Đa số mọi người tự nhiên vô cùng kinh ngạc, vì điều này cho thấy Ito là hậu duệ của danh gia vọng tộc. Ngay cả người không hiểu lịch sử cũng biết đến dòng họ Fujiwara mà!
Ito không hề nhắc đến việc: Sukemochi của bản gia Izu từng được Mạc phủ Muromachi ban cho 300 cho đất ở quận O tại tỉnh Hyuga, xây thành Tonogori. Từ đó trở thành đại danh phong cương.
“Quê hương của ngài Takahashi chính là làng Đông Nam, thị trấn Fudai. Ai cũng nói quê hương khó quên, đất quê khó rời. Nhưng ông ấy đi một mạch hơn 30 năm không một tin tức, chưa bao giờ quay lại quê hương. Sau khi rời khỏi Kobe, cũng chưa bao giờ quay lại Kobe. Ban đầu tôi thấy rất lạ, sau này có chút hiểu ra.”
“Nếu nói hơi ấm mà mẹ ngài Takahashi mang lại cho ông ấy là một con cá nướng thơm phức, thì quê hương chính là một cái xương cá đâm vào cổ họng ông ấy. Có lẽ những người bạn thời thơ ấu như ngài Mochizuki sẽ khiến ông ấy ghi nhớ, nhưng không thể nào sánh được với nỗi đau và sự bi thương mà quê hương mang lại cho ông ấy. Như vậy dường như dễ hiểu hơn, vốn dĩ trên đời này không có người hoàn hảo mà! Tất nhiên nếu sau này ngài Takahashi nghĩ thông suốt, có lẽ sẽ quay về xem một chút. Nhưng ông ấy không còn cơ hội đó nữa rồi!”
“Xin lỗi! Phu nhân Miyoko. Xin thứ lỗi cho tôi mạo muội, quê hương của bà là ở đâu vậy?”
“Cái này... ấy mà. Dường như... chắc là thành phố Himekawa, nhưng tôi không nhớ rõ nữa. Sao vậy, cậu Ito. Có vấn đề gì không?”
Miyoko hơi ngỡ ngàng.
“Bà được ngài Sakai nhận nuôi tại học viện XX ở thành phố Himekawa. Đúng không?”
“Đúng vậy. Thực tế tôi vô cùng cảm kích cha!”
“Vào năm Showa thứ 60, trên đường phố Himekawa xuất hiện một bé gái. Quần áo không đủ che thân, vô cùng gầy gò. Có người phát hiện ra cô bé tội nghiệp đó, đã đưa cô bé đến học viện XX. Mọi người cứ ngỡ học viện là thiên đường cho trẻ em lang thang rồi chứ?!”
“Hoàn toàn ngược lại! Đa số các học viện đều tồn tại những vụ xâm hại tình dục trẻ em. Vì vậy thực chất là địa ngục. Không chỉ bé gái, bé trai cũng thường xuyên bị xâm hại tình dục. Kẻ xâm hại vừa có nhân viên công tác, vừa có trẻ em xâm hại lẫn nhau. Mọi người có biết không?”
“Theo ‘Luật Phúc lợi Trẻ em’ của Nhật Bản, họ có nghĩa vụ báo cáo lên chính quyền địa phương và công bố các trường hợp nhân viên ngược đãi hoặc xâm hại tình dục trẻ em, nhưng đối với các vụ xâm hại tình dục giữa trẻ em với nhau thì lại không có nghĩa vụ báo cáo.”
Ito phẫn nộ chỉ trích.
Mọi người im lặng. Không biết nên nói gì cho phải.
“Bé gái đó từ đó sống trong học viện. Cho đến năm sau ngài Sakai đã nhận nuôi cô bé. Bé gái đó chính là phu nhân Miyoko hiện nay.”
“Đúng là như vậy! Năm đó cha không tìm thấy Yasuo, đi ngang qua Himekawa liền nhận nuôi nó.”
