Chương 1

Tôi đọc xong mà cạn lời.

10 rưỡi thì lấy đâu ra giờ cao điểm buổi sáng?

Với lại tổng giám đốc công ty đích thân lái xe đi đón người đến phỏng vấn, có phải là quá thân thiện với dân đen rồi không.

Tôi gõ chữ trả lời: 【Không cần đâu, tôi tự gọi xe qua là được.】

Anh: 【Giờ mới trả lời? Là cô cầu xin được vào công ty tôi, có thể nghiêm túc chút được không.】

Tôi: 【Vâng.】

Anh: 【…Đừng tưởng tỏ ra ngoan ngoãn như vậy thì tôi sẽ quay lại với cô, đừng quên ban đầu chính cô là người nhẫn tâm đá tôi.】

Tôi lướt xem lại lịch sử trò chuyện của hai đứa một lượt.

Tôi có ý định quay lại hồi nào đâu nhỉ?

Tôi đáp: 【Yên tâm, tôi không nhai lại cỏ cũ đâu, chỉ đơn thuần là muốn tìm một công việc thôi.】

Đối phương qua rất lâu sau mới nhắn lại:

【Tốt nhất là như vậy.】

2.

Công ty của bạn trai cũ – Phó Chi Hàn là một tập đoàn niêm yết rất có tiếng trong ngành, chỉ tuyển nhân tài từ các trường top đầu.

Còn tôi chỉ là một sinh viên đại học bình thường, ngày ngày buông xuôi mặc kệ đời.

Nếu không phải nhờ Phó Chi Hàn, tôi còn chẳng có nổi cơ hội phỏng vấn.

Đối với cơ hội lần này, tôi vô cùng coi trọng.

Hôm sau tôi đặc biệt dậy sớm trang điểm, thay một bộ quần áo chỉn chu một chút.

Lúc xuống lầu mới phát hiện xe của Phó Chi Hàn đã đỗ ở dưới từ bao giờ.

Chia tay hai tháng, đây coi như là lần đầu tiên chúng tôi gặp lại nhau.

Anh mặc vest may đo cao cấp, chiếc Maybach dù đã rất khiêm tốn nhưng vẫn thu hút ánh nhìn của không ít người.

Tôi che mặt, để tránh mọi người vây xem ngày càng đông, tôi nhanh chóng chui vào xe.

“Chẳng phải đã bảo tôi tự gọi xe đến cũng được rồi sao?”

Phó Chi Hàn không nói nhiều như trên WeChat, khuôn mặt đẹp trai không chút biểu cảm:

“Đừng suy nghĩ nhiều, tôi chỉ tiện đường thôi.”

Anh có tiện đường hay không, tôi lại không biết chắc?

Căn biệt thự to đùng của nhà anh xây ở khu đắt đỏ và cao cấp nhất.

Cái trường đại học này của tôi nói là xây ở ngoại ô cũng không ngoa.

Từ đó chạy tới đây ít nhất cũng phải mất hai tiếng đồng hồ.

Nhìn người đàn ông đang lái xe, tôi ngập ngừng muốn nói lại thôi.

Cuối cùng vẫn không nhịn được: “Anh xịt nước hoa à?”

“Xịt một chút.”

“Tóc cũng vuốt keo tạo kiểu luôn?”

“Hơi chỉnh lại thôi.”

“Bộ vest cao cấp này cũng là đồ mới?”

“Hôm qua vừa chuyển tới.”

Cái phong cách ăn mặc còn tinh tế và lộng lẫy hơn cả minh tinh của anh khiến tôi ngồi bên cạnh trông chẳng khác gì con phèn chúa.

Ai không biết lại tưởng anh mới là người đi phỏng vấn.

Anh: “Đừng tưởng tôi vì muốn gặp cô nên mới cố ý ăn mặc chải chuốt như vậy.”

Tôi có nói thế đâu?

Tôi: “…Vâng, dù sao thì cũng làm phiền anh phải chạy xa thế này đến đón tôi.”

Chiếc Maybach của Phó Chi Hàn quá chói mắt.

Dù sao cũng là đi phỏng vấn, không thể quá phô trương.

Tôi chưa từng thấy ai đi phỏng vấn mà được đích thân sếp tổng chở đến bao giờ.

Ở trạm xe buýt gần công ty nhất, tôi bảo anh thả tôi xuống.

