh đi vài phần.
Nếu là người trong Hầu phủ trước kia, họ vẫn luôn gọi ta là “thiếu phu nhân”.
Ta vẫn giữ vẻ bình thản, nhẹ nhàng đáp lễ:
“Không biết hôm nay Hầu phủ tới đây, là có chuyện gì?”
“Phụng lệnh Hầu gia, đặc biệt đến truyền lời.”
Hắn lấy từ trong tay áo ra một phong thư.
“Thế tử trên chiến trường từng cứu Quận chúa Vinh An một mạng. Vì báo đáp ân cứu mạng, hai nhà đã định hôn sự.”
“Còn hôn ước với Thẩm gia…”
Hắn dừng lại, ánh mắt né tránh.
“Hầu gia nói năm đó chỉ là lời hứa lúc say, không thể tính thật. Đây là thư từ hôn cùng chút bồi thường, mong Thẩm tiểu thư nhận lấy.”
Bà vú lập tức biến sắc.
Ta nhìn chằm chằm bức thư viền kim tuyến kia, tai ong ong như có ai gõ mạnh.
Nhưng lưng vẫn thẳng tắp.
“Lời lúc say?” Bà vú run giọng. “Năm đó là chính miệng lão Hầu gia hứa hôn trước mặt Thánh thượng! Tín vật cũng đã trao! Bây giờ lại bảo chỉ là lời lúc say?”
Người kia mất kiên nhẫn xua tay:
“Chuyện xưa không thể so với hiện tại. Tướng quân Thẩm đã mất nhiều năm, Thẩm gia bây giờ…”
Hắn liếc quanh đại sảnh cũ kỹ, ý tứ chẳng cần nói thêm cũng hiểu.
Ta đưa tay giữ bà vú lại, bình tĩnh nhận thư từ hôn.
“Xin thay ta đa tạ Hầu gia.”
“Xuân Đào, tiễn khách.
”
Đợi người đi khuất, bà vú cuối cùng không nhịn được nữa mà bật khóc:
“Nhà họ Tiêu đúng là vong ân phụ nghĩa!”
“Năm đó nếu không có lão gia liều mạng cứu lão Hầu gia trên chiến trường, lấy đâu ra hôn sự này?”
“Giờ thấy Thẩm gia sa sút liền trở mặt giẫm đạp!”
Ta đứng giữa đại sảnh lạnh ngắt, chỉ cảm thấy máu trong người như đông lại.
Mười sáu năm qua, ta chưa từng bước chân ra khỏi phủ nửa bước.
Ngày ngày học nữ tắc, luyện cầm kỳ thư họa.
Chỉ vì muốn một ngày nào đó được đường đường chính chính gả vào Hầu phủ.
Vậy mà giờ đây…
Tất cả chỉ còn là trò cười.
“Tiểu thư…” Bà vú cuống quýt lau nước mắt. “Người đừng đau lòng, là nhà họ Tiêu không có phúc…”
“Bà vú.”
Ta nhẹ giọng cắt ngang, cẩn thận cất thư từ hôn vào hòm gỗ.
“Truyền lời xuống dưới.”
“Từ hôm nay, đóng cửa không tiếp khách.”
2
Ba ngày sau, ta đang luyện chữ trong thư phòng thì Xuân Đào lại hớt hải chạy vào.
“Tiểu thư! Có… có người tới mai mối!”
Ngòi bút trong tay ta khựng lại.
Giọt mực rơi xuống, làm hỏng cả trang giấy.
“Nhà nào?”
Ta đặt bút xuống, trong lòng đã đoán được vài phần.
Từ lúc tin bị từ hôn lan ra, không ít nhà quyền quý đã nổi ý định nạp ta làm thiếp.
Một “phế hôn nữ” như ta, trong mắt họ chẳng qua chỉ còn chút giá trị ấy.
“Là… người của Thái phó đại nhân!”
Ta lập tức ngẩng đầu.
Chiếc bút lông từ tay rơi xuống đất.
Bùi Hoài Chi.
Thái phó đương triều.
Hai mươi lăm tuổi đã quyền khuynh triều dã, được Hoàng thượng đặc biệt sủng tín.
Nghe nói thủ đoạn của hắn cực kỳ tàn nhẫn.
Từng trong một ngày ép ba vị nhị phẩm đại thần nhập ngục.
Nhưng người như vậy lại chưa từng dính dáng nữ sắc.
Thậm chí còn có lời đồn… hắn không thích nữ nhân.
Bà vú cũng vội vàng chạy vào, vừa mừng vừa ngơ ngác:
“Tiểu thư! Thái phó đại nhân thật sự phái người tới cầu thân!”
“Người của ngài ấy còn nói…”
“Ngài ngưỡng mộ khí khái con gái tướng môn, nguyện dùng lễ chính thê để cưới người vào cửa.”
Xuân Đào vừa dứt lời, cả thư phòng lập tức yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tim đập.
Ta cúi đầu nhìn vệt mực loang trên giấy tuyên thành.
Một đóa mặc liên đen sì, hệt như vận số những ngày qua của ta.
Bà vú bước nhanh vào, trên mặt vẫn còn vẻ không dám tin:
“Tiểu thư… người của Thái phó phủ còn mang theo sính lễ tới nữa.”
Ta im lặng hồi lâu mới khẽ hỏi:
“Người tới là ai?”
“Là tổng quản bên cạnh Thái phó đại nhân, nghe nói theo ngài ấy đã hơn mười năm.”
Bà vú càng nói càng kích động:
“Lão nô nghe hạ nhân ngoài cửa kể, cả con phố đều bị xe ngựa phủ Thái phó chặn kín. Rương sính lễ nối đuôi nhau dài không thấy điểm cuối!”
Xuân Đào lập tức chen vào:
“Đúng đó tiểu thư! Người ngoài còn nói Thái phó phủ đưa tới tận ba mươi sáu rương sính lễ!”
Ta hơi ngẩn người.
Ba mươi sáu rương.
Ngay cả lúc Hầu phủ năm đó định hôn, cũng chưa từng long trọng đến vậy.
Một lát sau, ta mới khẽ siết chặt tay áo:
“Cho người vào đi.”
Không lâu sau, một nam nhân trung niên mặc áo xanh đậm bước vào thư phòng.
Khí chất người này trầm ổn, vừa nhìn đã biết là quản sự trải đời nhiều năm.
Hắn cung kính hành lễ:
“Lão nô Trần An, phụng lệnh đại nhân tới cầu thân với Thẩm tiểu thư.”
Ta đứng dậy đáp lễ:
“Trần quản sự khách khí rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)