Chương 1
Tại hiện trường đám cưới, MC đang tuôn trào những lời dẫn nhiệt huyết, nhưng tôi chẳng lọt tai được chữ nào.
Tôi mặc bộ váy cưới màu trắng đặt may riêng, tay ôm bó hoa, đứng ở đầu bên này của tấm thảm đỏ.
Đối diện là chú rể của tôi, Lục Cảnh Xuyên. Anh ta mặc bộ vest phẳng phiu, trên môi nở nụ cười đúng mực. Mọi thứ trông có vẻ thật hoàn hảo, giống như một phân cảnh trong truyện cổ tích.
Nhưng trong lòng tôi thừa hiểu, đám cưới này vốn dĩ chỉ là một trò cười.
“Tiếp theo, xin mời cô dâu chú rể dâng trà kính bậc trưởng bối.” Tiếng của MC kéo tôi về với thực tại.
Phù dâu bưng khay trà tới, hai ly hồng trà vẫn còn bốc khói nghi ngút. Tôi bước về phía bố chồng trước. Ông cười tươi rói đến mức không khép được miệng, nhận lấy ly trà uống cạn một hơi, còn dúi vào tay tôi một phong bao lì xì đỏ chót.
Sau đó, tôi quay sang mẹ chồng, Triệu Lan Chi.
Bà ta ngồi trên ghế, cằm hơi hất lên, ánh mắt mang theo sự dò xét đầy trịch thượng.
Người đàn bà năm mươi hai tuổi bảo dưỡng nhan sắc rất kỹ, mặc một bộ sườn xám màu đỏ sẫm, tóc búi gọn gàng không một nếp nếp lộn xộn, hai viên ngọc bích treo lủng lẳng dưới dái tai.
“Mẹ, mời mẹ uống trà.” Tôi cúi người, hai tay dâng ly trà lên.
Không có phản ứng.
Triệu Lan Chi vẫn ngồi thẳng lưng, mí mắt cũng chẳng thèm chớp lấy một cái.
Tôi tưởng bà ta không nghe thấy, lại gọi thêm tiếng nữa: “Mẹ, mời mẹ uống trà.”
Vẫn không có phản ứng.
Bầu không khí bắt đầu trở nên sượng sùng. Tiếng xì xào bàn tán của quan khách dần to hơn, tôi còn nghe thấy có người thì thầm hỏi “Chuyện gì thế nhỉ?”.
Lục Cảnh Xuyên đứng cạnh, nụ cười trên mặt cứng đờ trong tích tắc, nhưng rất nhanh đã khôi phục vẻ bình thường. Anh ta ghé sát lại, nói nhỏ: “Em gọi to thêm một tiếng nữa đi, chắc mẹ không nghe thấy.”
Không nghe thấy? Khoảng cách giữa chúng tôi còn chưa tới một mét, tôi gọi to đến mức cả hội trường đều nghe rõ, làm sao bà ta lại không nghe thấy?
Nhưng tôi không muốn làm ầm ĩ trong ngày hôm nay. Tôi hít một hơi thật sâu, mở miệng lần thứ ba, giọng nói lớn hơn trước: “Mẹ, mời mẹ uống trà!”
Cuối cùng Triệu Lan Chi cũng có phản ứng. Bà ta hơi nghiêng đầu, dùng khóe mắt liếc xéo tôi một cái, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nửa miệng. Ánh mắt đó hệt như đang nhìn một món hàng không vừa ý: soi mói, ghét bỏ và cao ngạo.
Bà ta không đưa tay nhận trà, mà chậm rãi mở miệng: “Ly trà này á à…”
Bà ta cố tình kéo dài giọng. Cả hội trường im phăng phắc, tất cả mọi người đều vểnh tai lên nghe.
“Cũng đâu phải ai dâng trà, tôi cũng uống đâu.” Triệu Lan Chi thốt ra câu đó nhẹ bẫng, giọng điệu mang theo sự ưu việt khiến người ta nghiến răng ken két, “Nhà họ Lục chúng tôi ở Đồng Thành này cũng là gia đình có máu mặt. Đâu phải cái loại ất ơ nào bưng ly trà đến, tôi cũng phải nể mặt mà uống.”
Cả hội trường ồ lên.
Máu trong người tôi xông thẳng lên não, tay bắt đầu run rẩy. Nước trà trong ly sóng sánh, suýt chút nữa thì đổ ra ngoài.
Tôi nghe thấy tiếng mẹ mình ở phía sau hít một ngụm khí lạnh. Nắm đấm của bố tôi đã siết chặt, nếu không có mẹ giữ lại, chắc ông đã lao lên rồi.
