“Đi vệ sinh ạ!”

Tôi và Hà Kiều đồng thanh, hai tay còn đang nắm chặt lấy nhau.

Trông hệt như cặp chị em tốt hay rủ nhau đi vệ sinh chung thời học sinh.

Hà Kiều lườm tôi một cái, trong mắt mang theo ý bảo tôi hãy biết điều phối hợp.

Đáng tiếc bộ não kinh doanh siêu việt của Phó Chi Hàn không dễ bị lừa như thế.

“Đi vệ sinh?”

Anh cười như không cười, ánh mắt cứ ghim chặt trên người tôi: “Ôm bình nước đi vệ sinh?”

Tôi vội vàng giấu bình nước ra sau lưng.

Lúc giấu, động tác quá mạnh, hai gói bánh quy vừa “chôm” từ bàn làm việc rơi ra khỏi túi áo một cách không hợp hoàn cảnh.

Tôi cười gượng ngùng, cúi xuống nhặt.

Trong túi lại rơi tiếp ra hai cái xúc xích, với một gói bánh xốp cá mập.

Đều là “thó” từ văn phòng.

Phó Chi Hàn: “Quả nhiên vẫn thích ăn đồ ăn vặt tôi mua đến vậy.”

Hà Kiều trợn tròn mắt: “…Đây là trọng tâm sao? Trọng tâm chẳng phải là cô ta lại sắp sửa vứt bỏ anh để bỏ đi sao?”

“Anh Chi Hàn, em mới chỉ rắc thính một chút, cô ta đã sẵn sàng phủi mông nhảy việc rồi. Rời khỏi công ty mà đến bánh quy với xúc xích cũng phải trộm đi, cô ta chỉ ham tiền của anh thôi. Một người phụ nữ hám lợi như vậy, sao xứng đáng để anh thích chứ?”

Phó Chi Hàn: “Có tiền là ưu điểm của tôi. Cô ấy nhắm trúng tiền của tôi, tức là nhắm trúng ưu điểm của tôi.”

“…Sao anh vẫn chưa nhìn rõ bộ mặt thật của người phụ nữ này! Ban đầu lúc cô ta đá anh, anh khóc như một con cún, bây giờ tuyệt đối không được đi vào vết xe đổ nữa!”

Trán Phó Chi Hàn giật giật: “Ngậm miệng lại!”

“Rõ ràng chính anh đã nói lúc uống rượu với anh trai em là sẽ không quay lại, quay lại thì làm chó! Trừ phi cô ta nói một trăm câu em yêu anh, sau đó hu hu…”

Trợ lý đứng cạnh rất tinh mắt, kịp thời bịt miệng cô ta lại.

Phó Chi Hàn không thể nhịn được nữa:

“Hà Kiều, sau này nếu cô không được sự cho phép của tôi mà tự ý bước vào văn phòng của tôi, tôi sẽ bảo anh trai cô cắt toàn bộ tiền tiêu vặt của cô!”

“Đưa người đi đi.”

Hà Kiều bị lôi đi xềnh xệch.

Vở kịch kết thúc, chỉ còn lại tôi và anh.

Tôi có dự cảm không lành:

“Vậy tôi cũng đi nhé?”

Chỉ là mới bước được một bước đã bị người ta tóm lấy cổ tay, kéo ngược về văn phòng.

“Dễ dàng đi theo người khác như vậy, là do tôi cho em chưa đủ nhiều sao?”

Vừa đóng cửa lại, tôi đã bị anh ép chặt lên cửa.

Bàn tay to lớn ấm áp đằng sau lưng ngăn cách với tấm ván cửa lạnh lẽo.

Nhảy việc bị bắt tại trận, tôi chột dạ:

“Cô ấy trả thực sự nhiều hơn anh.”

Trước khi mặt anh đen lại, tôi vội vàng bổ sung: “Nhưng tôi biết năng lực của mình đến đâu. Thay vì ăn bám ở công ty anh, chi bằng sang công ty nhà cô ấy, như vậy cả làng đều vui.”

“Vui? Bị người ta đào mất góc tường mà em nghĩ tôi sẽ vui à?”

