“Thế tử.”
“Ngài lấy thân phận gì để nói những lời này?”
Tiêu Cảnh Thần lập tức nghẹn lại.
Đúng vậy.
Hắn hiện giờ là gì của ta?
Hôn ước đã hủy.
Chính hắn tự tay cắt đứt quan hệ giữa hai người.
Bùi Hoài Chi chậm rãi vuốt ngọc ban chỉ trên tay:
“Nếu bản quan nhớ không lầm…”
“Hôm nay chính là ngày Hầu phủ đưa thư từ hôn.”
“Hay là…”
Ánh mắt hắn lạnh nhạt quét qua Tiêu Cảnh Thần.
“Thế tử đổi ý rồi?”
Sắc mặt Tiêu Cảnh Thần lập tức biến đổi.
Đổi ý?
Hắn chưa từng nghĩ tới chuyện ấy.
Ít nhất là trước khi bước vào Thẩm phủ hôm nay.
Trước kia trong mắt hắn, Thẩm Tri Ý vẫn luôn là nữ tử dịu dàng ngoan ngoãn nhất.
Nàng sẽ chờ hắn.
Cũng chỉ có thể chờ hắn.
Cho dù hắn cưới Vinh An quận chúa, hắn vẫn nghĩ sau này sẽ tìm cách bù đắp cho nàng.
Có lẽ là một vị trí quý thiếp.
Có lẽ là chăm sóc nàng cả đời.
Hắn chưa từng nghĩ…
Sẽ có nam nhân khác muốn cưới nàng làm chính thê.
Mà người đó còn là Bùi Hoài Chi.
Quyền thần cao cao tại thượng mà ngay cả Hầu phủ cũng không dám đắc tội.
Trong lòng Tiêu Cảnh Thần bỗng dâng lên một cảm giác hoảng loạn chưa từng có.
Giống như thứ vốn thuộc về mình…
Đang bị người khác cướp mất từng chút một.
“Ta…”
Hắn vừa mở miệng, bên ngoài bỗng vang lên tiếng cười trong trẻo.
“Cảnh Thần ca ca!”
Một thiếu nữ mặc váy đỏ rực như lửa bước nhanh vào viện.
Dung mạo nàng ta xinh đẹp rực rỡ, giữa mày mang theo khí chất kiêu ngạo đặc trưng của người được nuông chiều từ bé.
Chính là Quận chúa Vinh An.
Nhưng ngay khi nhìn thấy Bùi Hoài Chi, nụ cười trên mặt nàng ta lập tức cứng lại vài phần.
“Bùi… Bùi đại nhân.”
Rõ ràng nàng ta rất sợ hắn.
Bùi Hoài Chi chỉ khẽ gật đầu xem như đáp lại.
Vinh An quận chúa lúc này mới nhìn sang ta.
Ánh mắt nàng ta dừng trên gương mặt ta một lát, đáy mắt thoáng hiện vẻ kinh diễm không che giấu nổi.
Ngay sau đó…
Là sự cảnh giác.
Nàng ta siết chặt khăn tay:
“Cảnh Thần ca ca, không phải chàng nói chỉ tới đưa chút đồ bồi thường thôi sao?”
Bồi thường.
Hai chữ ấy như kim đâm vào lòng người.
Tiêu Cảnh Thần vô thức nhìn về phía ta.
Quả nhiên thấy sắc mặt ta lạnh đi vài phần.
Vinh An quận chúa lại như hoàn toàn không nhận ra bầu không khí dị thường.
Nàng ta bước tới cạnh Tiêu Cảnh Thần, tự nhiên khoác lấy cánh tay hắn:
“Phụ vương còn đang chờ chúng ta về phủ thương lượng hôn sự đấy.”
Nói rồi nàng ta quay sang nhìn ta, ngẩng cằm cười nhạt:
“Thẩm tiểu thư, chuyện lần này là Hầu phủ có lỗi với cô.”
“Nhưng tình cảm vốn không thể miễn cưỡng.”
“Nếu sau này cô gặp khó khăn gì, cứ tới tìm ta.”
Bà vú nghe vậy tức đến đỏ bừng cả mặt.
Ngay cả Xuân Đào cũng nghiến răng.
Ai cần nàng ta thương hại chứ?
Ta lại chỉ bình thản nhìn nàng ta.
Rồi nhẹ nhàng cong môi:
“Đa tạ quận chúa.”
“Nhưng không cần.”
Vinh An quận chúa hơi khựng lại.
Có lẽ nàng ta vốn nghĩ sẽ nhìn thấy dáng vẻ đau khổ tuyệt vọng của ta.
Không ngờ ta lại bình tĩnh như vậy.
Bùi Hoài Chi đứng bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng:
“Quận chúa nói đúng.”
“Người đã không còn quan hệ, quả thực không nên miễn cưỡng.”
Nói xong, hắn nghiêng đầu nhìn ta.
Giọng nói trầm thấp hơn vài phần:
“Tri Ý.”
Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên ta.
Không phải “Thẩm tiểu thư”.
Cũng không phải “vị hôn thê”.
Mà là…
“Tri Ý.”
Hai chữ ấy qua giọng hắn, tự dưng mang theo cảm giác thân mật khó diễn tả.
Tim ta khẽ run lên.
“Ngày mai bản quan sẽ cho người đưa lễ phục tới.”
“Hôn kỳ định vào cuối tháng này.”
Trong phòng lập tức yên tĩnh.
Ngay cả ta cũng ngẩng đầu nhìn hắn.
Cuối tháng này?
Chỉ còn chưa đầy nửa tháng.
Tiêu Cảnh Thần lập tức biến sắc:
“Quá gấp rồi!”
Bùi Hoài Chi thản nhiên đáp:
“Bản quan thấy vừa đẹp.”
Ánh mắt hắn chậm rãi dừng trên người ta.
“Dù sao…”
“Ta cũng không muốn vị hôn thê của mình tiếp tục bị người khác nhớ thương.”
Không khí trong phòng lập tức cứng lại.
Vinh An quận chúa nghe ra ý tứ trong lời hắn, sắc mặt lập tức khó coi.
Còn Tiêu Cảnh Thần thì siết chặt tay đến mức nổi gân xanh.
Nhưng Bùi Hoài Chi lại như chẳng hề để ý.
Hắn chỉ nhẹ nhàng cầm lấy hôn thiếp trên bàn, đặt vào tay ta.
Đầu ngón tay lạnh như ngọc vô tình lướt qua da thịt.
Ta khẽ run lên.
Ngay sau đó, giọng nói trầm thấp của hắn vang bên tai:
“Lần này…”
“Ta sẽ không để nàng chịu ấm ức nữa.”
...
Chaporia
Bình Luận (0)