Sakai giải thích.
Mọi người lúc này mới hiểu được quá trình Miyoko thời thơ ấu được nhận nuôi.
“Hồ sơ ghi lại: Khi vào viện cô bé chỉ nhớ mình khoảng 6, 7 tuổi, tên là Nagano Miyoko. Những chuyện còn lại đều không nhớ nữa. Đây cũng là chuyện rất bình thường. Rất nhiều trẻ em lang thang thậm chí còn quên cả họ tên của mình. Đó là chứng mất trí nhớ toàn bộ. Cô ấy chỉ là một loại mất trí nhớ chọn lọc. Đối với những sự việc xảy ra trong một khoảng thời gian nhất định, cô ấy chọn lọc ghi nhớ một số thứ, lãng quên một số thứ. Đây cũng là cách bộ não con người tự bảo vệ chính mình.”
“Trong lúc hoặc trước khi lang thang trên phố, bộ não của cô ấy chịu kích thích từ bên ngoài hoặc ngoại thương, khiến cô ấy mất trí nhớ. Khiến cô ấy không nhớ được quê hương, cha mẹ vân vân. Vậy phu nhân Miyoko, bây giờ bà có thể nhớ lại những chuyện trước khi vào học viện không?”
“Bao nhiêu năm nay, tôi vẫn luôn nỗ lực ghi nhớ. Nhưng dù thế nào cũng không tài nào nhớ ra được nữa.”
“Học viện có một giáo viên tên là Akiyama Yuji. Bà còn nhớ không?”
“Xin lỗi, có người như vậy sao? Thật ngại quá, tôi hoàn toàn không nhớ nữa rồi.”
Miyoko lắc đầu.
“Akiyama này là nhân vật chính trong một vụ bê bối xâm hại tình dục, sự việc xảy ra ngay tại học viện này. Phía học viện vì tư lợi đã cưỡng ép dìm chuyện này xuống, ông ta thì bị buộc phải từ chức. Sau khi từ chức, ông ta đến học viện XX thuộc hệ thống luyện thi tổng hợp tại Himekawa để một lần nữa làm giáo viên. Loại trường tư thục này có quy mô khổng lồ trên khắp Nhật Bản, nhân viên thì thượng thượng hạ hạ không đồng đều. Trường luyện thi này kiểm tra nhân viên chỉ mang tính hình thức, Akiyama đương nhiên đã che giấu sự thật. Vì vậy ông ta đã thuận lợi quay lại bục giảng.”
Mọi người bàn tán xôn xao.
Những người có con đi học trường luyện thi lập tức trở nên lo lắng khôn nguôi. Những giáo viên cầm thú tương tự như Akiyama chắc chắn không ít. Với tư cách là phụ huynh tuy có quyền lựa chọn trường luyện thi, nhưng lại không hề biết đức hạnh của giáo viên.
“Trường luyện thi nơi Akiyama làm việc sống dựa vào việc thu phí luyện thi của học sinh. Thông thường phí luyện thi tiểu học mỗi năm từ 14 - 28 vạn yên. Trung học là mỗi năm từ 22 - 25 vạn yên. Nói cách khác, phụ huynh học sinh chính là cha mẹ nuôi cơm áo của trường luyện thi. Nếu có người gây ra bê bối, phía nhà trường căn bản không thể dìm xuống được. Phụ huynh sẽ báo cảnh sát ngay lập tức. Vì vậy ông ta chỉ có thể thu mình lại.”
Những người có con đi học lớp luyện thi trong lòng hơi nhẹ nhõm. Đúng vậy! Tuy phòng bệnh hơn chữa bệnh, nhưng nếu có vấn đề vẫn có thể giải quyết được. Mặc dù có thể gây ảnh hưởng tâm lý cho trẻ em, nhưng bản thân đây đã là vấn đề nan giải của xã hội. Bạn vĩnh viễn không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì. Điều có thể làm chỉ là phòng vi đỗ tiệm (phòng ngừa từ khi mới bắt đầu).