Tôi mỉm cười cảm ơn: “Tôi sẽ thể hiện thật tốt trong buổi phỏng vấn, anh có thể tiết lộ trước một chút xem người phỏng vấn sẽ hỏi tôi những gì không?”

Tay anh đặt trên vô lăng, lạnh lùng liếc tôi một cái:

“Ôn Nguyệt, bây giờ tôi không còn là bạn trai cô nữa, không có nghĩa vụ phải tiết lộ mấy chuyện này cho cô.”

Tôi gật đầu, vốn dĩ chỉ thấy không khí hơi gượng gạo nên nói đùa một câu cho dịu đi thôi.

Tôi cũng chẳng định hỏi thăm gì thật.

Phó Chi Hàn là người công tư phân minh, trong giới kinh doanh nổi tiếng là người có thù tất báo, thủ đoạn sắt đá.

Đối với việc phỏng vấn, chắc chắn anh sẽ giữ thái độ công bằng, công chính.

Có thể cho một người bạn gái cũ như tôi một cơ hội đã là quá hiếm hoi rồi.

Đến công ty, sau khi nói rõ lý do, có người nhiệt tình dẫn tôi lên tầng.

Môi trường nhân văn của công ty lớn tốt thật đấy.

Trong lòng tôi bớt căng thẳng đi nhiều.

Bước vào phòng họp.

Trước cửa sổ kính sát đất khổng lồ, tôi thấy Phó Chi Hàn đang ngồi trên ghế làm việc, lật xem CV của tôi.

Phòng họp rộng thênh thang chỉ có hai người chúng tôi, yên tĩnh đến lạ thường.

Tôi đợi rất lâu, không nhịn được đành lên tiếng hỏi:

“Sếp Phó, người phỏng vấn tôi đâu rồi?”

Anh ngước mắt lên: “Là tôi.”

Tôi: “Tôi chỉ là một thực tập sinh quèn, để đích thân sếp phỏng vấn thì có phải là chuyện bé xé ra to không?”

Anh: “Trước đây lúc cô sai tôi nấu cơm, giặt giũ, lau nhà, tưới hoa, sao cô không thấy là chuyện bé xé ra to?”

Tôi chột dạ cúi đầu: “Đó đâu phải là một chuyện, trước đây chúng ta là quan hệ yêu đương, còn bây giờ…”

Anh: “Sao, bây giờ thì không được nấu cơm giặt giũ lau nhà tưới hoa cho cô nữa à?”

Hả? Ý tôi là vậy sao?

Anh cười khẩy: “Ôn Nguyệt, cô vẫn chẳng thay đổi tí nào, xài xong là đá bay không thương tiếc.”

Khoan đã, buổi phỏng vấn có vẻ đi lệch trọng tâm rồi.

Tôi cố gắng kéo chủ đề quay lại: “Sếp Phó, những chuyện trước kia tôi rất xin lỗi, những thói quen không tốt này sau này đi làm tôi nhất định sẽ sửa.”

“Sửa? Tôi còn lạ gì cô, cô sửa được chắc?”

“Không có tôi nấu cơm, cô ăn có ngon không? Không có cơ bụng tám múi của tôi kê đầu, cô ngủ có ngon giấc không?”

“…”

Thấy người đàn ông trước mặt ngày càng kích động, tôi im lặng.

“Thôi được rồi, nếu Sếp Phó đã có thành kiến với tôi như vậy, tôi không làm phiền anh nữa.”

Tôi định quay người rời đi.

“Quay lại đây.”

Môi Phó Chi Hàn mím chặt thành một đường thẳng, sắc mặt lại trở nên lạnh lùng.

Anh rút ra một bản hợp đồng, nắm lấy tay tôi không nói không rằng ấn thẳng xuống để điểm chỉ.

“Rất tiếc, cô đã trúng tuyển.”

“Đừng tưởng trước đây chúng ta từng hẹn hò thì tôi sẽ mở cửa sau cho cô, cho dù công việc có mệt mỏi đến đâu cô cũng phải cắn răng mà làm, nếu không sẽ có một khoản phí bồi thường vi phạm hợp đồng khổng lồ chờ cô đấy.”

3.

Ngày đầu tiên đi làm.

Tôi ngồi trước bàn máy tính, tập trung cao độ.

Ba tiếng trôi qua rồi.