Nhưng tôi nhịn xuống.
Tôi tên là Trình Nghiên Bạch, năm nay hai mươi sáu tuổi, hẹn hò với Lục Cảnh Xuyên đã ba năm, từ thuở đại học cho đến bây giờ. Trong ba năm qua, sự khinh miệt của Triệu Lan Chi dành cho tôi chưa bao giờ ngừng nghỉ.
Chê nhà tôi chỉ là tầng lớp làm công ăn lương, chê bố mẹ tôi bất tài, chê công việc của tôi không danh giá, chê tôi không xứng với con trai bà ta.
Nhưng con trai bà ta, Lục Cảnh Xuyên thì sao? Một nhân viên thiết kế trong công ty quảng cáo, lương tháng mới nhỉnh hơn mười ngàn tệ (khoảng hơn 30 triệu VNĐ), đến tiền trả góp đợt đầu mua nhà cũng không lo nổi. Căn nhà tân hôn chúng tôi đang ở, là do bố mẹ tôi dốc cạn tiền tiết kiệm để trả tiền đợt đầu, và chỉ đứng tên một mình tôi.
Những chuyện này, Triệu Lan Chi không bao giờ nhắc tới. Qua miệng bà ta, con trai bà ta là rồng trên trời, còn tôi chỉ là giun dế bò dưới đất.
Tôi lại cúi người, tiếng thứ tư: “Mẹ, mời mẹ uống trà.”
Giọng tôi đã hơi run, nhưng tôi tự nhủ với bản thân, đây là đám cưới, không thể làm loạn, không thể để bố mẹ tôi mất mặt, không thể để họ hàng bạn bè xem trò cười.
Lần này Triệu Lan Chi thậm chí không thèm nhìn tôi, bà ta quay sang nói chuyện với bà cô ngồi cạnh:
“Ây dà, chị xem thanh niên thời nay, đúng là chẳng biết quy củ gì cả. Dâng trà cũng không biết dâng, gọi người cũng không biết gọi, chả biết ở nhà bố mẹ dạy dỗ kiểu gì.”
Câu nói này như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Bà ta nói tôi thì được, nhưng lôi chuyện “ở nhà dạy dỗ kiểu gì” ra, chính là đang chửi mắng bố mẹ tôi.
Bố mẹ tôi ngồi ngay hàng ghế thứ hai. Hốc mắt mẹ tôi đã đỏ hoe. Bố tôi mặt mày tái mét, môi run bần bật.
Lúc này, Lục Cảnh Xuyên cuối cùng cũng lên tiếng, nhưng không phải là để giải vây cho tôi, mà là tươi cười nịnh nọt Triệu Lan Chi:
“Mẹ, Nghiên Bạch gọi mẹ mấy tiếng rồi, mẹ nhận ly trà này đi, bao nhiêu họ hàng đang nhìn kìa.”
Nghe xem, lời nói ra mới hay làm sao. “Bao nhiêu họ hàng đang nhìn kìa”, hàm ý là bảo Triệu Lan Chi nể mặt anh ta, chứ không hề xót xa chuyện tôi đang phải quỳ nhục nhã dưới đất.
Triệu Lan Chi liếc xéo con trai, hừ lạnh: “Sao? Xót à? Mẹ đang thay con dạy dỗ vợ đấy. Bây giờ con không lập quy củ cho đàng hoàng, sau này nó cưỡi lên đầu lên cổ con, lúc đấy mới biết thế nào là hối hận.”
Tiếng thứ năm.
Tôi đã không còn “gọi” nữa, mà là nghiến răng bật ra từng chữ: “Mẹ, mời mẹ uống trà.”
Nước mắt chực trào nơi khóe mi, nhưng tôi liều mạng kìm lại không cho nó rơi. Tôi không thể khóc, khóc là thua.
Cuối cùng Triệu Lan Chi cũng quay đầu lại, bà ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại trên mặt tôi vài giây, rồi từ từ đưa tay ra.
Tôi tưởng bà ta rốt cuộc cũng chịu nhận trà, trong lòng vừa thở phào một cái.
Thế nhưng, tay bà ta hoàn toàn không chạm vào ly trà, mà lướt qua đỉnh đầu tôi, vuốt lại mái tóc vốn dĩ chẳng hề rối của mình, rồi rụt tay về, tiếp tục ngồi thẳng.
