Thám Tử Tokyo: Lời Nguyền Thất Võ Sĩ Cờ Shogi/Chương 40: “Yokoo, Nhìn Kìa! Đằng Kia Có Một Ông Chú Đầu Trọc.”C. 40: “Yokoo, Nhìn Kìa! Đằng Kia Có Một Ông Chú Đầu Trọc.”
20px

Một nam sinh tóc khá dài, che gần hết nửa khuôn mặt liếc nhìn Ito một cái. Nếu không nhìn kỹ, rất khó phát hiện ra cằm của cậu ta thực ra là nhọn hoắt.

“Ái chà! Shiraki. Đúng là có một người thật. Chẳng lẽ là hòa thượng kế thừa chùa gia đình?”

Người tên Yokoo trông cũng khá ổn. Lông mày rậm mắt to, mũi thẳng miệng vuông. Tuy nhiên trang phục trên người có chút kỳ quái. Chiếc áo khoác màu cam đỏ khá rộng, giống như mượn tạm để ứng phó. Quần thì vừa gầy vừa nhỏ, bó sát vào chân.

“A! Là hòa thượng sao? Tớ còn tưởng là đầu bếp cao cấp của tiệm ăn nào đó chứ. Không phải nói bây giờ hòa thượng không cần xuống tóc nữa sao?”

“Chắc là vậy. Tầm này đầu bếp cao cấp đều đang chuẩn bị nguyên liệu, ai rảnh rỗi mà ra ngoài dạo chơi.”

“Vậy ông ta đến Đại học Ankyo của chúng ta làm gì? Tổng không phải là muốn chọn một cô gái để kết hôn chứ? Thật là quá tự tin, gần như cuồng vọng rồi!”

“Đến Đại học Ankyo của chúng ta chọn gái để kết hôn? Sao có thể chứ! Làm gì có kẻ nào trắng trợn như vậy! Hơn nữa các tăng lữ Nhật Bản chúng ta có Konkatsu (hoạt động tìm kiếm bạn đời), có hàng tá phụ nữ trẻ đổ xô vào. Đúng rồi! Mấy năm trước không phải có bộ phim truyền hình tên là *Từ 5 Giờ Đến 9 Giờ: Nhà Sư Đẹp Trai Yêu Tôi* sao? Nhân vật chính Hoshikawa trong đó chẳng phải là một hòa thượng sao?”

“Ồ! Nhớ ra rồi. Nữ chính tên là Junko. Nhưng chuyện này cũng bình thường thôi nhỉ. Các ‘thầy tu’ làm lễ đều là những người nhiều tiền. Cộng thêm học vấn cao và trẻ trung đẹp trai, thế là trở thành con mồi bị các nữ nhân viên văn phòng săn đuổi.”

“Ai là mồi ai là thợ săn còn chưa biết đâu. Con mồi mà biến thân một cái là lật ngược thế cờ ngay. Chuyện này nhiều lắm!”

“Cũng đúng, bây giờ hòa thượng trở nên đắt giá, có thể đi chinh chiến khắp nơi rồi. Nhưng các nữ nhân viên văn phòng ai nấy đều mắt cao hơn đầu, tán được cũng tốn không ít tiền đâu.”

“Mắt cao hơn đầu cũng tùy đối tượng thôi. Dù sao thầy tu kiếm tiền dễ mà. Không chỉ không kiêng rượu thịt, còn có thể lấy vợ sinh con. Quan trọng nhất là còn không phải nộp thuế!”

Yokoo mỉa mai sắc sảo.

“Ơ! Lại còn không phải nộp thuế nữa cơ à?! Ngay cả chúng ta ăn một bữa ở nhà ăn còn phải đóng thuế nữa là.”

“Hay là cậu cũng đi làm hòa thượng đi, trông có vẻ rất có tiền đồ đấy. Mái tóc dài của cậu vẫn có thể giữ lại. Chỉ là rất đáng tiếc, cửa hàng tạp hóa nhà cậu không có người kế thừa rồi.”

“Chẳng sao cả, dù sao cũng không phải là *Tiệm Tạp Hóa Giải Ưu*. Gia phụ vẫn còn rất khỏe mạnh, thường xuyên nói ông có thể làm đến 80 tuổi. Còn sớm chán!”