“Tuy nhiên dục vọng của một con người là rất khó kiểm soát. Nhất định phải có hướng để giải tỏa. Giống như nước sông dâng cao, vượt quá mức cảnh báo sẽ xảy ra lũ lụt. Tháng 7 năm ngoái, đảo Kyushu mưa lớn gây lũ lụt. Tôi đang ở Fukuoka trong cơn mưa lớn đó. Lúc đó nhà cửa, đường sá, cầu đường sắt bị hủy hoại, thông tin liên lạc bị gián đoạn. Haiz! Thật là một thảm họa chưa từng có! Nhớ lúc đó tôi rất tuyệt vọng, tôi vẫn chưa kết hôn mà. À! Xin lỗi!”
Lại để mặc cho dòng ý thức tuôn trào, Ito vội vàng thừa nhận sai sót.
“Akiyama nhẫn nhịn một thời gian, cuối cùng đã hướng tầm mắt sang ngành phong lưu.”
Những người phụ nữ có mặt đều rất ngượng ngùng. Chủ đề này quả thực là... Cánh đàn ông thì sắc mặt nghiêm nghị, trong lòng nghĩ gì không ai biết.
Nhưng Ito không thèm để ý đến những điều đó.
“Akiyama ban đầu lựa chọn là ‘Soapland’. Mọi người có lẽ thấy cái tên này lạ lẫm. Nhưng cái tên gốc lừng lẫy của nó là ‘Phòng tắm XXX’, vốn dĩ ban đầu là nhà tắm rộng rãi.”
“Sau khi Luật Kinh doanh Phong lưu được sửa đổi vào năm Showa thứ 41, nó trở thành phòng tắm đặc biệt có phòng riêng. Thời gian kinh doanh thường đến 12 giờ đêm. Năm Heisei thứ 18, luật này lại được sửa đổi, cấm chèo kéo khách trên đường phố.”
“Kể từ khi đến trường luyện thi, tiền lương của Akiyama cao hơn rất nhiều. Vì vậy ông ta đã trở thành khách quen của các tiệm phong lưu.”
Mọi người âm thầm gật đầu, không ai muốn phát biểu ý kiến. Dù là chỉ trích hay tán đồng đều bị kìm nén xuống.
“Năm sáu năm sau. Một loại ‘viện giao’ mới mẻ dần dần thu hút sự chú ý của Akiyama. Những năm cuối thập niên 80, ngành viễn thông của Nhật Bản phát triển, điện thoại đã rất phổ biến. Các bốt điện thoại khắp đường phố dán đầy những mẩu quảng cáo nhỏ mập mờ, gợi liên tưởng.”
“Đầu thập niên 90, điện thoại di động đã được phổ biến trên diện rộng. Cùng với sự tan vỡ của nền kinh tế bong bóng, các nhân viên đang tại chức hoặc các bà nội trợ bắt đầu thực hiện giao dịch xác thịt. Sau này học sinh trung học và cấp 3 cũng tham gia vào. ‘Viện giao’ ban đầu là vì tiền bạc mà hẹn hò với nam giới, hiện nay lại phát triển thành bán phấn buôn hương biến tướng.”
Mọi người đều im lặng.
Hiện nay đâu chỉ có học sinh trung học và cấp 3 “viện giao”, sinh viên đại học đều nhan nhản.
“Akiyama động lòng rồi. Ông ta bắt đầu tuyển chọn trong số học sinh trung học và cấp 3 những loại hàng phù hợp với sở thích của mình. Thực ra, những nữ sinh này đều chủ động tìm kiếm người mua. Vì vậy là sự tình nguyện từ cả hai phía. Nghe nói Akiyama có sở thích độc lạ, lại vô cùng kén chọn. Vì vậy biệt danh ‘Ông chú kén chọn’ của ông ta nhanh chóng lan truyền trong giới phong lưu.