“Ây dà, tự dưng tôi mới nhớ ra,” Triệu Lan Chi thủng thẳng nói, “Thanh niên các cô cậu trước khi cưới không phải có phí đổi cách xưng hô sao? Tôi nghe nói giá thị trường bây giờ là mười ngàn không trăm lẻ một tệ (khoảng hơn 35 triệu VNĐ), ý là ‘vạn người có một’ ấy. Sao thế? Không ai nhắc cho tôi chuyện này à? Hay là thấy nhà họ Lục chúng tôi dễ bắt nạt, định gọi một tiếng ‘mẹ’ không công?”
Câu nói này triệt để làm nổ tung cả hội trường.
Có người hít hà, có người ghé tai nhau to nhỏ, có người không nhịn được chép miệng “chậc chậc”.
Cô bạn thân Thẩm Thiên Đóa của tôi đứng trong dàn phù dâu, tức đến đỏ bừng mặt, suýt thì lao lên. Là một phù dâu khác đã ôm chặt lấy cô ấy.
Đầu tôi lùng bùng.
Phí đổi cách xưng hô? Mười ngàn không trăm lẻ một? Lúc hai nhà dùng bữa trước đám cưới, chính miệng Triệu Lan Chi nói không cần những lễ nghi phù phiếm này, bảo đều là người một nhà, đừng làm ba cái trò hình thức. Bây giờ đến hiện trường, trước mặt hơn hai trăm quan khách, bà ta diễn trò này?
Đây không phải là đòi tiền, đây là đòi mạng tôi.
Bà ta muốn tôi mất hết thể diện trước mặt toàn thiên hạ, muốn tôi quỳ rạp dưới đất cầu xin bà ta, muốn tôi ngay từ ngày đầu tiên bước chân vào cửa đã phải biết: trong cái nhà này, bà ta là Thái hậu, còn tôi chỉ là con kiến hôi.
Lúc này Lục Cảnh Xuyên cuống lên, anh ta cúi người ghé vào tai Triệu Lan Chi thì thầm gì đó.
Tôi không nghe rõ anh ta nói gì, nhưng tôi thấy biểu cảm của Triệu Lan Chi ngày càng mất kiên nhẫn, cuối cùng bà ta hất mạnh con trai ra:
“Con đừng có đứng đây mà dĩ hòa vi quý! Hôm nay mẹ cứ để lời ở đây, ly trà này, nếu nó thành tâm kính, mẹ sẽ uống.
Còn nếu không thành tâm, thì cứ quỳ đó mà đợi, đợi đến khi nào thành tâm thì thôi!”
Tiếng thứ sáu.
Tôi há miệng, định gọi ra tiếng thứ bảy. Nhưng tôi phát hiện cổ họng mình như bị thứ gì đó chặn lại, một chữ cũng không phát ra nổi.
Ba năm tủi nhục, hơn một ngàn ngày đêm nhẫn nhịn, ngay khoảnh khắc này dâng trào lên tất cả.
Lần đầu tiên đến nhà họ Lục, Triệu Lan Chi trước mặt bố mẹ tôi chê tôi quá gầy, nhìn là biết khó sinh đẻ.
Tại tiệc đính hôn, bà ta chê nhà tôi đặt khách sạn đẳng cấp quá thấp, suốt buổi giữ bộ mặt sưng sỉa, không cho ai một sắc mặt tốt.
Chụp ảnh cưới, bà ta chê phong cách tôi chọn không may mắn, ép chúng tôi phải đi chụp lại một bộ khác.
Sửa sang nhà tân hôn, dăm bữa nửa tháng bà ta lại chạy đến chỉ tay năm ngón, nói màu này không đúng, đồ nội thất kia không được, cuối cùng ngay cả cái rèm cửa tôi mua cũng bị bà ta gỡ xuống thay bằng đồ bà ta chọn.
Còn Lục Cảnh Xuyên thì sao? Lần nào anh ta cũng nói “Mẹ anh tính tình thế đấy, em đừng chấp nhặt với bà”, “Mẹ lớn tuổi rồi, em nhường mẹ một chút”, “Đợi cưới xong là ổn thôi, chúng mình dọn ra ngoài ở, không sống chung với mẹ đâu”.
Tôi đợi ba năm, thứ đợi được lại là việc bị bắt quỳ giữa đám cưới, bị làm nhục xuống tận bùn đen.
Tôi nhìn khuôn mặt được bảo dưỡng kỹ càng của Triệu Lan Chi, nhìn vẻ đắc ý và khinh miệt không giấu giếm nơi đáy mắt bà ta, chút nhiệt độ cuối cùng trong tim tôi đã hoàn toàn nguội lạnh.
