Ito cảm thấy còn quá sớm để ăn tối, hắn đã không nhìn đồng hồ mà đưa ra quyết định sai lầm là đi đến Heian Jingu. Ngày 3 tháng 4 hắn đã đến Bảo tàng Mỹ thuật Hiện đại Quốc gia Kyoto ở Okazaki. Gần bảo tàng chính là Heian Jingu. Lúc đó thực ra nên tiện đường ghé qua một chuyến.
Tất nhiên đi riêng cũng có cái hay của nó, đó là có thể tập trung tư tưởng. Là một trong những bối cảnh của tác phẩm "Cố đô", hoa anh đào rủ của Heian Jingu nổi tiếng khắp nơi. Mà bây giờ, chắc hẳn đang nở rộ.
Từ xa, Ito đã nhìn thấy Heian Jingu.
Cổng Torii màu đỏ son và những điện thờ cao lớn, hiển hiện rõ vẻ uy nghiêm hào hùng của hoàng gia năm xưa. So với đền Fushimi Inari-taisha, ở đây ít người hơn hẳn.
Đến trước cửa Heian Jingu, sắc mặt Ito xám xịt. Lúc đến hắn chỉ mải phấn khích mà không xem thời gian. Bây giờ, thần cung sắp đóng cửa rồi.
Hắn khá bất lực nhìn đồng hồ.
Đúng vậy, đã là 4:50 chiều.
Đã không vào được thì chỉ đành quay về. Tin tốt duy nhất là hắn nghe nói, hoa anh đào rủ tám lớp của thần cung vài ngày nữa mới nở rộ.
Ito ỉu xìu. Xem ra chỉ đành hẹn ngày khác quay lại.
Tối nay ăn gì đây? Hắn đột nhiên rất muốn ăn cơm lươn. Thế là mở điện thoại ra, tìm kiếm các quán ăn xung quanh.
Ừm! Gần đây có một tiệm lươn, có thể đi bộ tới. Đặc sắc của quán này là cơm không đựng trong bát cơm, mà đựng trong một chiếc thùng gỗ thấp.
Cơm lươn thùng gỗ.
Ito đột nhiên nhớ ra, ở Kyoto có những tiệm lươn là nhà hàng 1 sao Michelin, cần phải đặt trước 1 hoặc 2 tháng. Hắn vội vàng xem qua giới thiệu. May quá, mặc dù cần đặt trước nhưng không phải nhà hàng gắn sao.
Ito nhanh chóng đặt chỗ. Sau đó thong thả đi bộ tới.
Nhà hàng nằm sâu trong ngõ nhỏ, khá có vẻ "đường cong dẫn lối đến nơi thanh tịnh". Ngoại thất mang đậm phong cách thời Edo. Các quán ăn khác đặt thùng rượu Komodaru ở cửa, quán này thì hay rồi, đặt thùng gỗ tuyết tùng.
Ito bước vào mặt tiền mang đậm ý vị phục cổ.
"Chào mừng quý khách!"
Một nữ phục vụ tiến lên đón tiếp, dẫn hắn đến chỗ đã đặt trước.
Trong quán tiếng người ồn ào, gần như đã không còn chỗ trống.
"Phục vụ ơi."
"Chào buổi tối! Xin lỗi! Quý khách muốn dùng gì ạ?"
"Một phần cơm lươn Kabayaki, và rượu Sake."
"Vâng, xin quý khách đợi một lát."
Một lúc sau, cùng với lời nói "Quý khách đã đợi lâu, xin mời dùng bữa thong thả" của phục vụ, phần cơm lươn đựng trong thùng gỗ được bưng lên.
Những miếng lươn nướng lớn trong thùng gỗ có màu đỏ sẫm, được xếp đều đặn trên cơm. Hương thơm ngọt ngào xộc vào mũi Ito.
Hắn say sưa gật đầu, nước sốt này rất tuyệt.
Ito ăn một cách ngon lành.
Thịt lươn lớp da giòn rụm, bên trong lại mềm mại tinh tế. Cơm được nấu từ gạo Akita Komachi. Cái tên Akita Komachi này cũng được lấy từ ca tiên cổ đại Ono no Komachi của tỉnh Akita.
Ăn những hạt cơm trong suốt mềm dẻo, hắn nhớ lại lời khen ngợi dành cho Shizuka.
Về rượu Sake đi kèm, Ito chọn loại Fushimi.
Mặc dù rượu Nada của tỉnh Hyogo hợp với nam nhi hơn. Nhưng rượu Nada quá mãnh liệt cay nồng, không hợp để ăn kèm cơm lươn. Rượu Fushimi ngọt ngào tinh tế, chính là bạn đồng hành tốt nhất khi ăn cơm lươn.
Rượu no cơm chán, Ito thanh toán rồi rời đi.
Vì khách sạn ở quận Shimogyo, phải bắt xe quay về. Vì đi tàu điện ngầm cần phải đổi chuyến, hắn chọn đi xe buýt thành phố Kyoto tuyến 206-B. Gần đó chính là trạm Okazaki Koen-guchi. Ito ợ hơi một cái, đứng dưới cột mốc trạm.
Rượu Sake mặc dù ngon, nhưng hắn ngày càng thích bia hơn. Rượu Sake uống vào thấy êm dịu, nhưng hậu duệ khá mạnh.
Mỗi mùa hoa anh đào, người xem hoa rất đông.