Ito coi như không nghe thấy, dù sao hắn cũng không phải tăng lữ. Nhưng hai sinh viên này nói chuyện cũng quá là không kiêng nể gì rồi!

Cậu thanh niên tên Shiraki này chắc hẳn là con trai trưởng trong nhà. Tất nhiên, cũng có thể là con một.

“Cậu nói ông chú trông có vẻ hơi biến thái này, không phải là một kẻ bám đuôi đấy chứ?”

“Trông không giống lắm! Không thấy ông ta có mục tiêu cụ thể nào. Tuy ánh mắt ông ta cũng quét qua vài nữ sinh xinh đẹp, nhưng nhanh chóng dời đi ngay. Hơn nữa kẻ bám đuôi mà chạy đến trường học thì cũng kỳ lạ quá.”

“Thôi! Đừng quản ông ta nữa. Ơ! Kia chẳng phải là Sayoko người cậu thầm thương trộm nhớ sao? Sao cô ấy lại đến đây nhỉ? Đừng nói nhé, nhan sắc và vóc dáng này thực sự là hoàn hảo! A! Đằng sau kia chẳng phải là Chiharu sao?”

“A! Mau xem hình tượng hiện giờ của tớ thế nào? Biết sớm cô ấy sẽ đến, tớ đã không giặt chiếc áo khoác cực ngầu kia rồi. Bộ quần áo này thực sự là...”

“Hình tượng hả. Ừm! Không ra làm sao cả! Khá là kỳ quặc. Nhưng cậu có thể nói với Sayoko rằng cậu đã gia nhập câu lạc bộ kịch, đây là phục trang biểu diễn của đoàn. Nghe nói cô ấy thích xem kịch Noh, nên cậu có thể đánh trúng sở thích của cô ấy. Thế nào, tớ rất cơ trí đúng không!”

“Shiraki, cái thằng khốn này!”

Ito thực sự không nhịn được, không kìm được quay đầu đi khẽ cười thành tiếng.

“Ha ha!”

Yokoo nghe thấy tiếng thì quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào hắn. Ito chẳng sợ cậu ta.

Sao nào, cậu đối với tôi bình phẩm này nọ thì được? Tôi cười một cái thì không xong? Trên đời làm gì có cái đạo lý như vậy?

Hắn thản nhiên nhìn chằm chằm vào hai sinh viên này.

Shiraki liếc nhìn Ito một cái, kéo tay áo Yokoo một cái.

“Đi thôi. Mau đi dâng đầu gối của cậu cho Sayoko đi. Cơ hội tốt thế này! Một lát nữa cô ấy đi mất, cậu sẽ hối hận không kịp cho mà xem!”

“Không, tớ muốn dâng cho cô ấy nụ hôn đầu.”

“Nếu cô ấy hét to ‘Chikan’ (kẻ biến thái), cậu còn mặt mũi nào ở lại trường nữa không?”

“Tớ chỉ nói thế thôi mà. Cậu cũng không phải không biết, cô ấy là đai đen Karate đấy.”

Mặc dù vừa rồi bị Yokoo nhìn chằm chằm không mấy thân thiện, nhưng Ito cảm thấy người này khá thú vị. Phong cách đối thoại của hai người cũng rất hài hước.

Đợi đến khi Yokoo và Shiraki đi xa, hắn đột nhiên sực tỉnh mình không phải đến để dạo vườn, mà là để tìm Ô đầu.

Hắn mở điện thoại, tìm đến bức ảnh cây Ô đầu, bắt đầu tìm kiếm. Trong vườn thực vật, việc tìm kiếm một loại thực vật cụ thể quả nhiên không phải chuyện dễ dàng! Ito có chút hoa mắt, những bông hoa rực rỡ sắc màu này quá nhiều.

Hương thơm nồng nàn, nở hoa trắng dày đặc là Higo Sumire. Hoa màu đỏ sẫm, trông khá tôn quý là Chojubai. Màu tím đỏ diễm lệ, cánh hoa lật ra ngoài là Katakuri. Tuy nhiên, loại có màu sắc phức tạp nhất trong số đó là Kurume Tsutsuji.