”
Sasaki khinh bỉ nói: “Thật là vô liêm sỉ tột cùng.”
“Điều quá đáng hơn còn ở phía sau. Kinh tế của Akiyama nhanh chóng trở nên eo hẹp. Chi phí chi trả cho viện giao vượt xa tiệm phong lưu. Cứ như vậy, ông ta rơi vào tình trạng thu không đủ chi. Lúc này có người giới thiệu ông ta làm môi giới cho viện giao. Một số nữ sinh viện giao cũng sẵn lòng mở rộng phạm vi khách hàng. Như vậy có thể kiếm được nhiều tiền hơn. Nếm được vị ngọt, Akiyama làm một mạch không dừng lại được. Vừa là môi giới, vừa là khách hàng, dùng thu nhập bất chính để chi trả phí ‘viện giao’.”
“Lại qua 7 năm, tức là năm Heisei thứ 11. Akiyama được phát hiện chết trong tình trạng khỏa thân trong phòng tắm của một khách sạn tình yêu. Khắp người không có vết thương phòng ngự. Khám nghiệm tử thi của cảnh sát xác nhận là đột tử. Lão ta dùng tên giả để đăng ký tại khách sạn tình yêu.”
“Sở cảnh sát địa phương đã điều tra xem có người đi cùng hay không. Nhưng lưu lượng người quá lớn, lại không lắp đặt thiết bị camera, nên không có cách nào điều tra được. Khách sạn vì bảo vệ quyền riêng tư cá nhân đã dốc hết sức lực. Nếu nghiêm ngặt đến mức mỗi người ra vào đều phải đăng ký, vậy thì không thể kinh doanh tiếp được.”
“Những khách hàng này bao gồm những người trẻ tuổi đang yêu nhau, đàn ông đàn bà trung niên vân vân. Mọi người đến làm gì đều tự hiểu trong lòng. Xét thấy Akiyama có huyết áp cao lại uống không ít rượu, thậm chí còn đi tắm. Vì vậy sở cảnh sát đã quy kết đây là cái chết do tai nạn, không thành lập ban chuyên án điều tra.”
Mọi người hiểu ý, âm thầm gật đầu. Nếu là nhân vật lớn, tự nhiên phải điều tra kỹ lưỡng. Nhưng nhân vật lớn có đến khách sạn tình yêu không?
“Đa hành bất nghĩa tất tự tể (Làm nhiều việc bất nghĩa ắt tự diệt vong). Làm việc thiện chưa chắc có phúc báo. Nhưng làm việc ác sẽ có thiên khiển.”
Ito đưa ra kết luận, đồng thời liếc nhìn Kawamura một cái.
“Năm Heisei thứ 11, phu nhân Miyoko vẫn còn là học sinh cấp 3 nhỉ?”
“Vâng. Học cấp 3 ở thành phố Otsu. Ban đầu cha định cho tôi đi học ở Kyoto, nhưng tôi không nỡ rời xa cha mà.”
“Kyoto cách thành phố Otsu gần như vậy, đi cũng chẳng sao mà. Vậy năm đó mùa hè bà đã tham gia chuyến du lịch tu nghiệp rồi chứ?”
“Có ạ. Chắc là... ở Kobe nhỉ?”
“Kobe và Himekawa rất gần nhau mà! Xuất phát từ ga JR Sannomiya ở Kobe, hơn 40 phút là có thể đến nơi. Phu nhân Miyoko, lúc đó bà không quay về Himekawa xem một chút sao?”
“Không.”
Miyoko không hề do dự.
Ito không khỏi lắc đầu.
Mặc dù anh cho rằng Miyoko đã dùng kế giết chết Akiyama, nhưng hoàn toàn không có bằng chứng. Cho dù năm đó bà ta bị bắt, cũng có thể chối phăng đi được!
“Akiyama chết vào đầu tháng 8. Thật là chết đáng đời! Đúng không? Phu nhân Miyoko?”