Có một số người, không phải cứ quỳ cho đủ thấp, gọi cho đủ to, nhịn cho đủ lâu là họ sẽ hài lòng. Bạn càng nhịn, họ càng đắc ý. Bạn càng lùi, họ càng lấn tới.
Thứ Triệu Lan Chi cần không phải là một ly trà, thứ bà ta cần là sự hèn mọn và phục tùng cả đời của tôi.
Nhưng tôi không phải loại người như thế.
Tôi từ từ đứng thẳng dậy.
Đầu gối quỳ trên thảm đỏ quá lâu nên đã hơi tê dại. Tà váy cưới bị đè đến mức nhăn nhúm, tôi cũng chẳng thèm quan tâm.
Ánh mắt toàn trường đổ dồn vào tôi.
Triệu Lan Chi sững người, chắc bà ta không ngờ tôi lại tự đứng lên. Trong kịch bản bà ta vạch sẵn, tôi phải tiếp tục quỳ, tiếp tục van xin, cho đến khi bà ta “mở lòng từ bi” nhận lấy ly trà, hoàn thành nghi thức thuần hóa này.
Nhưng bà ta nhầm to rồi.
Tôi cúi đầu nhìn ly hồng trà đã bớt nóng trên tay, nước trà in bóng mặt tôi. Lớp trang điểm chưa phai, nhưng ánh mắt đã thay đổi.
Cái cô Trình Nghiên Bạch vì tình yêu mà nhẫn nhục nuốt hận của ba năm trước, vào khoảnh khắc này, đã chết rồi.
“Trình Nghiên Bạch, em làm cái gì thế?” Lục Cảnh Xuyên nhận ra điều bất thường, đưa tay định kéo tôi.
Tôi hất tay anh ta ra.
Triệu Lan Chi nhíu mày: “Cô thái độ gì đấy? Tôi đã cho cô đứng lên đâu…”
Bà ta chưa kịp nói dứt câu.
Bởi vì ly trà trên tay tôi đã bay khỏi tay tôi rồi.
Không phải đưa cho bà ta, mà là hất thẳng.
Nguyên một ly hồng trà, không lệch đi đâu được, tạt thẳng vào mặt Triệu Lan Chi.
Nước trà chảy ròng ròng theo những lọn tóc của bà ta, thấm ướt sũng cổ áo sườn xám màu đỏ sẫm, lá trà vắt vẻo trên chiếc khuyên tai ngọc, trông lố bịch vô cùng.
Cả hội trường chết lặng.
Triệu Lan Chi cứng đờ người, hai mắt trợn trừng như chuông đồng, miệng há hốc, trông như một con cá bị ném lên bờ.
Ba giây sau, bà ta thét lên một tiếng chói tai.
“Á —— Cái con điên này! Mày dám hất nước vào mặt tao?!”
Bà ta vùng đứng dậy, chiếc ghế bật ngửa ra sau tạo thành tiếng động lớn. Bà ta đưa tay vuốt nước trà trên mặt, lớp trang điểm tinh tế tức khắc nhòe nhoẹt, đường kẻ mắt lem luốc trông như hai con gấu trúc.
“Phản rồi! Phản rồi!” Triệu Lan Chi gào rú điên loạn, “Người đâu! Đuổi cổ con đàn bà điên này ra ngoài cho tôi! Bảo vệ! Bảo vệ đâu!”
Không ai nhúc nhích.
Tất cả khách khứa đều ngẩn người, bao gồm cả bố mẹ tôi. Mẹ tôi bịt miệng, nước mắt lã chã rơi. Bố tôi đứng chôn chân tại chỗ, vẻ mặt phức tạp.
Sắc mặt Lục Cảnh Xuyên trắng bệch, anh ta nhìn Triệu Lan Chi, rồi lại nhìn tôi, môi run lập cập mãi mới nặn ra được một câu: “Trình Nghiên Bạch, em điên rồi sao? Em có biết mình đang làm gì không?”
Tôi nhìn anh ta, người đàn ông tôi đã yêu suốt ba năm.
Phản ứng đầu tiên của anh ta không phải là hỏi tôi tại sao lại làm thế, không phải là an ủi người mẹ vừa bị hất nước, mà là chất vấn tôi “có biết mình đang làm gì không”.
Không, thứ anh ta quan tâm chưa bao giờ là ai đúng ai sai, thứ anh ta quan tâm là cái đám cưới này làm sao để thu dọn tàn cuộc, mặt mũi anh ta để đâu, lát nữa về biết ăn nói thế nào với họ hàng.
