Ánh mắt Trần An lướt qua căn thư phòng thanh nhã nhưng cũ kỹ, đáy mắt thoáng hiện một tia cảm khái.

Rõ ràng hắn cũng biết chuyện Thẩm phủ vừa bị từ hôn.

“Đại nhân nhà ta nói.” Trần An lấy ra một tờ thiếp đỏ mạ vàng, hai tay dâng lên. “Ngài ngưỡng mộ phong cốt trung liệt của Thẩm gia đã lâu.”

“Nếu Thẩm tiểu thư không chê, nguyện dùng tam thư lục lễ, cưới người làm chính thê.”

Bà vú đứng phía sau kích động đến đỏ cả mắt.

Xuân Đào càng mừng đến mức suýt bật khóc.

Chỉ có ta vẫn bình tĩnh nhìn tờ hôn thiếp kia.

“Vì sao?”

Trần An thoáng ngẩn người.

Ta nhẹ giọng lặp lại:

“Thái phó đại nhân quyền khuynh triều dã, muốn cưới kiểu nữ tử nào mà chẳng được.”

“Còn ta…”

Ta khẽ cười tự giễu:

“Chẳng qua chỉ là một cô nữ bị từ hôn.”

Trong thư phòng lập tức yên tĩnh.

Ngay cả Xuân Đào cũng nín thở.

Ai ngờ Trần An lại cúi đầu thấp hơn vài phần:

“Đại nhân nói…”

“Hầu phủ mắt mù không nhìn thấy minh châu.”

“Nhưng ngài ấy nhìn thấy.”

Đầu ngón tay ta khẽ run lên.

Không hiểu vì sao, trong khoảnh khắc ấy, trái tim vốn lạnh giá nhiều ngày qua bỗng rung động rất nhẹ.

Ta còn chưa kịp lên tiếng, bên ngoài bỗng truyền tới tiếng huyên náo.

“Tiểu thư! Không xong rồi!”

Một tiểu nha hoàn cuống quýt chạy vào.

“Người của Hầu phủ tới!”

Sắc mặt bà vú lập tức lạnh xuống.

Xuân Đào tức giận nói:

“Bọn họ còn mặt mũi tới nữa sao?!”

Chưa dứt lời, ngoài sân đã vang lên tiếng bước chân.

Một thân ảnh cao lớn mặc huyền sắc cẩm bào bước qua cửa viện.

Người nọ ngũ quan tuấn lãng, khí chất quý khí bức người.

Chính là Tiêu Cảnh Thần.

Sau nửa năm chinh chiến nơi biên quan, hắn gầy hơn trước đôi chút, giữa mày nhiều thêm vài phần sắc bén.

Nhưng khi nhìn thấy ta, ánh mắt hắn lại khựng lại.

Ta hôm nay mặc váy dài màu nguyệt bạch, tóc chỉ cài một cây trâm ngọc đơn giản.

Không son phấn cầu kỳ.

Thế nhưng sắc mặt tái nhợt sau cơn bệnh lại khiến gương mặt càng thêm thanh lãnh động lòng người.

Tiêu Cảnh Thần nhìn ta thật lâu.

Lâu đến mức hoàn toàn quên mất trong phòng còn có người khác.

Cho đến khi hắn nhìn thấy hôn thiếp đỏ trên bàn.

Sắc mặt lập tức biến đổi.

“Đây là cái gì?”

Giọng hắn trầm hẳn xuống.

Trần An tiến lên nửa bước, bình tĩnh đáp:

“Là hôn thiếp của phủ Thái phó.”

Đồng tử Tiêu Cảnh Thần co rút dữ dội.

“Hôn thiếp?”

Hắn nhìn chằm chằm ta:

“Nàng muốn thành thân với người khác?”

Bà vú nghe vậy liền nổi giận:

“Thế tử nói lời này không thấy buồn cười sao?”

“Chính Hầu phủ các người tới từ hôn trước!”

Tiêu Cảnh Thần siết chặt tay.

Dường như đến lúc này hắn mới thật sự ý thức được…

Ta và hắn đã không còn quan hệ gì nữa.

Nhưng không biết vì sao, trong lòng hắn lại bỗng dâng lên cảm giác bực bội khó nói thành lời.

Hắn vốn cho rằng…

Dù từ hôn, Thẩm Tri Ý cũng sẽ mãi chờ hắn.