Những gã say uống đến chóng mặt, nằm lăn ra đất ngủ cũng không ít. Cho nên, Ryusei ban đầu mới tưởng Takahashi là kẻ say rượu.
Ito thời đại học cũng từng say rượu không định kỳ. Có khi là để thể hiện, có khi vì đối tượng thầm yêu bị người khác nẫng tay trên. Nhưng sau khi tốt nghiệp, hắn đã biết kiềm chế bản thân.
Do hắn là nhà văn, thuộc nghề nghiệp tự do. Không giống như Ryohei làm việc ở công ty lớn, đủ loại tiếp khách, tiệc rượu, tiệc cuối năm, họp mặt; đồng nghiệp tụ tập ăn uống sau giờ làm vân vân. Cần phải uống một lượng lớn rượu. Cho nên, rượu đối với hắn chỉ là gia vị cho món ăn ngon mà thôi.
Chỉ mới qua 1 phút, xe đã tới. Ito lên xe từ cửa sau, sau đó ngồi xuống.
Đến ga Kyoto, nộp 230 Yên. Ito xuống xe từ cửa trước.
Ito thích lên xe cửa trước, xuống xe cửa sau. Xe buýt thành phố Tokyo về cơ bản đều là trước lên sau xuống. Lúc mới đến Kyoto, hắn có chút không quen.
Ga Kyoto không xa khách sạn, Ito quyết định đi bộ về.
Dù sao cũng là mùa xuân rồi, đã khá ấm áp. Nhiệt độ mùa hoa anh đào ở Kyoto trồi sụt thất thường, nhưng nhìn chung là ổn định. Nhiệt độ thường thường ở mức 8 - 17°C. Ito mấy ngày trước ở Kobe, Himekawa và Sandan, không biết Kyoto đã từng mưa một trận. Những ngày đầu hắn mới đến Kyoto, nhiệt độ cao nhất ở mức 18 - 23°C. Cho nên nhiệt độ hôm nay vô cùng thích hợp.
Lúc này gió ấm thổi qua, Ito ngược lại lại nhớ đến gió núi ở Fudai-cho. Hắn có cảm giác không ổn là muốn buồn ngủ, nhưng đâu có uống bao nhiêu đâu.
Ito gượng dậy, thấy chiếc ghế dài bên đường liền thuận thế ngồi xuống.
Gọi là ghế dài, nhưng cùng lắm chỉ ngồi được 3 người lớn. Nếu là 2 người lớn dắt theo 1 đứa trẻ thì vô cùng thích hợp. Tấm gỗ dài làm điểm tựa lưng đã bị mài mòn đến trắng bệch. Có thể thấy đã có vô số người từng gần gũi với nó.
Khung sắt cũng rỉ sét loang lổ, lộ ra dấu vết bị gió mưa xâm thực. Tuy nhiên nếu bạn cho rằng chiếc ghế dài này đã không còn dùng được nữa thì hoàn toàn sai lầm. Hai đầu ghế dài được cố định chắc chắn giữa hai phiến đá dày.
Ngay cả khi tấm gỗ sau này có mục nát, thì cũng chẳng qua là thay cái mới. Cấu trúc tổng thể là không đổi.
Một viên cảnh sát mặc sắc phục của đồn Koban, đạp chiếc xe đạp màu trắng đi tới. Thấy Ito tựa vào ghế dài, liền nhanh nhẹn xuống xe.
"Chào buổi tối! Tôi là Ohkouchi của đồn Koban xx. Xin lỗi! Cho hỏi có phải ngài bị bệnh không?"
Viên cảnh sát mặt tròn mắt lớn cúi người xuống, quan tâm hỏi.
Ito giật mình, đầu óc tỉnh táo hơn một chút. Nói tỉnh táo cũng không chính xác. Hắn không phải say rượu, chỉ là có chút buồn ngủ.
"A! Chào buổi tối! Xin lỗi! Tôi là Ito. Tôi không có bệnh, mà chỉ là hơi..."
Ito cảm thấy khó mở lời.
Ohkouchi quan sát kỹ gương mặt Ito, ngửi thấy một chút mùi rượu. Người đàn ông trước mắt này rõ ràng không phải là một kẻ say rượu. Ý thức tỉnh táo, nói năng cũng không có chỗ nào lộn xộn. Xem ra chỉ là uống hơi nhiều một chút, còn lâu mới đạt đến mức độ "say".
Ohkouchi thông cảm gật đầu. Bây giờ anh ta đang trong ca tuần tra, tan làm cũng sẽ đi uống rượu thôi. Người trước mắt này đã khá kiềm chế rồi.
"Vậy ngài Ito có sống ở gần đây không? Có cần tôi giúp gọi điện thoại cho người nhà không?"
Ohkouchi hỏi.
Ito liếc mắt nhìn biển chỉ đường. Ước chừng đi hết con phố này, gần như có thể rẽ vào Kuromon-dori trên đường Gojo rồi.
"Không cần đâu, thưa cảnh sát. Tôi ở khách sạn kiểu Nhật trên đường Gojo, cũng không còn xa nữa. Xin lỗi!"
Hắn lắc đầu.
"Trên đường Gojo sao? Xin lỗi! Vậy là khách sạn Fortune phải không, ngài Ito."
Ohkouchi suy nghĩ một chút liền đoán trúng đáp án chính xác.
Chaporia
Bình Luận (0)