Tôi ném thẳng tách trà xuống đất, tiếng gốm sứ vỡ vụn vang lên chói tai giữa sảnh đường tĩnh lặng.
“Tôi tỉnh táo lắm.” Tôi nhìn thẳng vào Triệu Lan Chi, gằn từng chữ, “Ly trà này, cả đời này tôi cũng sẽ không dâng. Bà xứng sao?”
Triệu Lan Chi tức đến run bần bật, bà ta chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi rủa:
“Cái đồ không biết xấu hổ! Con trai tao lấy mày là phúc đức nhà mày! Mày tính là cái thá gì? Bố mày chỉ là thằng lái taxi, mẹ mày làm thu ngân siêu thị, cả nhà mày toàn là bọn hạ đẳng! Tao chịu cho mày bước qua cửa, mày phải biết ơn bằng cách quỳ xuống dập đầu ba cái cho tao!”
Những lời này, trước đây bà ta chỉ dám nói sau lưng, đây là lần đầu tiên chửi thẳng vào mặt tôi. Có lẽ vì tức quá mất khôn, cũng có lẽ vì thấy đằng nào cũng xé rách mặt rồi, nên chẳng cần kiêng dè gì nữa.
Nhưng bà ta quên mất một chuyện.
Trong hội trường này có hơn hai trăm người, một nửa trong số đó là họ hàng, bạn bè nhà tôi. Bà ta chửi tôi là hạ đẳng, chính là chửi tất cả những người có quan hệ với tôi đều là hạ đẳng.
Dượng tôi là người đầu tiên đứng bật dậy. Ở quê, ông làm chủ xưởng nội thất, người to con vạm vỡ, đứng đó như một tòa tháp sắt: “Bà Triệu kia, bà nói cho rõ ràng xem nào, ai là kẻ hạ đẳng?”
Ngay sau đó, chú hai, cậu ba, anh họ tôi, từng người một đứng phắt dậy.
Lúc này Triệu Lan Chi mới nhận ra mình lỡ lời, nhưng loại người như bà ta sẽ không bao giờ nhận sai, chỉ biết đổ lỗi cho người khác. Bà ta chuyển hướng tấn công sang tôi:
“Đấy, mày xem cô vợ tốt mà mày tìm đi! Trong đám cưới mà dám tạt nước vào mặt mẹ chồng, đây là chuyện con người làm ra sao? Lục Cảnh Xuyên, hôm nay mày mà không dạy dỗ nó, mày không phải là con tao!”
Lục Cảnh Xuyên kẹp ở giữa, mặt đỏ gay. Anh ta nhìn mẹ, rồi lại nhìn tôi, ánh mắt do dự và hèn nhát hiện rõ mồn một.
Giây phút này, tôi cuối cùng cũng nhìn thấu bản chất của con người này.
Tình cảm ba năm, nhẫn nhục ba năm, ảo mộng về tương lai suốt ba năm, ngay lúc này đã vỡ vụn thành từng mảnh.
Tôi quay lưng, đi về phía bố mẹ.
Mẹ tôi đã khóc đến mức không nói nên lời, bà nắm chặt tay tôi, miệng cứ lặp đi lặp lại: “Con gái, mình không chịu uất ức, không chịu cái cục tức này, mẹ đưa con về nhà.”
Bố tôi không nói lời nào, nhưng ông cởi chiếc áo khoác của mình khoác lên vai tôi. Tay ông đang run, nhưng giọng điệu rất vững vàng: “Đi thôi, bố lái xe đến.”
Tôi ngoái đầu nhìn lại tấn trò hề này.
Triệu Lan Chi vẫn đang chửi bới ỏm tỏi, Lục Cảnh Xuyên cố gắng xoa dịu bà ta nhưng vô ích, họ hàng nhà họ Lục ùa lên nhao nhao khuyên can, khung cảnh hỗn loạn hệt như cái chợ vỡ.
“Trình Nghiên Bạch!”
Lục Cảnh Xuyên bỗng hét lên với tôi, “Nếu bây giờ em bước đi, cái đám cưới này đừng hòng tổ chức nữa!”
Tôi dừng bước.
Anh ta tưởng tôi sẽ do dự, tưởng tôi sẽ sợ hãi, tưởng tôi sẽ khóc lóc chạy về cầu xin sự tha thứ.
Tôi quay người lại, nhìn anh ta lần cuối cùng.
“Lục Cảnh Xuyên,” tôi nói, “Anh không xứng với tôi.”
Chaporia
Bình Luận (0)