Tôi đã cày phim ở chỗ làm của mình suốt ba tiếng đồng hồ.

Còn Phó Chi Hàn ở cách đó không xa vẫn luôn chăm chỉ làm việc.

Khi làm việc anh ấy sẽ đeo kính gọng vàng, cả người càng toát lên vẻ “bại hoại nhã nhặn”.

Tôi tháo tai nghe, nhìn chằm chằm anh.

Nhận ra ánh mắt của tôi, vẻ mặt anh tỏ tường mọi chuyện.

Anh cầm điện thoại lên, gõ gõ vài cái rồi đặt xuống.

“Nạp VIP cho cô rồi đấy, xem tiếp đi.”

“…”

Có thực tập sinh nhà ai mà lại ngồi cày phim trong phòng làm việc của Tổng giám đốc không hả trời?

Tôi cảm thấy không tự nhiên lắm.

“Tôi có cần làm chút việc gì không?”

Anh: “Đói thì gọi đồ ăn ngoài.”

“…Ồ.”

Nói thật thì, tôi rất thích kiểu sống ăn bám này, nhưng lười biếng một cách trắng trợn thế này thì có quá đáng quá không?

Tôi tỏ vẻ áy náy: “Không hay lắm đâu nhỉ?”

Phó Chi Hàn sa sầm mặt: “Cô nói nhiều thế, không thấy khát à?”

Tôi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng anh cũng có phản ứng bình thường mà một ông sếp nên có rồi.

Anh đứng dậy: “Tôi đi rót cho cô ly cà phê.”

Tôi suýt thì ngã lăn khỏi ghế.

“Không cần không cần!”

Tôi cản anh lại, trên người anh tỏa ra mùi bạc hà thoang thoảng, vẫn là mùi sữa tắm hồi trước tôi chọn cho anh.

Anh cúi đầu, ánh mắt mang theo vẻ hờ hững quen thuộc.

“Hờ, không nhịn được nữa à?”

Sau đó anh nhếch mép cười, ôm chầm lấy tôi.

“Mặc dù chúng ta đã chia tay, nhưng nể tình cô muốn ôm đến vậy, cho ôm một cái cũng không phải là không được.”

Anh nhìn ra tôi muốn ôm ở chỗ nào vậy hả trời?

Tôi nhịn không được nhắc nhở: “Phó Chi Hàn, chúng ta chia tay rồi.”

Anh hừ lạnh: “Chỉ vì tôi không ăn được lẩu siêu cay mà cô đòi chia tay tôi, cái lý do này chưa khỏi quá nực cười rồi.”

Tôi: “Khẩu vị của bạn đời không giống nhau, sẽ ảnh hưởng đến tình cảm, khó mà đi cùng nhau đến cuối cùng được.”

Anh cười nhạt: “Khó mà đi đến cuối cùng?”

Nhìn khuôn mặt đầy ẩn ý của anh, tôi có dự cảm chẳng lành.

Đấu võ mồm với Phó Chi Hàn quả nhiên là một sự lựa chọn sai lầm.

Buổi chiều khối lượng công việc của tôi tăng lên đột ngột.

Trở thành người tan ca muộn nhất, đi về cuối cùng.

Tên Phó Chi Hàn đáng ghét.

Vẫn đáng ghét như vậy.

4.

Đi làm được vài ngày, đám bạn cùng phòng bắt đầu thi nhau than vãn trong group chat ký túc xá.

【Cái công việc này, một ngày cũng không muốn đi làm nữa.】

【Kiếp trước làm nhiều việc ác, kiếp này phải dậy sớm đi làm. Đứa nào phát minh ra câu “Chào buổi sáng” thế, buổi sáng thì có cái khỉ gì mà chào hả trời!】

【Mới đi làm hai ngày, sếp đã chê tôi ngốc. Nực cười, thông minh thì phải trả mức giá khác nhé!】

Tôi cũng nhắn một câu: 【Hết muốn cố gắng rồi, chỉ muốn lên núi Nga Mi làm khỉ.】

Chị trưởng phòng vốn luôn chín chắn hiền hòa liền nhảy ra an ủi chúng tôi:

【Thực ra mọi người sống trong môi trường áp lực cao lâu ngày có chút vấn đề về cảm xúc là chuyện bình thường thôi nè~ Nhất định phải học cách tự điều chỉnh, phải tin rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi nè~ Cố lên nhé (V)!】

Xem ra trạng thái tinh thần của mọi người sau khi đi làm đều rất “đẹp đẽ”.