Đa số mọi người ngớ người. Ngài Ito nói rất nhiều, lại hỏi nhiều như vậy, kết quả kết thúc một cách nhẹ nhàng như không?
“Ừm. Tôi nghĩ chính là như vậy. Mặc dù tôi chưa từng gặp ông ta, nhưng dựa theo lời giải thích của cậu Ito... chắc chắn là kết cục mà mọi người đều có thể chấp nhận được rồi.”
Miyoko nhận xét một cách có vẻ khách quan.
Tuy nhiên phòng khách này không thiếu những người thông minh. Họ lạnh lùng quan sát, cuối cùng khẳng định Ito thực chất là đang nói Miyoko thời thơ ấu bị xâm hại tình dục, sau này đã báo thù Akiyama.
Mặc dù Akiyama tội đáng muôn chết, nhưng bà ta thực sự là một người đàn bà đáng sợ!
Trong số đó, tự nhiên bao gồm cả Sakai. Ông không khỏi lắc đầu. Vừa cảm thán cho cảnh ngộ của con gái nuôi, vừa dường như bất lực trước cách làm của cô.
“Phu nhân Miyoko ngoài việc đi Hawaii ra, còn đi nơi nào khác ở Mỹ không?”
“Có đi! Chính là vào năm Heisei thứ 11. Cha đã tài trợ cho tôi đi du lịch Mỹ.”
Sakai gật đầu. Quả thực có chuyện này, chính ông cũng suýt quên mất.
“Bà đã du lịch ở Mỹ bao lâu? Đã đi những nơi nào?”
“Bờ Đông và bờ Tây đều đi cả rồi. Bờ Đông là New York và bang Tennessee. Bờ Tây là Los Angeles và Las Vegas.”
“San Francisco ở miền Tây nước Mỹ bà không đi sao?”
“Không đi. Vì ở đó từng xảy ra động đất lớn, nên tôi không đi.”
“Vậy thì lạ thật. Bà có thể giải thích cho tôi một chút, tại sao khách sạn Tristan nơi Yanagihara và Kawamura đều lưu trú lại có số hộ chiếu và họ tên Miyoko Sakai phiên âm Romaji của bà không?”
“Tất nhiên, bà có thể nói là hồ sơ máy tính có vấn đề. Tuy nhiên, tờ séc du lịch của ngân hàng Mitsubishi này lại có chữ ký tay của bà. Ngày tháng chính là ngày trước khi Yanagihara và Kawamura nhận phòng, ngày 30 tháng 3.”
Ito lấy ra hai tờ giấy. Một tờ là bản sao tờ séc du lịch. Một tờ là bản sao hộ chiếu.
Hai bản bằng chứng then chốt này, anh không hề lấy ra để Komada thao tác. Vạn nhất Komada đem những thứ này giao cho người khác, vậy thì không xong!
Mọi người hoàn toàn kinh ngạc! Điều này không hề tầm thường. Vì Ito đã giải thích rồi. Người Nhật ở khách sạn Tristan chính là kẻ uy hiếp Kawamura độc sát Takahashi!
Chẳng lẽ Miyoko uy hiếp Kawamura, giết hại người chồng Takahashi của mình sao?!
Loạn, thực sự là quá loạn rồi!
Sakai đột nhiên có cảm giác muốn ngất xỉu. Ông run rẩy cầm lấy bản sao tờ séc du lịch. Khi ông nhìn thấy chữ tiếng Anh đại diện cho ngân hàng Mitsubishi, đột nhiên cảm thấy hai mắt tối sầm lại. Vì máy rút tiền tự động của ngân hàng này là nhiều nhất, nên năm đó ông đã chọn làm tài khoản chính cho tài sản cá nhân. Mà tờ séc du lịch của Miyoko là do ông dẫn cô đi làm!