Tôi thành thật nói: “Tôi chỉ là một đứa lười biếng, không có cách nào tạo ra giá trị cho công ty. Anh kinh doanh công ty giỏi như vậy, toàn tuyển nhân tài từ khắp các ngành nghề với mức lương cao. Dù sao trước đây cũng từng yêu nhau một hồi, tôi cũng không muốn để anh phải chịu thiệt thòi.”

Anh cười, nụ cười làm tôi lạnh sống lưng.

“Biết tôi giỏi giang mà em vẫn nhẫn tâm đá tôi được.”

“Ôn Nguyệt,” Ánh mắt anh âm u, “Có phải em nuôi con chó hoang nào khác bên ngoài rồi không?”

“…Chỉ từng nuôi mỗi một con chó là Đậu Đậu thôi.”

Đậu Đậu là chú chó Samoyed chúng tôi nuôi sau khi tôi và Phó Chi Hàn quen nhau.

Vẫn luôn được nuôi trong căn biệt thự siêu to khổng lồ của anh ấy.

Phó Chi Hàn bóp cằm tôi.

“Em thừa biết ý tôi nói không phải là Đậu Đậu.”

“Là thằng đàn ông hoang dã nào đã che mắt em, nếu không sao em có thể mù quáng đến mức đá tôi – một người đàn ông tuyệt thế vừa đẹp trai, vừa nhiều tiền lại cưng chiều vợ như vậy?”

“…”

Rất muốn nói anh tự luyến, nhưng hình như anh ấy thực sự sở hữu những điều kiện này.

“Phó Chi Hàn, chia tay rồi thì không cần phải nhắc lại chuyện trước kia nữa.”

Tôi cảm nhận được bàn tay trên eo mình siết chặt lại, sau đó buông ra.

Anh: “Tất nhiên tôi biết là chia tay rồi. Em nghĩ tôi sẽ tiếp tục hạ mình nữa sao? Không đâu.”

Đúng là tự hỏi tự trả lời giỏi thật.

“Em đã ký hợp đồng rồi, phải làm đủ ngày mới được rời đi. Nếu không số tiền phạt vi phạm hợp đồng khổng lồ kia sẽ khiến em trắng tay đến mức phải vay tiền tôi đấy.”

“Hà Kiều cũng sẽ không nộp tiền phạt vi phạm hợp đồng cho em đâu, bản thân cô ta lo thân còn chưa xong.”

Nhìn nụ cười lạnh lẽo của anh, tôi rùng mình một cái.

Chương 2

Đúng là ông trùm thương giới lòng dạ tàn nhẫn.

Một khi đã ra tay, đến cả bạn gái cũ lẫn kẻ theo đuổi cũng không tha.

Dằn vặt một trận, tôi quay về chỗ ngồi của mình.

Đặt cái bình giữ nhiệt màu hồng xuống.

Đã đến thì cứ yên tâm ở lại vậy.

Chỉ là trong lúc vô tình ngẩng lên, tôi nhìn thấy màn hình máy tính đang mở của Phó Chi Hàn.

Màn hình nền là ảnh tôi đang ăn bánh kem, kem dính trên mũi, chụp trông cũng khá xinh.

Tôi chưa kịp nhìn kỹ thì máy tính đã bị người ta nhanh chóng gập lại.

“Quên chưa đổi thôi.”

Phó Chi Hàn mặt không đổi sắc bưng ly cà phê bên cạnh lên, nhấp một ngụm.

Kết quả quên mất đó là nước nóng vừa mới rót, nóng đến mức anh suýt đánh rơi cả cốc.

Suốt cả buổi chiều hai chúng tôi không nói thêm với nhau câu nào.

Phó Chi Hàn giận thật rồi.

Trong lòng tôi cảm thấy hơi áy náy.

Để dễ dàng xin được giấy chứng nhận thực tập, chính tôi là người chủ động gửi CV cho anh.

Anh không so đo hiềm khích cũ mà thu nhận tôi, sao tôi có thể vì mức lương gấp đôi mà nhảy việc được.

Ít nhất cũng phải gấp ba mới đáng chứ.