So với tình hình của mấy đứa bạn cùng phòng, tôi vẫn còn tốt chán.

Lúc bận thì cực kỳ bận, lúc rảnh thì cũng cực kỳ rảnh.

Sự bận rộn này có tính kích hoạt.

Chỉ cần tôi không chọc tức Phó Chi Hàn, tôi có thể mãi mãi làm một con cá muối.

Chỉ là ngày vui ngắn chẳng tày gang.

Hôm đó Phó Chi Hàn ra ngoài họp, tôi ngồi lười biếng cày phim ở bàn làm việc.

Một người phụ nữ trang điểm lộng lẫy bước vào, nhìn thấy tôi thì hoảng hốt đổi sắc mặt.

“Ôn Nguyệt, sao cô lại ở đây?”

Tôi ngáp một cái: “Đi làm chứ sao.”

Cô ta chỉ vào bộ phim đang chiếu trên màn hình máy tính của tôi: “Cô gọi thế này là đi làm? Ban đầu là cô đá anh Chi Hàn, bây giờ lại mặt dày về bám lấy anh ấy, cô có biết xấu hổ không? Cô tưởng anh ấy sẽ tha thứ cho cô à?”

Người phụ nữ trước mặt tên là Hà Kiều, là một trong những vệ tinh theo đuổi Phó Chi Hàn cuồng nhiệt.

Trước kia lúc tôi và Phó Chi Hàn yêu nhau, cô ta đã nhiều lần định đập chậu cướp hoa.

Biết tin chúng tôi chia tay, cô ta cũng là người đầu tiên đăng vòng bạn bè ăn mừng.

Bây giờ nhìn thấy tôi ở đây, Hà Kiều không dám tin.

“Anh Chi Hàn là của tôi! Cô đã chia tay anh ấy rồi, tại sao còn quay lại?”

Tôi thành thật nói: “Vì công việc ở đây làm từ 10 giờ sáng đến 5 giờ chiều, nghỉ thứ Bảy Chủ nhật, không OT, miễn phí ngày ba bữa cộng cả trà chiều.”

Cô ta: “…Cô chỉ có chút liêm sỉ thế thôi sao?”

Tôi: “Công việc khó tìm lắm.”

Cô ta: “Thế thì cô cút sang công ty nhà tôi mà làm! Những điều kiện này tôi đều đáp ứng cho cô, lương tăng gấp đôi, chỉ cần cô đừng như miếng cao dán chó cứ dính chặt lấy anh Chi Hàn là được!”

Tôi: “Nhảy việc phải đền hợp đồng.”

Cô ta: “Tôi đền cho cô!”

Tôi: “Đi thì đi!”

Đúng ý nhau cái rụp, tôi lập tức bắt đầu thu dọn đồ đạc trên bàn làm việc.

Tới đây đi làm được mấy ngày, trên bàn chẳng có mấy đồ dùng cá nhân của tôi.

Sạc dự phòng – của Phó Chi Hàn.

Chăn mỏng – của Phó Chi Hàn.

Trà dưỡng sinh, hạt cà phê, hướng dương hạt dưa đồ ăn vặt các loại – đều do anh ấy sai người mang tới.

Thứ thực sự là của tôi, chỉ có mỗi cái bình giữ nhiệt màu hồng phấn kia.

Mà đó cũng là đồ Phó Chi Hàn mua cho tôi trước đây.

Tôi quyết định mang theo nó để nhảy việc.

Hà Kiều: “Nhanh lên! Nếu để anh Chi Hàn nhìn thấy tôi đưa cô đi, anh ấy phát điên mất!”

Tôi: “Vâng thưa sếp mới.”

Đúng là oan gia ngõ hẹp.

Chúng tôi vừa đi tới cửa thang máy, người đàn ông dáng vẻ cao lớn vừa vặn từ bên trong bước ra.

Phó Chi Hàn vừa họp xong quay về, nhìn thấy Hà Kiều, sau đó chú ý tới tôi đứng sau lưng cô ta, cùng với cái bình nước tôi ôm trong ngực.

Lập tức hiểu ra chuyện gì, mặt anh sầm xuống.

“Đi đâu?”

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...