Dẫu sao nhiều năm như vậy, nàng chưa từng rời khỏi Thẩm phủ nửa bước.

Trong mắt hắn, nàng vẫn luôn là nữ tử dịu dàng ngoan ngoãn nhất kinh thành.

Thế nhưng hôm nay…

Nàng lại nhận hôn thiếp của nam nhân khác.

Ánh mắt Tiêu Cảnh Thần dần tối xuống.

“Tri Ý.”

Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên ta kể từ lúc bước vào.

“Chuyện từ hôn… là bất đắc dĩ.”

“Vinh An cứu ta trên chiến trường, vì ta mà suýt mất mạng.”

“Ta không thể phụ nàng ấy.”

Ta lẳng lặng nhìn hắn.

Một lúc sau mới khẽ hỏi:

“Vậy còn ta?”

Sắc mặt Tiêu Cảnh Thần cứng đờ.

Ta cười nhạt:

“Tiêu Cảnh Thần.”

“Ta chờ ngài mười sáu năm.”

“Mười sáu năm ấy… ai trả cho ta đây?”

Giọng ta rất nhẹ.

Nhưng từng chữ lại như kim đâm vào lòng hắn.

Tiêu Cảnh Thần bỗng thấy cổ họng khô khốc.

Hắn muốn nói gì đó.

Nhưng cuối cùng lại chẳng nói nổi thành lời.

Đúng lúc ấy, ngoài viện chợt vang lên tiếng động.

Tất cả hạ nhân đồng loạt quỳ xuống.

“Bái kiến Thái phó đại nhân!”

Không khí trong sân như đông cứng lại.

Một thân ảnh cao lớn chậm rãi bước vào giữa muôn vàn ánh nhìn.

Huyền y kim văn.

Ngọc quan đen lạnh.

Đôi mắt sâu thẳm như vực nước mùa đông.

Bùi Hoài Chi bước qua ngạch cửa, ánh mắt đầu tiên liền dừng trên người ta.

Sau đó…

Mới lạnh nhạt chuyển sang Tiêu Cảnh Thần.

Khóe môi hắn hơi cong lên.

“Thế tử Tiêu.”

“Ngài đứng trong phủ vị hôn thê của bản quan lâu như vậy…”

“Có phải không hợp quy củ cho lắm không?”

Trong thư phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng gió lướt qua mái hiên.

Tiêu Cảnh Thần đứng cứng tại chỗ.

Ánh mắt hắn và Bùi Hoài Chi va vào nhau giữa không trung, lạnh như đao kiếm giao phong.

Một người là Thế tử Hầu phủ danh chấn kinh thành.

Một người là quyền thần đương triều khiến cả triều đình e dè.

Không ai chịu nhường ai.

Ta khẽ siết tay áo, đầu ngón tay lạnh buốt.

Bùi Hoài Chi lại như không hề nhận ra bầu không khí căng thẳng quanh mình.

Hắn thong thả bước vào thư phòng.

Ống tay áo huyền sắc lướt qua bàn gỗ tử đàn, mang theo mùi trầm hương lạnh nhạt.

Cho đến khi đứng cạnh ta.

Khoảng cách gần đến mức ta có thể cảm nhận hơi lạnh trên người hắn.

Tiêu Cảnh Thần nhìn cảnh ấy, sắc mặt càng thêm khó coi.

“Bùi đại nhân.”

Giọng hắn trầm xuống.

“Việc hôn nhân đại sự, e rằng không nên quyết định vội vàng như vậy.”

Bùi Hoài Chi hơi nhướng mày:

“Ồ?”

Tiêu Cảnh Thần nhìn về phía ta, ánh mắt phức tạp:

“Tri Ý chỉ là nhất thời bị kích động vì chuyện từ hôn.”

“Nàng ấy…”

“Chưa chắc thật lòng muốn gả.”

Xuân Đào đứng bên cạnh nghe mà suýt tức bật cười.

Bà vú càng giận đến run người.

Còn ta chỉ lặng lẽ nhìn Tiêu Cảnh Thần.

Đến tận lúc này hắn vẫn cho rằng…

Ta chỉ đang giận dỗi hắn.

Bùi Hoài Chi khẽ cười.

Nụ cười ấy rất nhạt.

Nhưng lại khiến người khác vô thức thấy áp lực.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...