Ân Chi nhận được ánh mắt của Tạ Liễu Nhi, chỉ cảm thấy không hiểu ra sao.

Chẳng lẽ Tạ Liễu Nhi cảm thấy Sở Ngọc nói đều là lời thật sao?

“Hắn cố ý đấy, ngươi cảm thấy là ta làm sao?”

Ân Chi vốn tưởng Tạ Liễu Nhi tiếp nhận cháo của hắn, vậy quan hệ của bọn họ liền có chút hòa hoãn, nhưng Tạ Liễu Nhi vì diễn xuất vụng về của Sở Ngọc, liền muốn chất vấn hắn sao?

Tạ Liễu Nhi nghĩ thế nào vậy?

“Bây giờ sự thật là như vậy, Ân sư huynh, ngươi xin lỗi hắn một tiếng đi.”

Tạ Liễu Nhi cực kỳ giống tên tra nam không phân biệt trắng đen trong thoại bản.

Tạ Liễu Nhi suy đoán ra được, là Sở Ngọc cố ý hãm hại Ân Chi, nhưng mà, vừa rồi nàng uống cháo đã chọn Ân Chi, vậy thì tương ứng, Ân Chi cũng cần phải trả một cái giá nào đó.

Bất kể là cái gì, đều là có qua có lại.

Ân Chi sẽ không không hiểu chứ.

Không hiểu cũng không sao, nàng chỉ cần giữ thăng bằng bát nước là được.

“Chuyện ta chưa từng làm, vì sao phải xin lỗi?”

Ân Chi phảng phất nghe được câu chuyện cười buồn cười nhất trên thế giới này.

Tạ Liễu Nhi là bị Sở Ngọc làm cho mê muội tâm trí rồi sao?

“Ngươi đã lựa chọn ta, ta có lý do gì để làm đổ cháo của hắn?”

Ân Chi vốn nghĩ lười giải thích, nhưng lại nghĩ, như vậy chính là trúng ý đồ của Sở Ngọc, cho nên hắn mở miệng biện giải.

Tạ Liễu Nhi nghe hiểu, nàng nói: “Có lẽ là không cẩn thận, nhưng rốt cuộc người bị thương là Sở Ngọc, hắn nấu cháo cũng là tốn tâm tư, Ân sư huynh, ngươi cứ xin lỗi một tiếng đi.”

Chỉ là một câu xin lỗi mà thôi, so với sự lạnh nhạt của Ân Chi đối với nàng trong quá khứ, chuyện này lại tính là cái gì.

Ân Chi có thể chấp nhận thì chịu, không chịu nổi rời đi cũng được.

Bây giờ không phải nàng cần Ân Chi, là bản thân Ân Chi muốn ở lại.

Đã là phong thủy luân lưu chuyển, Ân Chi liền không nên yêu cầu thái độ của nàng đối với hắn giống như quá khứ, cho dù biết hắn bị oan uổng thì sao, con người luôn có lúc thiên vị, nàng bây giờ chính là thiên vị Sở Ngọc.

Kẻ không được thiên vị, luôn phải chịu tủi thân.

Ân Chi khiếp sợ nhìn Tạ Liễu Nhi, Tạ Liễu Nhi sao có thể không nói đạo lý như vậy, đối với Tạ Liễu Nhi mà nói, chân tướng không quan trọng, lời của Sở Ngọc mới quan trọng sao?

Ân Chi không thể hiểu nổi.

“Chuyện ta chưa từng làm, vì sao phải xin lỗi? Là tự hắn làm ra, ngươi lại yêu cầu ta xin lỗi, ngươi ít nhất nên công bằng một chút.”

Ân Chi không phải là chất vấn điên cuồng, hắn cố gắng hết sức bình tĩnh trần thuật sự thật, nói ra những lời này, hắn đã vô cùng kiềm chế.

Hắn biết rõ Sở Ngọc chính là cố ý, nếu hắn điên cuồng, vậy thì trúng ngay ý đồ của Sở Ngọc.

Nhưng hắn phải hỏi rõ nguyên do.

“Nhưng bây giờ người chịu tổn thất là A Ngọc.”

“A Ngọc không có ác ý.”

Tạ Liễu Nhi đồng dạng là ngữ khí và thần tình vô tội.

Nếu không phải nói thẳng quá tổn thương người khác, Tạ Liễu Nhi còn muốn oán thầm một câu, trên thế giới căn bản không có hai chữ công bằng.

Trái tim vốn dĩ đã nằm lệch rồi.

Ân Chi á khẩu không trả lời được, chuyện này rõ ràng là Sở Ngọc cố ý gây sự, nhưng Tạ Liễu Nhi căn bản không phân biệt trắng đen, liền bắt hắn xin lỗi.

“Ta sẽ không xin lỗi đâu, ta không có lỗi.”

Nếu hắn nhận lỗi, chỉ sẽ khiến Sở Ngọc càng đắc ý hơn.

Tạ Liễu Nhi không nói lời nào, chỉ là có chút bực bội, nàng nhìn về phía Sở Ngọc, ý là, nàng đã nói những gì nên nói rồi, nhưng Ân Chi không nghe, vậy nàng cũng hết cách.

Sở Ngọc nhân cơ hội nắm lấy tay Tạ Liễu Nhi: “Không sao đâu, hắn không xin lỗi ta cũng không tức giận, ta sẽ không làm tỷ tỷ khó xử đâu.”

Sở Ngọc là kẻ gây chuyện, lúc này lại trở thành người tốt.

Ân Chi tức giận không nhẹ.

Hắn muốn nổi giận với Sở Ngọc, nể mặt Tạ Liễu Nhi, hắn nhịn.

Hắn không nói một lời, xoay người rời đi.

Tạ Liễu Nhi thở phào nhẹ nhõm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...