Lần sau không thể hành động bồng bột thế này được.

Tuy nhiên xin lỗi thì vẫn phải xin lỗi, nhưng tôi chưa kịp đến gần, anh đã quay lưng lại.

Anh lạnh lùng nói: “Muốn quay lại? Không có cửa đâu.”

Trông tôi giống như muốn quay lại lắm à?

“Sếp Phó, tôi suy nghĩ kỹ rồi, việc ban nãy tôi làm quả thực không đúng. Đã đến đây rồi thì phải ổn định tâm trí làm việc cho đàng hoàng.”

“Ôn Nguyệt, đừng tưởng em làm thế thì tôi sẽ mềm lòng với em.”

“Mới đến được mấy ngày đã đòi nhảy việc, nếu là người khác tôi đã tống cổ đuổi thẳng rồi. Em ở đây sung sướng quá rồi đúng không, xuống dưới mà rèn giũa lại đi!”

Thế là chỗ làm việc của tôi từ văn phòng Tổng giám đốc ở tầng cao nhất, bị giáng xuống phòng lao động tăm tối cho “trâu ngựa” ở tầng 5.

Về lý do tại sao gọi là phòng “trâu ngựa”, là do chị gái tiền bối dẫn tôi xuống cho tôi biết.

Tôi hiểu rằng chuỗi ngày thực tập tiếp theo sẽ không còn nhàn nhã nữa rồi.

5.

Thực tập sinh từ trên trời rơi xuống, theo kịch bản trong phim thì đầu phim kiểu gì cũng sẽ gặp một trận sóng gió.

Đón nhận sự tẩy chay và mỉa mai ngấm ngầm từ đồng nghiệp.

Tuy nhiên, đéo có.

Sau khi tôi xuống dưới, đồng nghiệp đối xử với tôi rất tốt, tốt một cách kỳ dị.

Có đồ ăn vặt hay đồ chơi nhỏ gì cũng chia cho tôi, giọng điệu quen thuộc, thân thiết.

Hoàn toàn không có những lời xì xầm bàn tán như tôi tưởng tượng.

Cứ như thể họ đã biết trước tôi sẽ xuống đây vậy.

“Chị ơi, trước đây chị có quen em không?”

“Hả? Không quen mà, sao chị có thể biết em chính là cô bạn gái cũ siêu ngầu đã đá Sếp Phó được.”

“…”

Tốc độ lan truyền tin tức ở công ty lớn đúng là đáng nể.

Nhận ra mình vừa lỡ mồm, chị gái kia vội vã tự vả miệng: “Nhìn cái miệng thối của chị này, chỉ giỏi nói xằng bậy.”

Phải công nhận là không khí giữa các đồng nghiệp tốt hơn tôi nghĩ rất nhiều.

Chỉ là lúc bận rộn, ngoài tiếng gõ bàn phím ra, cả tầng làm việc yên tĩnh đến mức giống hệt một cái nhà xác khổng lồ.

Giữa bầu không khí đi làm nồng nặc mùi tư bản, tôi vẫn là một con cá muối lười biếng.

Tất cả mọi người đều biết tôi đến đây chỉ để lấy giấy chứng nhận thực tập.

Phó Chi Hàn không giao việc cho tôi, họ đương nhiên càng không dám tự ý quyết định.

Bây giờ cái xã hội này ngày càng “cuốn” (cạnh tranh khốc liệt), tôi tự biết cái nết cá muối của mình ra sao, căn bản không đấu lại nổi đám tinh anh này.

Lười biếng làm việc riêng một cách vui vẻ mới là quan trọng nhất.

Con người sống một đời, quan trọng là phải tìm được cách sống mà mình thích.

6.

Nhớ lại thật kỹ.

Tôi và Phó Chi Hàn quen nhau qua một ván game.

Lúc đó anh mới tiếp quản công ty, áp lực lớn, định chơi game để giải tỏa.

Kết quả đụng ngay trúng tôi – đứa có thể chất “tạ” chuyên hố đồng đội.

Ván game đó thua thê thảm không nỡ nhìn.

Sau khi add nick tôi, anh ta mỉa mai chế giễu, xả một tràng.

