
Giới Thiệu
Ai cũng nghĩ nhục nhất trong đám cưới là bị bỏ rơi giữa lễ đường. Nhưng với tôi, là quỳ gọi sáu tiếng “mẹ” mà không ai thèm đáp.
Trong nghi thức dâng trà, tôi nâng chén, cúi người:
“Mẹ, mời uống trà.”
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Không một phản ứng.
Đến lần thứ sáu, vẫn vậy.
Mẹ chồng ngồi chễm chệ trên cao, nhìn tôi quỳ dưới đất, khóe môi nhếch lên, như đang thưởng thức cảnh tượng mà bà ta cố tình tạo ra. Bà muốn tôi cúi đầu trước tất cả mọi người.
Nhưng bà đã tính sai.
Tôi không phải loại dễ bị bắt nạt.
Tôi đứng thẳng dậy, h/ ấ/ t thẳng chén trà vào người bà.
Cả hội trường ch/ ế/ t lặng.
Tôi kéo bố mẹ rời đi.
Danh Sách Chương
Đang tải chương...
Chaporia
Bình Luận (0)