Con trai ruột lại bị chính con gái nuôi của mình giết hại! Sự thật vô tình này khiến ông bắt đầu bàng hoàng mất phương hướng. Muốn gầm thét không phát ra tiếng, muốn khóc không có nước mắt. Ông bỗng cảm thấy thế giới trước mắt vô cùng hoang đường.
Miyoko trở nên vô cảm. Một thái độ vừa không thừa nhận, cũng không phủ nhận.
“A! Là cô ta! Là Miyoko, chính là cô ta! Trong tiệc cưới của cô ta và Yasuo, cô ta nhìn tôi với ánh mắt rất lạ. Giống như trên người tôi giấu thứ gì đó bị cô ta phát hiện vậy. Bây giờ tôi đã hiểu, hiểu hết rồi! Lúc đó cô ta đã nhận ra tôi!”
Kawamura đột nhiên gầm thét.
“Kawamura! Đừng gọi Yasuo là A-Kou nữa! Ngài nghĩ ngài xứng đáng làm bạn với Yasuo sao? Ngài là kẻ giết người!”
Yanagihara cuối cùng không nhịn được lớn tiếng quát mắng. Nói xong nước mắt như mưa.
“Kẻ uy hiếp Kawamura độc sát ngài Takahashi thực sự chính là vợ ông ấy, Miyoko.”
Ito cuối cùng đã vén bức màn bí mật.
Mọi người đại kinh thất sắc.
Tại sao Miyoko lại uy hiếp Kawamura giết hại chồng mình chứ?
“Rất đơn giản, mọi người còn nhớ bí ẩn thứ bảy, thứ tám chứ!”
“A! Là Koyuki và Kita Sachiko.”
Seiko lấy hết can đảm nói.
“Chính xác! Koyuki, cái tên thật đẹp làm sao! Cái tên này lại bị bỏ rơi ở quê hương đúng không! Hisaie Koyuki thời thơ ấu!”
Ito ám chỉ Miyoko trước mặt.
Mọi người như bừng tỉnh khỏi giấc mộng.
Hisaie Koyuki trong câu chuyện của ngài Ito quả nhiên không chết trong lũ quét.
Miyoko không nói gì, cơ thể lại khẽ run rẩy.
“Ồ, đúng rồi! Bà còn có cái tên giả Kita Sachiko này nữa.”
“Bà không ngờ tới chứ! Quay lại di tích làng Tây Nam, lại vào ở Thanh Sơn Trang của ngài Mochizuki. Bà đương nhiên không biết ông ấy chính là Namhara thuở nhỏ. Ông ấy đương nhiên cũng không cách nào biết được bà chính là Koyuki mà ông ấy tưởng đã qua đời. Hơn nữa, các người ở Thanh Sơn Trang cũng chưa từng gặp mặt nhau. Cho dù có gặp, vẫn là không quen biết nhau!”
Mọi người bỗng nhớ lại Mochizuki nói chưa bao giờ gặp Miyoko, quả thực là sự thật.
“Nhưng Thanh Sơn Trang tôi đã kiểm tra qua, Mochizuki không phải là họ vốn có của hai làng. Vì vậy... tôi đã yên tâm mà vào ở.”
Miyoko đột nhiên nói. Câu nói này tương đương với việc thừa nhận tất cả!
“Tôi không thể không khâm phục bà! Bà và ngài Takahashi đều là thiên tài ngôn ngữ. Bà không chỉ biết giọng Kyoto, mà còn biết giọng Osaka.”
“Bà và ngài Takahashi là đồng hương. Bà được ngài Sakai nhận nuôi theo ông ấy đến thành phố Otsu của tỉnh Shiga. Bà vốn dĩ muốn học giọng Shiga, nhưng lại chê nó không mấy êm tai. Sau khi đến thành phố Sandan, tôi nhận thấy âm hưởng quê hương ở đó cũng khá khó hiểu, tương tự như tỉnh Shiga vậy.”
Chaporia
Bình Luận (0)