Tôi: 【Xin lỗi, làm anh thua thê thảm thế, hay anh chém một nhát đi.】

Sau đó tôi gửi một đường link nhờ chém giá trên Pinduoduo cho anh.

Anh không thèm để ý đến tôi nữa.

Về sau, bài tập có mấy cái bảng khảo sát, tôi đều tiện tay gửi cho anh một bản.

【Bạn hiền, điền giúp nhé.】

【Bạn ơi, điền giúp mình nha.】

【Điền giúp cái.】

【Điền.】

Đến cuối cùng.

【1】

Anh không nhịn được nữa: “Rảnh rỗi sinh nông nổi à?”

Anh nói công việc của anh rất bận, mở miệng ra là đầu tư mấy chục triệu, mấy trăm triệu, bảo tôi bớt làm phiền anh.

Tôi tưởng anh đang chém gió.

Dù sao khi đó tôi vẫn là một cô sinh viên đại học ngây thơ trong sáng, muốn ăn KFC “Thứ Năm rực rỡ” còn phải suy nghĩ đắn đo mãi.

Anh chém thì tôi cũng chém theo.

Tôi bảo mỗi ngày tôi đều thức dậy trên chiếc giường rộng 500 mét vuông, có 50 cô hầu gái sexy cùng nhau chăm sóc sinh hoạt của tôi, bón cơm cho tôi ăn.

Tình hình thực tế là phòng ký túc xá 8 người giường tầng, mấy đứa bạn cùng phòng tranh nhau một miếng ăn như hổ đói.

Anh bị những lời của tôi làm cho đứng hình, chắc cảm thấy trình độ chém gió của mình không bằng tôi.

Sau đó, mỗi sáng anh đều nhắn tin cho tôi:

【Đã tỉnh dậy trên chiếc giường 500 mét vuông chưa?】

Hai chúng tôi bắt đầu câu được câu chăng trò chuyện với nhau.

Đừng nói chứ, nói chuyện hợp gu phết.

Dù sao thì chém gió ai mà chả biết.

Sau đó một thời gian, anh không hay online nữa.

Đúng lúc tôi tưởng cả hai sắp lãng quên nhau giữa chốn giang hồ thì anh nói anh yêu tôi rồi, muốn gặp mặt tôi.

Lúc đó tôi hết hồn.

Quên chưa nói, tài khoản tôi chơi lúc đó là nhân vật nam.

Thế mà lại đụng phải đồng tính nam, tôi vội vàng giải thích: 【Xin lỗi, tôi là con gái.】

Anh lại biến mất một thời gian rất rất dài.

Mãi sau này khi yêu nhau, tôi mới biết Phó Chi Hàn là trai thẳng 100%.

Chỉ là anh tưởng tôi là con trai, đã phải mất một thời gian dài thuyết phục bản thân bẻ cong chính mình vì tình yêu.

Rồi lại mất thêm một thời gian dài nữa để suy nghĩ xem anh nằm trên hay nằm dưới.

Khó khăn lắm mới đả thông tư tưởng để đi tỏ tình.

Kết quả tôi lại là con gái.

Cứ xoay mòng mòng thế này, xu hướng tính dục của anh giống như chiếc la bàn mất kiểm soát, bỗng chốc chẳng tìm thấy phương hướng đâu.

Nhưng với tư cách là một tổng tài bá đạo, anh vẫn nhanh chóng bẻ thẳng tính hướng của mình lại một cách dứt khoát.

Chúng tôi bắt đầu yêu đương cuồng nhiệt.

Tôi không ngờ trước đây anh không hề chém gió, mà đúng là một tổng tài giàu có thật.

Sau khi xác định quan hệ yêu đương, anh đối xử tốt với tôi đến mức vô nhân đạo.

Quần áo, mỹ phẩm, đồ ăn vặt, mua mua mua, tặng tặng tặng.

Lần đầu tiên đến căn biệt thự cao cấp của anh ở khu nhà giàu, tôi suýt thì bị chói mù mắt.

Anh lại còn lơ đễnh buông một câu:

“Đây chỉ là phần nổi của tảng băng chìm thôi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...