Tuy nhiên, hắn không nhìn thấy loài hoa tử đằng mà mình yêu thích. Không phải nói ở đây không có. Mà là hoa tử đằng ở vùng Kanto và Kansai phải đến cuối tháng 4 mới ngạo nghễ nở rộ, rủ xuống từng dải dài đầy hoa.

Ito vào mỗi mùa hoa anh đào đều sẽ đến Chidorigafuchi ở Tokyo để ngắm hoa. Mặc dù địa điểm ngắm hoa anh đào nổi tiếng nhất Tokyo là công viên Ueno, còn có “Lễ hội hoa anh đào” long trọng. Nhưng trong đó người đông quá. Vốn thích yên tĩnh không thích chen chúc như hắn, đành chọn phương án dự phòng.

Chidorigafuchi là con hào bao quanh hoàng cung. 800 cây Somei Yoshino ở đây bắt đầu được trồng từ năm Showa 35. Còn có một số lượng không xác định cây anh đào núi. Đợi đến mùa hoa anh đào nở, thực sự là phấn hồng điểm xuyết đầu cành, sắc xanh nhuộm thắm bờ đê.

Đợi sau khi mùa hoa anh đào qua đi, Ito sẽ đến đền Kameido Tenjin để ngắm hoa tử đằng đẹp như những cánh bướm.

Ito ở đây tuy không nhìn thấy hoa tử đằng màu tím, nhưng cuối cùng đã phát hiện ra dấu vết của Ô đầu.

Ở một góc bồn hoa, có một đám lớn đang sinh trưởng. Tiếc là không đúng mùa, có lá không hoa. Ô đầu tuy chủng loại đa dạng, nhưng không phải là giống cây cảnh. Hơn nữa vì có độc, không làm được hoa cắt cành, nên không qua cải tạo. Thời gian ra hoa của nó vì thế rất ổn định.

Theo tư liệu tra cứu, mùa hoa của Ô đầu ở vùng Kansai là từ tháng 7 đến tháng 10. Bây giờ mới là tháng 4, đương nhiên không thấy được những bông hoa Ô đầu yểu điệu diễm lệ, hình dáng giống như đôi chim uyên ương. Ô đầu nếu ở Sapporo thuộc Hokkaido thì nên nở hoa vào mùa thu.

Ito cẩn thận đối chiếu hình ảnh trên điện thoại và cây Ô đầu trong vườn thực vật, nhận thấy thân và lá cơ bản giống nhau. Xem ra không phải loại thực vật tương tự Ô đầu, mà chính xác là bản tôn. Nhưng hắn hoàn toàn không dám chạm vào dù chỉ là một nhành cây ngọn cỏ, ngay cả bụi bặm trên đó cũng không muốn dính vào. Chất Aconitine trong Ô đầu khi tiếp xúc với da người sẽ dẫn đến trúng độc. Từ điểm này mà nói, nó còn đáng sợ hơn thuốc phiện nhiều.

Ito rơi vào trầm tư.

Cây Ô đầu ở Đại học Ankyo liệu có phải là nguồn gốc của chất độc đã giết chết Takahashi không? Ô đầu sinh trưởng trong môi trường đơn giản, không phải loại cây kiêu kỳ. Ngay cả ở Hokkaido xa xôi, chúng vẫn nở rộ một cách cuồng nhiệt. Vì vậy đương nhiên không thể chỉ có ở Kyoto, khắp nơi trên Nhật Bản đều sẽ có. Như vậy, phạm vi đã mở rộng ra rồi. Điều này tương đương với mò kim đáy bể vậy! Ngay cả cảnh sát có làm thì e rằng cũng tốn rất nhiều thời gian mà chưa chắc đã có kết quả. Nếu là trồng Ô đầu Nhật Bản ở nước ngoài rồi mang về nước? Hắn mạnh dạn lắc đầu, nếu cứ tiếp tục tưởng tượng “sống động” như vậy, khéo vụ án giết người bên sông Kamogawa lại biến thành vụ án quốc tế mất!

Hắn thở dài một tiếng. Mọi thứ vẫn đang trong màn sương mù!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...